Chương 4: Nghỉ ngơi chủ nhật

Edit & Beta: DK

Mặc dù Thiệu Quân có một đêm không ngủ, nhưng ỷ vào tuổi trẻ sức khỏe tốt, tinh lực dồi dào, sáng sớm cậu vẫn chuẩn bị kỹ càng, đúng sáu giờ xuất hiện ở đầu phòng giam.

Trong nhà giam mọi người đã dậy từ sớm, đứng bên cửa sổ, trông mong chào hỏi: “U, hôm nay là Thiệu đội hả? Thiệu đội dậy thật sớm!”

Thiệu Quân bày ra khuôn mặt anh tuấn, thân hình thon dài thẳng tắp, đi từ đầu đến cuối nhà giam, dưới cánh cửa sắt hai bên hành lang lộ ra những ánh mắt hau háu, nhìn chằm chằm vào cậu. Nhìn chằm chằm vào cậu vậy cũng không phải có ý gì đó không an phận. Chỉ vì tướng mạo cậu đẹp trai, kìm lòng không đặng nhìn thôi, vô luận là nam hay nữ, đều muốn ngắm nhìn.

Hơn nữa ở trong tù này quản lý theo kiểu quân đội cực kỳ đơn điệu buồn tẻ, bộ dạng anh tuấn lịch sự của Thiệu đội trưởng, Thiệu Tam gia, chính là mỹ cảnh di động trong ánh mắt toàn thể phần tử cải tạo kiêm tầng lớp dân đen trong nhà giam số ba này. Phần eo mảnh mai được bao bọc bằng chiếc thắt lưng da trâu mềm mại, đôi giày da bước đi lộc cộc, côn điện múa trong tay, thỉnh thoảng lại huýt sáo vài cái, nói tục mấy câu, khi đi đường còn hay lắc eo, lộ rõ sự phong lưu bẩm sinh, người bên ngoài có học cũng không học được…

Bởi vậy, các phạm nhân đều rất chào đón vị Thiệu đội trưởng này, ai cũng thích cậu.

Hôm nay vừa đúng vào chủ nhật, ngày nghỉ, cả ngày đều là những hoạt động giải tỏa vui chơi, là ngày các phạm nhân thích nhất.

Cửa kính trong phòng ăn còn chưa sửa xong, bốn phía nhà ăn bị hở ra khiến gió thổi vào trong, phơi bày chiến tích vinh quang của La Cường, phạm nhân xếp hàng lấy cơm chụm đầu nói chuyện, không ngừng cảm thán.

“La lão nhị bây giờ, tính tình thu liễm hơn trước kia rất nhiều rồi, vẫn là đội trưởng chúng ta cải tạo tốt.”

“Lại bảo không đi, nếu như là mấy năm trước đây, một cái bàn kia nếu vung mạnh cũng phải phang vào đầu ba người.”

Ban trưởng ban bảy không có ở đây, phó ban Thuận Tử phải dẫn cả đội đi đến cửa sổ lĩnh cơm.

Nhím Con bưng bát cháo đi ra, còn quay đầu lầm bầm: “Cho thêm một môi nữa cũng không được!”

Nhím Con và Thuận Tử không ngừng phàn nàn: “Sao tao thấy, cháo càng ngày càng loãng vậy? Chúng ta bị người ta múc cho phần nước cháo bên trên, còn bọn ban bốn, ban năm, ban sáu lấy sau chúng ta lại được múc phần bên dưới, tinh hoa thì chúng nó húp hết, còn ban ta chỉ được húp nước cháo, đúng là bất công mà!”

Thiệu Quân liếc mắt: “Lầm bầm cái gì?”

Nhím Con trộm liếc mắt nhìn Thiệu Quân một cái, rầm rì: “Lão đại mau ra ngoài đi, chứ nếu không, mấy anh em ta phải uống nước sôi để nguội mất.”

Buổi sáng là thời gian nghỉ ngơi, hoạt động tự do trong nhà giam. Người không có học thức thì tụ tập trên ghế đánh bài, nói chuyện phiếm, người có học thì ở trong phòng đọc sách.

Ăn xong cơm trưa, buổi chiều là thời gian xả hơi, các phạm nhân lập thành các đội trên bãi tập đánh bóng rổ, hoặc vào phòng giải trí đánh bóng bàn, bi-a.

La Cường được thả ra vào lúc này.

Hành lang bên ngoài cửa sổ phòng giải trí, truyền đến tiếng bước chân chậm rãi, tiểu chiến sĩ cảnh sát cầm súng trên chòi canh gác ngoài tường theo bản năng, cạch cạch cạch cấp tốc lên đạn, nòng súng cách không khí chĩa về hướng người bên ngoài hành lang, họng súng cảnh giác nhắm thẳng vào đầu hắn.

Dường như tất cả mọi người đều nghe thấy tiếng lên đạn từ cây súng trên tay anh chàng cảnh vệ, tầm mắt đồng loạt nhìn về phía cửa lớn, phòng giải trí vốn đang nhốn nháo lập tức yên tĩnh lại, lặng ngắt như tờ.

Ban trưởng ban ba đang ngồi vắt chân lên ghế chỉ huy bọn đàn em chơi bóng, không tự chủ được, thả chân xuống, ngồi thẳng, sự khẩn trương hiện rõ trên nét mặt, giống như đang chờ nói chuyện với trưởng khu.

Mấy tên đàn em trong ban bảy, Nhím Con, Hồ Ly, đều thả cây cơ trong tay xuống.

Hai tên quản giáo trong phòng âm thầm nắm chặt lấy cây côn điện sau lưng, động tác quen thuộc như khi gặp phải kẻ địch.

Ngay cả Thiệu Quân cũng âm thầm thẳng lưng, hít sâu một hơi, không hiểu vì sao, tim lại đập thình thịch liên tục.

La Cường thu lại ánh mắt đùa cợt dưới họng súng của cảnh vệ bên ngoài tường, quay đầu lại, tấm lưng dày rộng như núi che khuất ánh sáng trong phòng, thân hình mơ hồ ngược sáng bước vào trong.

Mặt mày La Cường vẫn âm trầm như vậy, ánh mắt thô ráp đảo qua toàn bộ người trong phòng, dọc theo gương mặt Thiệu Quân một vòng, rồi nặng nề lướt qua…

Trong phòng giải trí trở nên yên lặng trong phút chốc, rồi không khí lại sôi nổi trở lại, nhưng rõ ràng có chút khác biệt so với vừa rồi. Tiếng la hét, gào to ban nãy cũng thu liễm lại, lộ rõ sự cẩn thận và kiêng kị.

Nhím Con gãi đầu đi lên phía trước: “Cường ca! Anh trở về rồi…..”

Ban bọn hắn có một người biệt danh là Hồ Ly, từ trong đám người chui ra ngoài xông về phía trước: “Cường ca, chúng em đều rất nhớ anh –“

Mấy người trong ban ngồi đối diện thấy thế, đùa cợt: “Mỗi mình mày liều mạng nhớ thôi? Đến nỗi mỗi tối đều giống như mèo cái, nằm sấp bên cửa sổ gọi tình!”

Hồ Ly tên thật là Hồ Nham, bởi vì dáng vẻ của mình, nên có biệt hiệu như vậy. Hồ Nham khinh thường liếc nhìn người nọ, nắm một cánh tay của La Cường khoác lên vai mình, nửa người dính chặt lấy. Hắn không quan tâm lời ra tiếng vào của người bên ngoài, dù sao toàn khu giam giữ này đều biết, ban bảy có một con hồ ly nhỏ lẳng lơ, mấy năm nay trong lòng chỉ có một mình La lão nhị.

Thiệu Quân bất động thanh sắc trừng Hồ Ly một cái, nói đúng hơn là trừng hai cái móng vuốt đang quấn lấy La Cường kia, quả thực quá tiện.

Cậu cầm cây cơ trong tay, cúi người xuống, “cạch” một tiếng giòn tan, quả bóng màu đỏ rơi vào trong lỗ, nâng mông muốn bỏ đi. La Cường đã được thả, có vẻ không có việc gì, trong lòng Thiệu Quân cũng an tâm. Trong lòng an tâm, nhưng ngoài mặt vẫn chưa muốn làm hòa trở lại.

“Cường ca, làm ván cho chúng em xem đi!”

“Cường ca, Thiệu đội cũng ở đây, đấu một trận đi!”

La Cường ngồi trên ghế, một chân dẫm lên mặt ghế, nghiêng đầu khiêu khích nhìn Thiệu Quân, ánh mắt như mang theo gai nhọn, khiêu khích.

Đệt, Tam gia gia lại sợ anh quá?

Thiệu Quân vốn đã muốn đi, lại quay đầu, cầm cây cơ lên lần nữa.

Cậu muốn đánh viên bi ở xa, nửa người nằm nhoài lên bàn, đôi chân dài cứ thế để lên trên mặt bàn, chiếc quần dài cảnh phục vốn thô dày bao lấy cặp mông căng tròn phơi bày đường cong như gò núi nhỏ, cẳng chân thon dài thò ra bên ngoài.

La Cường nhìn chằm chằm vào cặp mông và đôi chân của Thiệu Quân, nheo mắt lại, hầu kết khẽ động.

Cặp mắt phong lưu của Thiệu Quân khẽ ngắm nghía vài giây, động tác dứt khoát, bốn phía nổi lên vài tiếng vỗ tay.

La Cường bỗng nhiên đứng lên trong tiếng vỗ tay thưa thớt, nhấc cánh tay Hồ Nham đang bám lấy mình ra.

Nhím Con lấy điếu thuốc đã được giấu vài ngày trong túi, mượn bật lửa từ chỗ quản giáo, không dám hút lấy một miếng, cẩn thận dâng thuốc lên cho đại ca nhà mình. Từ khi cam tâm tình nguyện cúi đầu quy thuận La lão nhị, tên nhãi này tỏ ra mình hoàn toàn nghe lời.

Mí mắt La Cường nhẹ lướt một vòng, ra hiệu cho Nhím Con tự mình hưởng dụng đi, được sự cho phép Nhím Con mới sung sướng nhét điếu thuốc vào miệng, thoải mái hút một ngụm lớn.

La Cường nhai nhai lá cây bạch quả trong miệng, nhấm nháp hương vị chua xót xen lẫn đắng chát, cầm cây cơ trong tay, chậm rãi cúi đầu xuống.

Mí mắt nhìn xuống vừa vặn đụng trúng tầm mắt của Thiệu Quân, trêu đùa mà giống như lưu luyến.

Thiệu Quân bật cười, ngực bị đè nén một trận. Bàn tay bên hông của La Cường khẽ khàng di chuyển, động tác rất nhỏ, “bốp” một tiếng.

Viên bi nặng trịch đụng đau trái tim Thiệu Quân, trong lòng co rút đau đớn theo quả bóng đỏ, cạch một tiếng rơi vào trong lưới…

Tối hôm qua La Cường cũng đã suy nghĩ một đêm. Hắn thực sự không tin Thiệu Tiểu Nhi kết hôn.

Không thể nào, Thiệu Quân sẽ không cưới vợ, cũng sẽ không rời khỏi Thanh Hà. Hắn đã ăn sạch cậu rồi, đời này cậu chạy không thoát, khỏi phải nghĩ đến.

Trong phòng giải trí tiếng vỗ tay vang lên không ngớt, mọi người trong phòng xem đến đã nghiền, thỏa thuê.

Thiệu Tam gia và La lão nhị ngày đó rất hăng hái, đánh hẳn ba ván.

Quần chúng vây xem đứng ở hai bên, người đến sau xem chỉ hận không thể đứng lên ghế, vịn lấy bả vai người phía trước mà nhìn.

“Chỉ còn lại một viên bi, Cường ca nắm chắc ván này rồi!”

“Bọn bay đừng đắc ý, ván tiếp Thiệu đội chắc chắn sẽ lật lại!”

“Cược gì? Có dám đánh cược không?”

“Mày nói xem muốn cược gì?!”

Thiệu Quân đang cân nhắc đường đi, chỉ liếc qua một cái, cược cái gì? Đây là đâu chứ hả?

Một người ban 3 chỉ vào Nhím Con gào to: “Cược cơm tối nay, hai ta mỗi người một quả dưa chuột vàng!”

“Dám xem thường Cường ca của chúng tao?” Nhím Con không chút yếu thế, “Ban bảy chúng tao cược một chậu dưa vàng!!!!”

“Nếu đại ca thua, đống dưa đó của bọn tao đều cho chúng mày ăn hết!”

Thiệu Quân giương mắt, thấy La Cường đang cười.

Hiếm khi La Cường mới cười như vậy, hăn cầm cây cơ, bàn tay nắm lại để trước mặt, một mắt híp mắt lộ ra vết chân chim đuôi mắt. Tên Nhím Con kia rất ranh ma, nói câu nói đó còn có nghĩa khác, “Dưa của ban bảy chúng tao đều đút cho chúng mày ăn”, trắng trợn chiếm tiện nghi của mấy tên đần ban ba. 

Thiệu Quân nhìn La Cường đang vui vẻ thật lâu, lại có chút ngẩn người, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức chiến đấu của cậu…

Hai người đều muốn thể hiện trước mặt mọi người, một gậy lại một gậy khiến cho cả bọn hoa mắt, cuối cùng vẫn là La Cường cao hơn một bậc, ba ván thắng hai.

La Chiến tặng cho nơi đây mấy bàn bi-a, cũng bởi vì biết anh hắn trước đây thích đánh bi-a. Năm đó ở trong các hộp đêm, La lão nhị một khi đã xuất trận, chưa từng thua lần nào.

La Cường đấu xong, đốt một điếu thuốc (lấy được từ chỗ Thiệu Quân sau khi thắng), một mình đi tản bộ ở ngoài sân trong sự canh chừng, tai cẩn thận lắng nghe động tĩnh xung quanh.

Trưởng khu đã phân công công việc, cử một đội ngũ nhân lúc cuối tuần, tu bổ quét sơn lại bức tường đã phai màu trong đây. Hiện tại khu giam giữ phải tự chịu trách nhiệm lời lỗ, nếu có thể không cần dùng tiền thì tận lực không dùng, đương nhiên vì thế phải lợi dụng sức lao động có sẵn. Thiệu Quân cử vài quản giáo đến ban năm, ban sáu, ban bảy chọn mấy phạm nhân đến, quét tường.

Việc mới làm được chốc lát, đèn trong hành lang bỗng chớp lên vài cái, rồi tắt ngúm, lưới điện cao thế trên tường phát ra những tia lửa điện bén nhọn.

“Chuyện gì thế? Mấy người động vào thứ gì rồi?!”

Mấy phút hỗn loạn ngắn ngủi, Thiệu Quân cầm theo gậy xông vào đám người, khẩn trương duy trì trật tự: “Ầm ĩ cái gì! Đứng ngay ngắn, tất cả!”

“Ai đụng vào dây điện? Chán sống rồi sao!”

Thiệu Quân hung dữ quát lên.

Bốn Mắt của ban bảy ngã từ trên thang xuống, ngồi dưới đất. Tên nhóc này tay chân cực kỳ vụng về, vô ý đụng phải cơ quan nào đó của lưới điện, làm cháy cầu dao.

“Làm việc kiểu gì thế hả? Quét tường mà cũng có thể đụng phải dây điện?!”

Thiệu Quân tức giận mắng.

Bốn Mắt tự biết mình phạm sai lầm, rụt cổ lại, nơm nớp lo sợ: “Không cẩn thận.”

Thiệu Quân rống: “Không cẩn thận, là điện cao thế đó, giật chết người thì làm sao bây giờ!”

Tất cả đèn điện trong khu giam giữ mất một lúc, mới sáng trở lại, lưới điện nhanh chóng khôi phục lại.

Trong lòng Thiệu Quân vẫn còn sợ hãi ngửa mặt nhìn lưới điện trên đầu, không có chỗ phát tiết, nâng chân đi giày da lên, đạp Bốn Mắt một cái.

Bình thường khi đến ca trực của Thiệu Tam gia mà gặp chuyện thì cùng lắm chỉ bị ăn mắng vài câu, cậu không thích ra tay đánh người, cũng chẳng bao giờ phạt ai, nhưng sự việc hôm nay thật sự nguy hiểm, lại đang lúc tức giận, hơn nữa còn chưa ăn sáng, nên huyết áp không bình thường.

Lưới điện trên tường là điện cao thế mấy vạn vôn, nếu như chạm phải, có thể sẽ bị nướng chín ngay lập tức; hơn nữa lưới điện cao thế này là để phòng ngừa phạm nhân trèo tường vượt ngục, bắt buộc phải duy trì 24/24 giờ, một phút cũng không thể nghỉ, bởi một khi lưới điện có trục trặc sẽ khiến cho phạm nhân có cơ hội làm loạn đào thoát, gây ra phiền phức lớn.

Loại chuyện này không phải trò đùa, nếu thật xảy ra chuyện gì thì muốn chối cũng không chối được, bất kể là phạm nhân bị thương hay hệ thống an toàn bị hư tổn, toàn bộ người trong nhà giam sẽ bị truy cứu trách nhiệm, Thiệu Quân là đại đội trưởng nên càng phải đứng mũi chịu sào, cũng khó trách cậu tức giận, muốn đánh người, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

La Cường theo động tĩnh đến đây, cất giọng nói nặng nề: “Ban chúng ta?”

“Cường ca……” Bốn Mắt run rẩy, ủy khuất.

Bốn Mắt là một trong số ít sinh viên trong hơn tám trăm phạm nhân ở nơi đây, bình thường luôn được quản giáo và nhóm bạn tù chiếu cố, chưa từng bị đánh bao giờ.

Thiệu Quân liếc mắt nhìn La Cường.

Phạm nhân trong nhà giam làm sai, khi trở về phòng sẽ bị đại ca trừng phạt cảnh cáo, bình thường quản giáo sẽ không tự mình xử phạt. Thiệu Quân cũng biết, ở trước mặt La Cường mà đánh người ban hắn, là không cho La Cường mặt mũi.

Cậu đạp xong liền hối hận, hai ngày nay tính tình cậu không tốt, đạp có tác dụng gì? Đứa nhỏ này tay chân vụng về, đạp hai cái cũng không thể biến củi mục thành hợp kim titan được.

La Cường cắn thuốc, nhìn Thiệu Quân: “Thiệu cảnh quan, đừng thô bạo như thế.”

Thiệu Quân tức giận: “Điện cao thế là trò đùa hả? Tên nhóc này vừa rồi thiếu chút nữa là mất mạng.”

Khóe miệng La Cường nhếch lên một nụ cười nhạt, nghiêng đầu nói: “Thiệu cảnh quan, điều thứ nhất trong quy định của quản giáo, viết cái gì?”

Thiệu Quân bị La Cường hỏi ngược lại nghẹn lời, không phản bác được.

Hai năm trước bộ tư pháp có ban bố công văn xuống dưới về các quy phạm hành vi trong nhà giam, điều thứ nhất chính là cấm ẩu đả, xử phạt thể xác với phạm nhân, người vi phạm có thể sẽ bị điều tra, xử phạt.

Đàn em dưới tay của La Cường bị người ta động tay động chân, trong lòng khó tránh khỏi khó chịu, chẳng lẽ lại muốn đâm đơn kiện Thiệu Tam Nhi với trưởng khu?

Thiệu Quân không ngờ rằng La Cường lại quay sang, liếc nhìn Bốn Mắt đang ngồi dưới đất, đáy mắt đột nhiên xuất hiện chút tức giận, nhấc điếu thuốc ra khỏi miệng!

“A…..”

Các phạm nhân vây quanh đồng loạt hít một ngụm khí lạnh, tưởng rằng La lão nhị muốn đánh người.

La Cường căn bản không nhấc chân. Hắn không đi giày da của cảnh quan, chỉ là chiếc giày bệt không dây bình thường, chân cũng chưa nâng, chỉ dùng ánh mắt cứng rắn như mang theo lưỡi dao quét qua, trực tiếp dọa cậu sinh viên sợ tới mức co dúm lại.

“Biết nguy hiểm lắm không? Biết sẽ mất mạng không? Lần sau làm việc cho cẩn thận, tay chân lanh lẹ lên chút, biết chưa?”

La Cường gầm nhẹ.

“Hôm nay ai trong đại đội trực ban vậy?” La Cường nghiêm nghị hỏi, đáy mắt đảo qua mấy người đang đứng thẳng tắp của ban bảy.

“Thiệu đội, là Thiệu đội trực ban….” Vài người vội vàng cất lời.

“Khi nào Thiệu đội trực ban, mấy người thành thật chút cho tôi, đừng con mẹ nó gây họa nữa biết chưa, chừa cho ông đây chút mặt mũi.” La Cường nói.

Nhóm người vội vàng gật đầu như gà mổ thóc.

“Phát sinh sự cố sẽ bị phạt tiền biết chưa? …… Ai dám liên lụy đến Thiệu cảnh quan sẽ bị phê bình chịu phạt, tôi sẽ trừng trị từng người một.”

Lời La Cường nói ra, mỗi một chữ đều lộ rõ vẻ tàn nhẫn.

Thiệu Quân nghe xong, chỉ biết ngẩng mặt lên trời, không biết nói gì…

La Cường quay mặt trở về trừng Bốn Mắt, Thiệu Quân sợ hắn ra tay đánh người, vội vàng cầm gậy ngăn lại.

“La Cường! …” Thiệu Quân thấp giọng gọi hắn.

“La Cường, điều số mười tám trong quy định của mấy người là gì?” Thiệu Quân xụ mặt hỏi.

La Cường giương mắt nhìn cậu, khóe miệng chậm rãi cong lên một chút, tên nhóc này.

Điều thứ mười tám trong quy định của phạm nhân, cấm ẩu đả ức hiếp bạn tù, nghiêm cấm kết bè kết phái.

La Cường giống như khiêu khích nhìn lại Thiệu Quân, em định làm gì tôi?

Ông đây vẫn còn đang tức đó, làm gì hả?

Thiệu Quân xụ mặt chỉ vào La Cường: “Anh, trở về đọc lại nội quy nhà giam cho tôi.”

“Đọc cho kỹ vào, tối tôi sẽ kiểm tra!”

Trước khi đi Thiệu Quân ném lại một câu, giày da dẫm lên mặt đất, rồi lắc eo thon chạy mất.


Tình hình là dạo này đang bị u mê Eliott nên sẽ spam gif của ảnh cho đến chết. Xin các bạn hãy tha thứ cho đứa editor bị trúng lời nguyền này