Chương 3: Phòng tạm giam

Edit & Beta: DK

Ban đêm, đường tới nhà giam yên tĩnh, ánh đèn ảm đạm chiếu xuống không giam tĩnh mịch.

Tất cả phạm nhân đều đã tắm rửa xong, trở lại phòng riêng của mình, đội trưởng các nhóm và quản giáo lần lượt gõ cửa kiểm tra, sau đó nhắc nhở phạm nhân sớm lên giường đi ngủ.

Trong phòng giám sát, mặt tường bị bao phủ bởi không biết bao nhiêu là màn hình, mỗi phòng giam đều có lắp đặt camera để giám thị toàn bộ động tĩnh của mọi người trong khu giam giữ.

Các phạm nhân ngoan ngoãn chui vào ổ chăn đi ngủ, nhưng đội trưởng trực ban và nhóm quản giáo không thể ngủ, nhìn chằm chằm màn hình giám sát, quan sát cả một đêm.

Vương quản nhìn màn hình, nói với Thiệu Quân: “Thiệu đội, ba cậu vừa gọi đến văn phòng bên ngoài của chúng ta, ra chỉ thị, cấp bách tìm cậu, cậu có trở về không?”

“Ừ, biết…”

Thiệu Quân ậm ờ lên tiếng. Bây giờ trong lòng cậu nào còn tâm trí đâu để nhớ thương chuyện khác?

Vương quản giáo tốt bụng để Thiệu Quân trở về đi ngủ, Thiệu Quân lại ở trong phòng giám sát lề mề không đi.

Hai mắt cậu nhìn chằm chằm vào màn hình của phòng giam số 7. Trên dưới, có tổng cộng có mười chiếc giường, chín chiếc đều đã có người ngủ, duy chỉ có chiếc giường lớn nhất là trống không, chăn gối được gấp vuông vắn như miếng đậu hũ đã một tuần nay chưa được mở ra, giường chiếu lạnh tanh.

Thiệu Quân còn nhớ rõ những ngày cậu phải trực đêm, buổi tối quan sát màn hình, La Cường nằm trên chiếc giường đó.

Cậu nhìn màn hình giám sát, La Cường nhìn camera.

La Cường nằm đối diện với chiếc camera ở góc tường, hai mắt đăm đăm như đang dõi theo cậu.

La Cường ngoẹo đầu, ngũ quan sắc xảo cùng gương mặt góc cạnh trong màn hình mờ ảo như trở nên cực kỳ sinh động rõ ràng, một cánh tay gối sau đầu, tay còn lại chậm rãi mò vào trong chăn, hơi thở hổn hển, phập phồng, khóe môi treo lên nụ cười trêu chọc….

Đệt!

Thiệu Quân liều mạng nuốt nước miếng, hàm răng ngứa ngáy, trong lòng oán hận, hận xong thì chỉ còn lại một sự trống vắng…

Cậu với điều khiển từ xa mở lên màn hình phòng tạm giam, vừa liếc mắt một cái, liền cuống lên.

“Hắn vẫn ngồi như vậy sao? Thế này thì ban đêm làm sao ngủ được?”

Chân mày Thiệu Quân cau lại.

“Không ngủ, cứ như vậy thôi.” Vương quản giáo nhún vai nói, “Vì mang theo xích chân như vậy, ngủ cùng không thoải mái, làm sao duỗi chân ra được.”

Thiệu Quân đi tới đi lui vài vòng, đứng ngồi không yên, lại nhịn một hồi, thật sự nhịn không được, cắn răng nghiến lợi tuôn ra một câu.

“Vương bát đản!”

La lão nhị chính là vương bát đản, tên trời đánh.

Đeo một bộ còng tay xiềng chân lớn như vậy trên người, ngồi thì phải khiêng lên, rõ ràng, con mẹ nó như khiêng thêm một người?

“Tôi tìm hắn nói chuyện.”

Thiệu Quân vứt xuống một câu.

Bên trong phòng giam lặng lẽ không một tiếng động. Ánh trăng xuyên thấu qua cửa sổ nhỏ, soi sáng một pho tượng bằng thép mang theo chút rỉ sét bên mặt, thô ráp mà cứng rắn.

La Cường vẫn ngồi không nhúc nhích, tiếng hít thở trầm đục cùng lồng ngực chập chùng kéo theo khóa sắt, phát ra tiếng ma sát của kim loại.

“3709.” Thiệu Quân gọi.

Không ai phản ứng lại cậu.

Người nào đó ngay cả mí mắt cũng không thèm mở.

“La Cường.”

Thiệu Quân thấp giọng hừ một tiếng, khép cửa sắt phía sau mình lại.

Cơ thể La Cường không nhúc nhích, chỉ hơi nhấc mí mắt lên, ánh mắt gọt qua cổ Thiệu Quân, trong mắt tựa như giấu dao, muốn một nhát chém đứt cổ Thiệu Quân.

Giọng nói La Cường khàn khàn: “Thiệu cảnh quan, mới cưới, chúc mừng cậu.”

Thiệu Quân mắt không hề chớp tiếp lời: “Cảm ơn.”

Ánh mắt La Cường lạnh lùng. “Tuần trăng mật xong rồi? Đủ để hâm nhiệt không?”

Thiệu Quân và La Cường trần trụi nhìn nhau, không ai tỏ ra rằng mình yếu thế: “Đúng vậy, đăng ký kết hôn, tổ chức tiệc rượu, người cũng không nhiều, chỉ khoảng ba trăm bàn. Đi tuần trăng mật bảy ngày tới Milan, Torino, Florence, Venice, sảng khoái, cực kì sung sướng, sao, anh thấy thế nào?”

Thiệu Quân thuận mồm nói.

Cậu bị ba mình còng tay ba ngày trên chiếc giường gỗ cao cấp được nhập khẩu từ Ý, tích trữ cả một bụng khí, đang lo không có chỗ phát tiết, thì La Cường lại mồi lửa lên chậu than hãng còn đỏ.

Cậu thấy La Cường bỗng nhiên quay mặt nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Đáy mắt La Cường tích tụ một tầng đỏ sậm như bị bỏng, giống như bị người lấy dao chọc vào hai mắt.

Trong phòng nhỏ khép kín, hai người một nhìn về hướng đông, một nhìn về hướng tây, ai cũng không để ý ai, tựa như hai con thú đang đấu sừng, ai cũng không chịu thỏa hiệp lui lại.

Cuối cùng vẫn là Thiệu Quân không nhịn nổi.

Bình thường cậu vốn là người hay nói, nên chuyện chiến tranh lạnh thế này, không đấu nổi với La lão nhị.

Cậu biết nếu mình không mở miệng nói chuyện, cho dù có dựa vào tường đứng cả đêm ở đây, La Cường cũng sẽ không nói với cậu một câu.

Cậu chậm rãi đi qua, ngồi xổm xuống bên chân La Cường, ngẩng mặt nhìn hắn.

Cứ yên lặng nhìn nhau như vậy.

Thiệu Quân hỏi: “Ăn cơm tối chưa?”

Khóe miệng La Cường giật giật, liếc mắt sang hướng khác không nhìn cậu.

Thiệu Quân vui vẻ, lộ ra nụ cười gian xảo: “Cơm trưa nhất định cũng chưa ăn nhỉ? Đói cho ai xem đây? Nếu anh thật sự muốn nhịn cho tôi xem, thì lúc tôi không ở đây anh nên ăn thật nhiều vào, lấp đầy bụng rồi, mới có sức chiến đấu, chờ tôi trở về thì bắt đầu tuyệt thực, vậy mới là người thông minh.”

La Cường nặng nề lầu bầu mấy tiếng trong cổ họng, tỏ ra khó chịu.

Trong lòng Thiệu Quân bắt đầu mềm nhũn, hỏi: “Nhà ăn có bánh bao, muốn ăn không?”

La Cường. “Không muốn.”

“Bánh bao anh cũng không muốn?” Thiệu Quân đùa hắn: “Trong ngăn kéo phòng làm việc của tôi có mấy túi cổ vịt, lần trước em trai anh mang tới, muốn ăn không?”

La Cường hừ một tiếng.

Thật ra là muốn ăn, rất thèm, nhưng cũng không thể nói thẳng ra là tôi muốn ăn được.

Thiệu Quân rút cho mình một điếu thuốc, rồi lại nhét vào trong miệng La Cường một điếu. Hai người trợn trắng mắt nhìn nhau một hồi, giống như không bao giờ chán ghét việc này.

Khi ngọn lửa màu xanh nhạt trên chiếc bật lửa xích lại gần khuôn mặt hắn, hàng lông mi vừa dài vừa dày không thể che đậy nét bi thương cùng oán giận và khát vọng trên khuôn mặt của La Cường…

Phòng tạm giam có vài mét vuông, miễn cưỡng để được một chiếc giường nhỏ, một cái ghế, bốn vách tường có lót đệm, các góc tường đều dùng miếng bọt biển che lại, phòng ngừa phạm nhân tự sát.

Trên góc nhà có lắp camera, để có thể quan sát mọi động tĩnh trong đây, nhưng chỉ có hình ảnh, không có âm thanh, một khi đã đóng cửa lại rồi, thì không ai có thể nghe thấy hai người nói gì.

La Cường hút thuốc kéo theo xích trên tay, do sợi dây thừng nối xích tay và xích chân với nhau, nên hắn phải hơi khom lưng xuống.

Thiệu Quân lập tức phát hiện, cho dù không đi lại, nhưng sợi xích làm bằng sắt nặng nề vẫn ma sát khiến chân hắn đỏ một mảng.

“Tự làm khổ mình vậy vui không….”

Thiệu Quân than thở, móc trong túi quần ra một lọ thuốc mỡ cùng một cuộn băng gạc, ngồi xổm trên mặt đất, bôi thuốc cho hắn.

Cậu cầm bông vải chấm rượu thuốc khử độc cho vết thương, rồi bôi một lớp thuốc mỡ lên cổ chân, cuối cùng quấn băng gạc dưới xích sắt, như vậy sẽ không cọ vào chân nữa, vết thương cũng sẽ không bị nhiễm trùng.

Thiệu Quân làm cực kỳ cẩn thẩn, cậu dỗ dành người trước mặt này, vuốt vuốt lông, cũng vuốt đến quen thuộc.

Bình thường ở nhà Thiệu Tam gia cậu đã bao giờ phải làm qua công việc này? Không có. Cậu chỉ làm thế với La Cường.

La Cường không rên một tiếng, cúi đầu nhìn cậu.

“Hiện tại dễ chịu rồi?”

Thiệu Quân trừng mắt nhìn đối phương.

Thuốc mỡ và băng gạc đều do cậu cố ý đi đường vòng tới văn phòng lấy. Cậu biết hắn đeo xích sẽ bị mài da, rách da lộ thịt, rất đau.

Thiệu Quân nói: “Mấy tấm thủy tinh kia, Tam nhi nhà anh đã bồi thường rồi.”

La Cường “Ừ” một tiếng.

Thiệu Quân nói tiếp: “Tôi biết em anh có tiền, chút tiền đó không quan trọng với hắn, để mặc anh tùy ý làm loạn! Có một em trai hào phóng như vậy, rất vui vẻ, rất thân thiết, đúng không?”

Khóe miệng La Cường nhếch lên một tia đắc ý.

Trong mắt Thiệu Quân chậm rãi hiện ra sự khó chịu, ủy khuất.

Chỉ cần nhắc tới tiểu tử La Chiến kia, hắn luôn thể hiện ra sự đắc ý, đây chính là ngòi nổ ngăn cách giữa hai người, chỉ cần châm lửa sẽ lập tức phát hỏa.

Thiệu Quân đề cao giọng, bộ dạng hùng hổ dọa người, tiếp tục: “La Tam nhà anh có tiền như vậy, sao không trực tiếp bỏ tiền chuộc anh ra ngoài luôn đi?”

“La Cường, anh sống nơi này lâu rồi chắc cũng hiểu, mấy vạn là có thể mua một năm, một hai trăm vạn mua được mười năm, một nghìn vạn chẳng lẽ không mua nổi anh ra khỏi tù?”

La Cường ngước mắt nhìn cậu: “Tiền của Tam nhi nhà tôi, là do nó khổ cực kiếm được, tôi không muốn giày xéo lên tiền của nó.”

“Vậy con mẹ nó, anh ở đây chính là đang giày xéo tôi.”

Thiệu Tam gia không nhịn được nữa, rốt cuộc bạo phát.

Thiệu Quân ném thuốc lá xuông mặt đất, dùng răng cắn chặt môi mình, giày da hung hăng giày xéo điếu thuốc trên sàn nhà, chỉ hận không thể ép cả khói thuốc khảm vào trong nền xi măng.

Cậu đi xung quanh La Cường mấy lần, tức đến thở phì phò, ngón tay chỉ vào hắn.

“Em trai anh không phải rất thân thiết với anh sao? Kêu cậu ta bỏ ra một ngàn vạn chẳng lẽ không được? Tôi không tin.”

“Anh từng hôn hắn còn gì? Anh vì hắn chuyện gì cũng không thèm đếm xỉa tới, anh con mẹ nó dùng nửa đời mình để ngây ngốc trong này, còn hắn? Hắn dự định bồi anh nửa đời sau sao? Em trai anh đã kết hôn rồi, cùng người kia anh anh em em ngọt ngào lắm, còn nhớ được người anh trai không biết sống chết trong này sao?”

“Lần trước lão Tam nhà anh đến thăm tù, anh nói với hắn thế nào? Sao anh không nói thật với hắn?”

“La Cường anh chính là một tên ngu xuẩn, ngồi tù đến nỗi đầu óc choáng váng rồi!”

Thiệu Quân nói nhanh đến nỗi cả người run lên, tức giận muốn đánh người.

Nếu cậu không phải cảnh ngục, nếu La Cường không phải phạm nhân, cậu đã sớm dùng chân đạp chết người này rồi.

“Tôi so với anh lại càng ngu ngốc hơn, con mẹ nó tôi chính là tên ngu xuẩn nhất trên đời này.”

Thiệu Quân chỉ vào đầu mình.

“Trong đầu anh chỉ toàn là em trai mình, anh vì hắn mà bán mạng.”

“Anh tác thành cho hắn, nhưng lại không thành toàn cho tôi!”

Vành mắt Thiệu Quân đỏ lên, quệt miệng, trong mắt long lanh hơi nước, trừng mắt nhìn La Cường…..

Đêm nay không ai biết hai người nói chuyện gì.

Mấy người trực ban Điền đội, Vương quản, Trịnh quản, chỉ biết rằng Thiệu Tam đàm phán không thành với La lão nhị, nặng nề đẩy cánh cửa sắt, đi ra ngoài.

Thiệu Quân trở lại phòng làm việc lấy mấy túi cổ vịt ném tới cho La Cường.

“Gặm cổ của anh đi….. Em trai bảo bối hiếu kính anh đó!”

Thiệu Quân nhỏ giọng mắng, cầm một cái ghế tới, ngồi ở bên ngoài cửa phòng tạm giam.

Cậu ngồi xếp bằng ở trên ghế, một chân chống lên, buồn bực cúi đầu gặm đầu gối của mình.

Thiệu Tam gia miệng lưỡi sắc bén, tính tình lại nóng nảy, cắn ai thì sẽ không nhả ra, cắn quần áo của mình cũng vậy, chẳng khác nào con chuột, chỉ lát sau đã gặm chiếc quần chế phục của mình rách một mảng lớn, quần này xem như bỏ…

Buổi sáng hôm sau khi quản giáo đưa cơm đến La Cường mới biết chuyện.

Vương quản càm ràm một câu: “La lão nhị, anh lại gây sự khiến cho Thiệu đội nổi giận phải không? Tối hôm qua anh ngồi ở trong phòng một đêm, Thiệu đội cũng ngồi ở bên ngoài cùng anh cả một đêm. Anh không ăn cơm, Thiệu đội cũng không ăn, tôi nói anh đấy, còn không biết xấu hổ mà ngang bướng sao?”

La Cường ngoài ý muốn sửng sốt, ánh mắt trở nên u ám, không lên tiếng.

Nghe nói, bởi vì một câu nói đó của Vương quản, La Cường bỗng trở nên yên tĩnh, không lộn xộn nữa, đến buổi chiều còn nói với quản giáo, muốn về phòng giam số 7 đi ngủ.

Trưởng giam biết chuyện liên tục khen ngợi Vương quản, lão Vương, chú khá lắm, thế mà lại thuyết phục giáo dục được La lão nhị, nếu từ giờ đến cuối tháng không nháo ra chuyện gì lớn, cuối tháng anh sẽ thưởng thêm cho chú.