Hãn phỉ – Chương 5

Chương 5: Ăn ý…

Edit & Beta: DK

Bốn Mắt bị đánh xong được mấy người trong ban xách về nhà lao.

Khi La Cường trở về phòng, Bốn Mắt đang vùi đầu ngồi ở trên giường, có vẻ rất tổn thương.

La Cười cười lạnh một tiếng: “Sinh viên, ấm ức lắm hả?”

Bốn Mắt không dám nổi giận với đại ca, rầm rì: “Không, không có.”

La Cường vén áo tù của cậu ta lên, nhìn nhìn, quay đầu nói với Hồ Nham: “Dầu hoa hồng, đưa cho sinh viên bôi.”

“Hai người cũng không cần đi làm việc nữa, ở trong đây nghỉ ngơi đi.”

La Cường liếc mắt nhìn chiếc thùng sơn và cọ của Bốn Mắt, đi ra ngoài giữa ánh mặt trời chói chang, quét vôi…

Làm lão đại trong tù, vốn dĩ có chút đặc quyền nhất định. Dựa theo quy tắc đã tồn tại từ lâu, cuối tuần hắn sẽ không cần phải làm những công việc chân tay mà cấp trên phân công xuống.

La Cường chủ động đảm nhiệm công việc của Bốn Mắt, giúp đối phương hoàn thành công việc được giao. Mọi người đang làm việc thì thấy La lão nhị trèo lên thang cẩn thận sơn tường, bản thân thì đang nhàn hạ, đây không phải là muốn ăn đánh sao, vì thế lại ba chân bốn cẳng đồng loạt thẳng người, bộ dạng nghiêm túc hoàn thành công việc của mình.

Thực ra Bốn Mắt không giống với đa phần tội phạm trước khi vào tù đã trải qua đủ nghề. Sinh Viên học hành hơn chục năm, đã bao giờ phải làm những việc nặng nhọc này? Cho nên tay chân cực kỳ vụng về, điển hình cho loại người IQ cao nhưng lại khuyết thiếu kỹ năng sống, bình thường chế tác trong công xưởng, cũng là bạn tù giúp cậu ta.

La Cường là ban trưởng ban bảy, cũng là đội trưởng đội chế tác, mỗi lần sinh viên không hoàn thành nhiệm vụ chế tác, đều là La Cường im lặng giúp đỡ cậu.

Đêm đó khi quay về phòng, La Cường ném cho cậu nhóc hai túi lạp xưởng, là đồ ngon trong nhà tù.

Sinh viên do dự cọ đến bên người La lão nhị, ngại ngùng nói vài câu, kiểm điểm bản thân, cảm ơn hắn đã chiếu cố.

La Cường vươn tay xoa đầu cậu, xoa xoa vài cái, ánh mắt đã nhu hòa hơn rất nhiều.

Đứa nhỏ này mới hơn hai mươi tuổi, La Cường gặp, liền coi cậu như em trai mình….

Là Sinh Viên duy nhất trong ban bảy, một năm trước mới vào đây. Những người khác trong ban, bao gồm cả La Cường, đều là những tên thô kệch ngay cả cấp ba cũng chưa từng học, không có văn hóa gì. Sinh Viên vừa vào cửa, liền thành gấu trúc lớn trong ban, động vật hiếm.

Trong nhà giam có một quy định bất thành văn, những thành phần trí thức có văn bằng có trình độ, sẽ được mọi người kính trọng, gọi là “người có văn hóa”, không thể đối xử thô lỗ như những người khác trong tù, không thể đánh, không thể bắt nạt, được mọi người chăm sóc đặc biệt.

Bốn Mắt là phượng hoàng bay ra từ trong thị trấn nhỏ, trong nhà phải chật vật mới lo cho cậu học xong đại học tại Bắc Kinh, vốn nghĩ rằng con trai tương lai rộng mở, không ngờ mới làm việc được hơn hai năm, cậu lại tham ô lừa gạt.

Cậu quen ai?

Bạn gái, vì muốn mua túi, mua giày cho bạn gái, ban đầu cậu lén làm giả con dấu, sau đó thì tham ô công quỹ, lừa gạt mọi người… Lòng tham dường như không đáy, tất cả tiền lừa được đều mang đi mua đồ cho bạn gái.

Vào tù ngày thứ ba, ban đêm thừa dịp mọi người không chú ý, cậu còn định lấy dây lưng buộc lên thanh ngang trên giường, thắt cổ tự tử.

May là đêm đó La Cường tỉnh táo, cách ba chiếc giường nghe thấy động tĩnh, nhào tới cứu đứa bé kia một mạng.

Cậu vừa khóc vừa nói: “Bạn gái em, không cần em nữa, đòi chia tay, hu hu hu…”

La Cường cười lạnh: “Chia tay càng tốt. Hai đứa cậu mà không chia tay, lần sau cô ta bảo cậu giết người chắc cậu cũng đi, sao phải vì loại con gái này mà hi sinh cả tính mạng?”

Cậu nhóc lau nước mắt. “Đời em coi như xong, em học hành nhiều năm như thế, học đại học, đổ xuống sông xuống bể cả, tất cả kết thúc rồi!… Em là sinh viên đại học, bây giờ lại biến thành tội phạm!”

La Cường đáp: “Bây giờ cậu trở thành tội phạm, cảm thấy tổn thương, bất bình, cảm thấy bản thân mình là người bất hạnh tuyệt vọng nhất trên đời, phải không? Thế cậu biết trước ông đây là người thế nào không?”

Cậu giương mắt nhìn, mờ mịt lắc đầu.

La Cường hừ một tiếng, nói: “Ông đây chưa từng đọc qua quyển sách nào, không phải sinh viên, thế nhưng mà trước đây ông mày còn trâu bò hơn cậu rất nhiều. Trong số ba nhà hàng xa hoa nhất ở cửa nam trường học các cậu, có hai cái là của tôi; chuỗi quán KTV đắt khách nhất và quán ăn đêm tại Bắc Kinh, hơn một nửa đều là của tôi; tòa nhà cao nhất Bắc Kinh có cả sân bay trên tầng thượng, sau này bị dỡ bỏ, cậu có biết vì sao lại phá đi không? Bởi vì ông đây vào tù, cho nên tòa nhà đó không thể tiếp tục hoàn thiện được cuối cùng đành phải phá bỏ…. Cậu thấy cậu thiệt thòi sao? Nghĩ kỹ xem ai mới thiệt thòi hơn?!”

“Hiện tại tôi cũng giống như cậu, ở trong nhà tù này cải tạo, có một ngày sẽ được ra ngoài, sau khi ra ngoài sẽ được bay nhảy tiếp. Nếu như cậu thật sự có bản lãnh, tương lai cậu sẽ thoát khỏi đây thôi.”

“Tôi là lão đại của phòng này, mọi thứ cậu phải nghe theo lời tôi, có lời gì trong lòng, cậu nói với tôi. Tôi còn chưa cho phép cậu thắt cổ, cậu dám? Tên nhóc cậu nghĩ cũng đừng nghĩ đến!”

Từng câu từng chữ của La Cường, như ẩn chứ sức mạnh dội vào trong đầu Sinh Viên, cực kỳ ngang ngược lại lại rất có đạo lý, không cho người đối diện bất kỳ cơ hội phản bác nào.

Sinh Viên bị khí thế của La Cường làm cho ngây người, trong trường học cậu chưa từng gặp qua người nào như vậy, trong sách giáo khoa cũng không dạy qua người nào giống hắn, sau đó sinh viên vô cùng ngưỡng mộ, đặc biệt nghe lời La Cường.

Buổi tối chủ nhật nhà ăn sẽ làm món ngon, hiếm khi có được món sườn kho, khiến mọi người đều mê muội.

Tuy nói là xương sườn, nhưng thật ra là làm từ xương ống, một miếng xương cầm lên nặng trịch, lại chẳng được mấy miếng thịt. Tuy nhiên bù lại có phần nước sốt màu đỏ đậm, mùi xì dầu thơm ngào ngạt, cho dù chỉ nhấm nháp miếng xương to kia ở trong miệng, cũng đủ thỏa mãn rồi.

Người cùng một ban sẽ ngồi ăn cùng một chiếc bàn. La Cường ngồi xếp bằng ở trên ghế, cầm miếng xương ống to đùng lên gặm, mãi cho đến khi không nếm ra vị gì nữa, mới nhai phần sụn ở đầu khớp xương. Ánh mắt sắc bén như sói gắt gao nhìn chằm chằm người nào đó đang đi tới đi lui tuần tra cách đó không xa, trong miệng như đang thưởng thức từng chiếc xương sườn gợi cảm mê người dưới cánh tay của Thiệu Tam gia.

Sáu giờ tối các phạm nhân bắt đầu ăn cơm, chờ phạm nhân ăn xong, quản giáo đến thay ca, mới có thể chạy đi ăn được.

Thiệu Quân đang đói bụng, liếc mắt trừng La Cường một cái, nhìn gì mà nhìn, gặm xương của anh đi!

La Cường vui vẻ, đầu lưỡi chậm rãi liếm qua bờ môi, rồi mới nheo mắt nhìn Thiệu Quân đang nghiến răng nghiến lợi…

Hai người cách không khí dùng ánh mắt đấu đá, không phát ra tiếng, nhưng lại biết đối phương đang nói gì.

La Cường: Ông đây muốn ăn bánh bao, hai cái không đủ, thêm hai cái nữa!

Thiệu Quân: Toàn bộ đại đội này chỉ có anh ăn nhiều nhất đó, hết rồi!

La Cường: Em chính là bánh bao lớn, ông muốn ăn em!

Thiệu Quân: Anh nghĩ hay ha, cẩn thận tôi đánh gãy răng anh!

Thiệu Quân gắp rau xào từ trong nồi đựng đồ ăn của nhà ăn, lại ra siêu thị nhỏ bên ngoài mua mấy gói thịt bò khô Ảnh Đăng, lạp xưởng vị Tứ Xuyên, về văn phòng ăn cơm.

Từ nhỏ cậu đã thích ăn cay, không cay không vui, đã ba tháng không được ăn bữa lẩu nào, trong miệng nhạt nhẽo vô vị, chỉ có thể ăn thịt bò khô cay để thỏa mãn.

Đám bạn bè của cậu đều nói, Quân nhi, không thèm lẩu hả, lẩu đầu cá uyên ương cay tê lưỡi chính hiệu Trùng Khánh! Chúng tao ở bên ngoài ăn uống no say, mà tên ngốc nhà mày, lại ở trong đó ăn cơm tù!

Có đôi khi Thiệu Quân cũng ngứa ngáy trong lòng, muốn ra ngoài ăn ngon uống say, ai sung sướng gì đâu khi ở nơi ngoại thành chim không thèm ị này?

Cậu cũng thấy đầu óc của mình sắp hóa đần rồi, nhịn nhiều năm như vậy, vì ai?

Trong lòng còn vướng bận hình bóng người kia, cái tên khốn khiếp đó, là ai?

Còn có thể là ai?

…….

Một bữa cơm, điện thoại riêng trên bàn công tác tút tút tút vang lên không dứt, là bên ngoài gọi tới.

Thiệu Quân biết cả trăm cuộc điện thoại gọi nhỡ từ hôm qua đến hôm nay là ai gọi, Thiệu Quốc Cương khẳng định đang nổi giận lôi đình để lại lời nhắn thoại, muốn bóp chết cậu.

Quả đúng thật Thiệu Quân đoán không sai, hôm qua Thiệu Quốc Cương quả thật đã phái cấp dưới đuổi tới tận Thanh Hà, đến phòng trọ cậu thuê tạm thời lục soát một lần, nhưng không tìm được. Thiệu cục lại đi tìm trưởng khu đòi người, trưởng khu nói người đã tiến vào khu giam giữ, không có điện thoại, không gọi được, ngài chờ 24 giờ sau, Thiệu công tử sẽ tan tầm trở ra.

Cảnh ngục chỉ có một đường dây ngoại tuyến này, bình thường ra khỏi văn phòng đi vào nhà giam, không được mang theo điện thoại, để đề phòng tù nhân lấy trộm điện thoại lén liên lạc với người bên ngoài. Trang bị mà Thiệu Quân mang theo ngoại trừ còng tay và cảnh côn, còn có một lọ thuốc nhỏ mắt dạng sương rất ít khi dùng đến, cùng với một bộ đàm tiêu chuẩn kém nhất, chỉ dùng để liên lạc với những cảnh quan khác trong khu.

Trong lòng Thiệu Quân có loại khoái cảm trả được thù mãnh liệt, hôm qua hiện trường đính hôn của hai nhà nhất định rất náo nhiệt, cô dâu bị cho leo cây, chú rể không xuất hiện, bố chồng dù gì cũng là cục trưởng đại nhân, không biết có mất mặt hay không, đứng ra trực tiếp đón con dâu về nhà, hay là hủy hôn xé hợp đồng. Thiệu Quân không sợ đắc tội với ai. Tóm lại cậu không muốn đi theo con đường mà ba mình đã định sẵn, cũng không muốn dính dáng tới cái vòng luẩn quẩn đó, cho nên bọn họ có thích ai, cũng đừng đưa tới trước mặt Thiệu Tam gia để cậu chướng mắt.

Nghĩ ngược lại, Thiệu Quân dù có đắc tội với ai chăng nữa, cũng có cái danh công tử nhà cục trưởng bao bọc, xảy ra chuyện đã có cha cậu chùi đít cho, Thiệu Quốc Cương trước nay cưng chiều cậu, bởi vậy Thiệu Quân lại càng được nước lấn tới.

Thiệu Quân đè xuống nút nhắn thoại, giọng nói khàn khàn quen thuộc chậm rãi vang lên, cậu lắng nghe, sửng sốt…

“Thiệu Quân, có rảnh thì về nhà một chuyến, ba muốn nói chuyện với anh, lúc này không phải là lúc im lặng. Nếu như anh không muốn về nhà, hẹn thời gian, ba đến đó tìm anh.”

“Quân Quân, có phải bởi vì chuyện trước kia không? Sao anh cứ ương bướng như vậy, không thể nghĩ thoáng ra,  không buông xuống được hả?”

“Quân Quân, mẹ anh đi rồi, nhưng ba anh thì vẫn còn… Khi nào anh trở về, ba anh vẫn chờ ở nơi này.”

“Quân Quân, ba sốt ruột, nổi giận, mắng anh, cũng là vì lo lắng cho anh thôi! Con đường sau này của anh, anh muốn đi như thế nào đây? Anh năm nay đã ba mươi tuổi, tương lai… Ba bây giờ vẫn còn đang ở trên cao, anh muốn làm gì, ba có thể mở đường dẫn lối. Chờ sau này, ông già anh từ chức, không còn hơi sức đâu mà giúp được anh nữa, đến lúc đó, tên nhóc nhà anh, định tính sao đây? Anh muốn ở trong nhà giam hủy hoại cả một đời hả, anh còn có mục tiêu sống không, sinh hoạt anh sẽ hạnh phúc sao?”

“Thiệu Quân, về đi con? Khi nào có thể ra được đó?!….”

Thiệu Quân ấn mút xóa trên chiếc điện thoại để bàn đang không ngừng vang lên âm thanh, nghe xong một tin, lại xóa một tin, tim cậu trống rỗng, ngón tay có chút run run…

Cậu ôm mặt gục xuống trên bàn làm việc, nằm thật lâu.

Hơn một trăm tin nhắn đã bị xóa sạch, nhưng in hằn trong đầu cậu, liên tục phát đi phát lại, dù có cố thế nào cũng xóa không sạch.

Nếu năm năm trước Thiệu Quốc Cương nói những lời này với cậu, Thiệu Quân nhất định sẽ đầu hàng, không muốn cố chấp với ông già nhà mình nữa, cúi đầu với đối phương, sợ hãi, quay trở về chứ sao.

Nhưng bây giờ đã quá muộn, không còn kịp nữa rồi.

Đường trở về đi như thế nào? Thiệu Quân cảm thấy mình đã không còn nhìn thấy đường đi phía trước, con đường đó bị cậu phá hỏng mất rồi.

Nếu ở Thanh Hà cả đời này, chẳng khác nào cậu không cần ba mình cả.

Nhưng nếu như trở về, đi con đường hoa mà ba cậu đã trải sẵn, vĩnh viễn không trở lại đây nữa, lại chẳng khác nào cậu từ bỏ La Cường, phải giả bộ rằng từ trước đến giờ cậu chưa từng quen một người nào như thế…

Thiệu Quân sửa sang lại cảnh phục, chỉnh thắt lưng ngay ngắn, đội mũ lên, chuẩn bị tuần tra buổi tối theo thông lệ.

Đi ngang qua cửa toilet trong nhà giam, cậu lắc người đi vào.

Cậu thẫn thờ kéo khóa quần, lấy cậu nhỏ ra, mí mắt vừa nhấc, một bức tranh bậy bạ trên vách tường đập vào thẳng vào mắt.

“Bà mẹ nó…”

Thiệu Quân lẩm bẩm mắng.

Trên bức tường xám được quét vôi màu trắng vẽ một nam nhân đang lõa thể, thân hình dụ hoặc chọc người, lại cố tình trùng hợp thế nào dùng tư thế giống hệt cậu đối diện, nâng lên họng súng cường tráng, giống như đang nã pháo vào người cậu!

Người vẽ bức tranh này cũng rất giỏi, chỉ vài nét ít ỏi đã phác họa ra được thân hình cường tráng của nam nhân với phần đùi, phần ngực rậm rạp…

Thiệu Quân đang đi vệ sinh, mà suýt chút nữa nổi lên phản ứng sinh lý.

Cậu chột dạ nhìn xung quanh, may mà trong toilet không có người thứ hai. Cậu không tìm thấy khăn lau, chỉ có thể quơ lấy chiếc giẻ trong thùng nước, lau sạch bức tranh bậy bạ kia đi.

“La Cường anh nha…”

Khóe miệng Thiệu Quân banh ra muốn cắn người, bóp chết hắn.

Sau khi nghe xong <Bản tin thời sự>, <Đường đến danh vọng> trong hội trường, kết thúc chương trình thư giãn buổi tối, ban nào trở về ban đó chuẩn bị đóng cửa.

Bốn năm người ban bảy quây tròn lại, đánh bài, La Cường ngồi ở vị trí xa nhất, nghiêng người dựa vào trên giường, vung bài ra xa.

Hồ Nham dính như keo dán dựa vào chân La Cường, một bàn tay vòng xuống chỗ đầu gối đang cong lên của La Cường, ra bài. Dựa vào gần quá sẽ khiến La lão nhị khó chịu, những bộ phận mẫn cảm như eo, đùi tuyệt đối không được ôm; cách xa lại không thể cho mọi người thấy được địa vị được sủng mà kiêu của tiểu yêu tinh ban bảy, đùi ôm không được, ôm bắp chân cũng được.

Thiệu Quân vốn nghĩ ban ngày Sinh Viên bị đạp một cái, sẽ làm tổn thương tên nhóc da mặt cực mỏng kia. Cậu liếc mắt nhìn một cái, thấy Bốn Mắt đang ở dưới tay La Cường, hết sức chuyên chú đánh bài, vừa nói vừa cười, hiển nhiên đã sớm được lão đại vuốt lông xuôi giận, đánh rắm cũng không có.

Thiệu Quân âm thầm hài lòng, biết La Cường làm việc nhanh gọn, vì thế gọi: “3709.”

La Cường nhấc mắt lên: “Có.”

Thiệu Quân. “Ra đây.”

La Cường. “Làm gì?”

Thiệu Quân uy phong trừng mắt: “Ghi nhớ quy định nhà giam chưa? Lại đây đọc thử coi.”

Khóe miệng La Cường nhếch lên ý cười, tất cả bài trong tay kín đáo đưa cho Hồ Nham, ghé đầu nhỏ giọng dặn dò: “Đôi K, đánh ra chặn chúng nó…”

La Cường đi tới bên cửa, ánh mắt nhàn nhạt, giọng nói lại sang sảng: “Làm gì.”

Thiệu Quân nói: “Anh ở trong phòng tạm giam, đã bao nhiêu ngày rồi chưa tắm?”

La Cường đáp: “Ban chúng tôi tắm rửa theo vòng vào thứ năm, qua rồi, lần sau đi.”

Thiệu Quân ghét bỏ: “Còn chờ đến thứ năm tuần sau, hai tuần rồi chưa tắm không thối chết anh, cũng hun chết những người khác? Ngày mai tắm cùng ban một hai?”

La Cường nghiêng mắt. “Tôi không tắm với ban khác.”

Thiệu Quân trợn mắt nhìn đối phương, mở cửa nhà tù ra, thấp giọng nói: “Ra ngoài.”

Hai người đều cảnh giác cấp tốc đảo qua hành lang hai bên, ánh mắt ăn ý người bên ngoài không thể thấy, những ý nghĩ chỉ có hai người hiểu được, người khác đều không thấu…

Gửi phản hồi