House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 6: Không ai trong hai người….

Edit & Beta: DK

Trong nhà giam chỉ có một phòng tắm chung, hai mươi mấy cái vòi phun, đông như mắc cửi, cho nên phải thay đổi nhau mà tắm, một tuần mới đến lượt mình vào đấu tranh tắm (mười lăm phút bao gồm cả cởi và mặc quần áo), vì vậy chỉ dội nước chiếm vòi thôi cũng có thể đánh nhau sứt đầu mẻ trán được.

Bốn góc ở nhà tắm có lắp đặt thiết bị giám sát, ai cũng đừng nghĩ đến việc có thể làm chuyện xấu trót lọt.

Thiệu Quân muốn đem người đến phòng tắm chuyên dụng trong ký túc xá của cảnh ngục để tắm rửa.

Cậu dẫn La Cường đi xuyên qua hành lang, La Cường bị còng tay lại, hai người một trước một sau cách nhau ba bước, cúi đầu bước đi, điềm nhiên như không có việc gì.

Có đồng nghiệp nhìn thấy, lén lút nói thầm: “Tôi nói thiếu gia, cậu cứ dẫn La lão nhị vào ký túc xá như vậy, không sợ chuyện gì xảy ra sao? Không sợ người này nổi điên, đánh cậu hả….”

Thiệu Quân đáp: “La Cường không có điên, thực ra trong lòng hắn có gì, tôi hiểu rõ hết.”

“Hơn nữa, loại người như La Cường, nếu thật sự muốn đánh người khác, ai trong các anh có thể cản được? Nếu như anh tín nhiệm hắn, hắn sẽ nghe lời hơn đấy.”

Thiệu Tam gia cứ như vậy trơn tuột đáp lời.

Phòng tắm chuyên dụng của cảnh ngục không lớn, chỉ có bốn vòi phun.

Đứng ở trước tủ chứa đồ, hai người yên lặng cởi quần áo.

Thiệu Quân ném đôi ủng da xuống dưới sàn, khóe mắt liếc nhìn La Cường đang cởi áo tù, lộ ra bả vai cơ bắp và lồng ngực rộng lớn.

Nước rất lạnh, phải chờ trong chốc lát mới nóng lên.

Tiếng nước ào ào, như chảy vào tim của hai người.

Trong phòng tắm dần bị bao phủ bởi hơi nước trắng mờ, gương mặt của hai người trở nên không chân thực, cả hai đều không thể nhìn rõ đối phương, nhưng giống như mỗi một tấc trên thể xác và tinh thần đều trần trụi mà hiện rõ, lộ trái tim đỏ tươi rỉ máu, không hề giữ lại chút nào.

La Cường đứng dưới vòi phun, để cho nước nóng chảy xuống người, chậm rãi chà xát tẩy rửa.

Những sợi tóc cứng rắn dính ướt nằm ệp xuống, dòng nước theo bắp thịt chảy xuống, phác họa lên đường cong cơ thể quyến rũ.

Đầu vai và sau lưng có vài vết sẹo cũ, năm đó dường như từng là vết thương trí mạng, trải qua năm tháng miệng vết thương khép lại, vết thương dữ tợn hóa thành hình dạng loằng ngoằng dữ tợn như những con rết đang du ngoại trên cơ thể hắn.

Bụng dưới có một hình xăm màu đen tuyền, dưới làn da ướt át càng trở nên nổi bật, giống như đầu thú dữ chờ cơ hội hành động, kéo dài tới tận bộ lông rậm rạp phía dưới…

Thiệu Quân đi dép lê loẹt quẹt, ung dung tiến vào trong màn nước, bên dưới quấn một chiếc khăn.

“Tôi giúp anh tẩy?”

Giọng nói xuyên qua hơi nước có vẻ không quá chân thật, đã lâu Thiệu Tam gia chưa nói qua câu này.

La Cường nặng nề “Ừ” một tiếng, hai tay chống trên tường, cúi đầu, lộ ra một đường cong trơn nhẵn từ cổ đến eo.

Thiệu Quân yên lặng tẩy cho người này trong chốc lát, ngón tay lướt qua làn da bị nước hun đến mềm mại đỏ cả lên, rồi ảm đạm lướt qua tất cả những vết sẹo trên cơ thể hắn.

Đã đếm qua vô số lần, nhưng vẫn muốn đếm thêm lần nữa, mặc vết thương sẽ không nhiều thêm hay ít đi phân nào.

Sau khi tẩy xong lưng, Thiệu Quân vòng tay xuống dưới xoa nách, xương sườn, ngực La Cường.

Tay bị bắt được, thuận thế kéo một cái, Thiệu Quân ngã vào trong lòng La Cường.

Cậu cố gắng chống khuỷu tay né tránh đôi môi của La Cường, thân thể thoáng giãy dụa, lật khuỷu tay muốn đánh! La Cường túm tay cậu vặn về phía sau, quay người cậu lại ôm vào trong lòng, lồng ngực bao trọn tấm lưng của Thiệu Quân.

“Thiệu Quân.”

Giọng nói ngay gần trong gang tấc nhưng tưởng như đã cách vài thế kỷ.

“Còn muốn đùa nghịch sao? Không cần phải nháo với tôi…”

La Cường đặt cằm lên cần cổ Thiệu Quân, cọ cọ vào mặt cậu, hai cánh tay siết chặt lấy, ôm vòng quanh eo, như muốn cùng cậu hợp thành một.

Thiệu Quân dùng giọng mũi buồn buồn nói: “Buông ra, anh là ai? Đừng có chạm vào tôi.”

La Cường nói. “Không thả…. sẽ không thả đâu.”

“Ông đây ở sau lưng em đọc nội quy, muốn nghe không?”

La Cường mang theo ý cười dỗ giành, hôn vành tai của Thiệu Quân, lỗ tai, tóc, càng hôn càng sâu, thanh âm khàn đặc, không cách nào kiềm chế.

Thiệu Quân uy hiếp nói: “Nếu bị người nhìn thấy, anh chờ đi chết đi.”

La Cường cười lạnh: “Lúc vào đây em đã khóa cửa rồi, em cho rằng tôi không nhìn thấy sao?”

Thiệu Quân. “Anh muốn làm gì?”

La Cường dùng khuôn mặt thô ráp ép lên lỗ tai Thiệu Quân. “Tôi muốn ăn em.”

“Con mẹ nó anh dám.”

“Ông đây rất nhớ em.”

“Không cho.”

Thiệu Quân bỗng nhiên giãy dụa quay đi, lại bị người kia ghìm chặt.

Hai cánh tay La Cường càng siết càng chặt, giống như mãng xà tìm thấy con mồi, xương cốt toàn thân co rút lại, siết chặt khiến cậu hít thở không thông.

Thiệu Quân từ trong khe hở chui ra, cậu không nhịn được há miệng hít thở từng ngụm, mặt và cổ bị kìm đến đỏ cả lên.

“Thiệu Quân, em không có kết hôn…” La Cường thở phì phò, giọng nói lớn dần, không khống chế nổi.

“Anh dựa vào đâu mà khẳng định tôi không kết hôn!” Thiệu Quân mang theo oán khí.

“Nếu như em tự mua dây buộc mình cưới vợ, căn bản sẽ không trở về nữa.” Khẩu khí La Cường vô cùng chắc chắn.

Thiệu Quân dùng giọng mũi nặng nề mà hừ một tiếng.

“Em có người khác còn dám trở về? Em thử xem tôi có buông tha cho em không!”

Giọng nói của La Cường nửa là uy hiếp, nửa là khiêu khích. Bình thường hai người vật lộn, đều là anh nói một câu, tôi đốp lại một câu, khá quen thuộc. La Cường biết, Thiệu Quân không chạy được.

“Thiệu Quân…”

Trong cổ họng La Cường phát ra một tiếng gầm trầm thấp, giống như dã thú đau đớn khát cầu, dục vọng bỏng rát như muốn thiêu đốt mạch máu trên cổ hắn, nghẹn quá lâu, toàn thân đều như bốc hỏa, cảm giác cương cứng lạ lẫm kích thích giống như bị điện giật!

Trong phòng tắm của cảnh ngục không có camera, không người giám sát.

Thiệu Quân biết, La Cường cũng biết.

Nếu như lúc này La Cường có bóp chết người, cũng không giám sát nào có thể nhìn thấy hình ảnh này được.

La Cường cọ sát vào khiến Thiệu Quân có chút khó chịu.

Hắn thoáng buông lỏng một chút, bàn tay quấn lấy eo Thiệu Quân, khăn cởi ra vắt lên trên vai.

Tầm nhìn của hắn từ bả vai dần dần đi xuống, dáng dấp của Thiệu Tam gia rất đẹp, dưới vòng eo thon thả là cặp mông săn chắc mượt mà, đôi chân dài thẳng tắp khỏe mạnh, từ đầu đến chân, khiến người ta lưu luyến.

La Cường thích, thích nhất là đôi chân dài kia.

Tiếng nước chảy ào ào, át đi tiếng thở dốc nặng nề.

Bàn tay La Cường dọc theo bụng vuốt ve đi xuống dưới, mang theo bọt xà phòng xoa nắn trên đùi cậu, một tay khác cầm lấy vật nhỏ đang dần cương cứng của Thiệu Quân, dùng sức xoa nắn từ gốc đến đỉnh, nghe được người trong lồng ngực khẽ rên. Hắn nâng món đồ chơi yếu ớt kia lên, ngón tay rất có kỹ xảo xoa nắn lên phần gân mạch nổi lên, lực tay lộ rõ sự thô lỗ của nam nhân cùng dục vọng áp bách, vật kia trong tay càng lúc càng trở nên nóng bỏng cứng rắn.

“Muốn sao? Thiệu Quân…”

Thanh âm La Cường khàn khàn mà dụ hoặc, liếm mút vành tai Thiệu Quân.

Tay của hắn bịt chặt phần lỗ trên đỉnh, như muốn ngăn cản khoái cảm sắp bắn của đối phương, gần như tham lam hưởng thụ sự giãy dụa khó nhịn và thở dốc của Thiệu Quân.

Phía dưới của La Cường cũng cứng rắn, lồng ngực đè lên nhau, mê luyến dùng dương vật đỉnh đỉnh vào mông Thiệu Quân, tiến vào giữa hai chân đang co rúm của cậu, không chú ý tới khóe mắt đã chảy ra nước của đối phương hiện rõ sự bướng bỉnh và tức giận.

Thiệu Quân thừa dịp La Cường nhắm mắt phát ra tiếng thở dốc trầm thấp, đột nhiên nhấc khuỷu tay lên, nặng nề đập lên lồng ngực đang ôm chặt lấy cậu của La Cường.

Toàn thân không thể kìm nén được sự nhớ nhung và xúc động khiến cậu thống hận, khiến cậu phát điên, khiến cậu tuyệt vọng!

La Cường sửng sốt.

Trước ngực bị khuỷu tay đánh vào, đỏ ửng một mảng, La Cường không có đánh lại, không nhúc nhích.

Hắm nhìn hốc mắt Thiệu Quân chậm rãi đỏ lên, mái tóc hỗn độn nhỏ xuống từng giọt nước, ngực cũng nghẹn đỏ.

Hạ thân Thiệu Quân vẫn cương cứng, mái tóc không ngừng nhỏ nước, khóe mắt đỏ đến mức như sắp nhỏ ra máu.

Thiệu Quân đứng dưới vòi phun dùng hết sức, tẩy rửa thân thể mình, muốn che giấu dục vọng đang không ngừng chảy ra. Dép lê giẫm lên sàn nhà toàn nước, giống như như đang chà đạp lên cơ thể mình, tim đau ngực cũng đau, thế là lại cởi dép lê, dùng sức ném lên bức tường lát gạch men sứ ở đối diện…

Hai người chiến tranh lạnh, đã được non nửa năm, ai cũng không dễ chịu hơn ai.

Không ai trong hai người, có thể nhìn thấy đích đến cuối cùng của con đường phía trước.

“Thiệu Quân, đừng như vậy.”

La Cường khàn giọng nói.

“Đừng như vậy cái gì?”

Thiệu Quân một thân đầy nước, trần trụi, tức giận nhìn hắn.

“Nó là em trai tôi, tôi chỉ có một đứa em là nó, tôi muốn nó ở bên ngoài sống thật tốt, là tôi nợ nó, tôi nên thay nó…. Chuyện này không liên quan gì tới hai chúng ta.” Hốc mắt La Cường đen đặc như mực, nhìn chằm chằm cậu.

“Được, vậy anh và em trai mình cứ vậy đi, đừng gọi đến tôi nữa.” Thiệu Quân trợn mắt nhìn.

Hai người kịch liệt thở dốc, một bước cũng không chịu nhường nhau trừng mắt, không ai là người có tính tình mềm yếu cả.

“Vậy em muốn tôi phải làm thế nào?” La Cường mặt lạnh hỏi.

“Chừng nào anh có thể giảm án phạt?” Thiệu Quân không nghĩ ngợi hỏi.

“Chuyện giảm án phạt mẹ nó là chuyện tôi có thể tính được sao?”

“Chuyện giảm án phạt này đương nhiên là chuyện anh có thể tính được, nếu như anh thật sự muốn ra ngoài thì sớm muộn gì cũng tìm ra cách, La Cường, chính anh là người hiểu rõ nhất.”

Thiệu Quân cắn môi.

“La Cường, tôi chưa từng gặp qua người nào khốn nạn ích kỷ như anh, trước đó anh đi tự thú, có từng nghĩ tới tôi không? Tôi đồng ý cho anh làm vậy sao? Ai mẹ nó cho anh đi tự thú?!” Thiệu Quân gầm nhẹ.

“…Việc tôi đã làm thì một mình tôi gánh, tôi có lỗi với Tam nhi nhà tôi chứ mẹ nó chưa bao giờ có lỗi với em! Tôi nhận tội, tôi vào đây để cải tạo, đây không phải là điều mà khi tôi tới đây em đã dạy hay sao.” La Cường lạnh lùng nói.

“Anh giết người, anh nhận án phạt tù chung thân, con mẹ nó anh bị trừng phạt đúng tội rồi đó, sao anh không trực tiếp chấp hành luôn án tử đi? Con mẹ nó anh đang đùa giỡn với tôi hả!”

“Anh làm như thế này chẳng khác nào cũng phán tôi tù chung thân luôn…”

Thiệu Quân vùi mặt vào cánh tay.

Thân hình La Cường khẽ run lên, đáy mắt hỗn độn, lạnh lẽo không nói gì.

Nhà giam Thanh Hà chỉ dành cho trọng phạm, giam giữ tất cả các trọng phạm tiếng xấu đồn xa của toàn thành phố Bắc Kinh.

Trong số phạm nhân ở đây có tới hơn nửa là phải nhận tù chung thân hoặc tử hình, La lão nhị chính là một trong số đó.

Cả đời này La Cường không ra ngoài được. Hắn phải ở trong nhà giam vượt qua quãng đời còn lại.

Thân thể Thiệu Quân không mảnh vải che thân, ngồi xổm trong màn nước, bụm mặt, nước ào ào thuận theo khe hở chảy ra.

Ở trước mặt người khác, cậu chưa bao giờ khóc. Những chuyện khác, chưa bao giờ khiến cậu phải khó khăn như vậy.

Năm năm trước, khi cậu mới bước chân tới đây, chưa từng giống với hiện tại nghĩ rằng mình sẽ ở lại trong nhà giam như vậy, chỉ cần ở tạm nơi đây, không có tranh đua ghen ghét, khiến cho Tam gia gia cảm thấy tiêu diêu tự tại, tuy không được ai ủng hộ nhưng vẫn rất thoải mái.

Cậu khi đó cũng chưa từng giống với hiện tại muốn rời khỏi nơi này, không phải bởi vì chán ghét, không phải kham không nổi vất vả, mà là thống khổ, khó chịu, bị chiếc khóa sắt mang tên tuyệt vọng quấn chặt lấy tim, quặn đau nhỏ máu.

Ngày đó Thiệu Quân đi ra khỏi phòng tắm, mặc kệ cơ thể ướt sũng vẫn mặc chế phục và đi giày da vào.

“La Cường tôi không thể đi theo anh được nữa, tôi sẽ bị anh hủy hoại.”

Thiệu Quân cố xoa hốc mắt của mình, lau đi vết tích ẩm ướt trên mặt.

“La Cường, chừng nào anh có thể giảm hình phạt, khi nào anh nghĩ được cách để thoát ra khỏi nhà giam này, lúc đó hãy đến gặp tôi. Nếu như anh vẫn muốn cả đời như vậy, tôi cũng sẽ cả đời như vậy, tôi và anh xem ai tổn thương nhiều hơn.”

Thiệu Quân tàn nhẫn nói ra từng câu, ngón tay nắm chặt chế phục của mình, chàng thanh niên trẻ tuổi bị chọc tức, quay mặt đi chỗ khác không thèm nhìn La Cường, khuôn mặt anh tuấn bởi vì tổn thương đa nghi mà vặn vẹo.

Tính tình đùa bỡn trở lại, cậu vẫn là Thiệu tam công tử, là Thiệu Tam gia gia.

Đã bao giờ cậu phải chịu ủy khuất? Đã bao giờ bị người khác cô phụ? Tên hỗn đản La Cường này dựa vào đâu mà muốn lừa cậu!

“Em bức tôi vượt ngục, thật sao?”

Trên mặt La Cường còn bọt nước chưa tan.

“Đừng mẹ nó nói bậy.” Thiệu Quân quay mặt qua chỗ khác.

“Không phải ý của em là vậy sao, tôi còn có đường nào để đi nữa?”

“Tôi không nói muốn anh vượt ngục! Chưa từng có ý đó!”

Thiệu Quân tức giận rống lên.

La Cường lấy điếu thuốc từ trong túi áo, ngón tay ướt sũng, không có lửa, chỉ có thể dùng miệng mút lấy hương thơm nhàn nhạt vị thuốc, thân hình dưới cửa sổ lưu lại đường viền sắc bén như tượng tạc.

Đêm đó, La Cường ngồi trên chiếc giường lớn, lẳng lặng ngồi xếp bằng, một đêm không ngủ.

Hắn nhìn camera trong phòng. Hắn biết đối phương cũng đang thông qua màn hình giám sát, nhìn mình.

Hai người cứ như vậy từ xa quan sát đối phương, chuyện cũ hiện rõ trong đáy mắt, từng chuyện, từng chuyện, lướt qua trong bóng đêm, một giây trôi qua, phảng phất như đã nhìn nhau một đời…

Next: Chương 7

Gửi phản hồi