House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 1

Edit & Beta: DK

Trước đây chờ ở trà lâu nghe kể chuyện cũng chỉ vì một đĩa trái cây, còn chuyện kể đều là những nhàn thoại hỗn tạp.

Hôm nay nghe chuyện xưa này, xin hãy khép mành lại, đốt đèn dầu lên, nếu là ngày mưa thì hãy đốt đàn hương để xua đuổi bệnh tật, tối nay còn có Việt kịch, khi nào vở ‘Thập bát tương tống’ và ‘Anh Đài khóc mộ’ diễn xong, câu chuyện này cũng sẽ kết thúc.

Chuyện xảy ra vào thời Dân quốc.

Trong thành Hạ Châu có một địa phương hiển quý, tên là Tiểu Đồng Quan, tiếp giáp với khu Tô giới, là địa bàn của Tổng bộ Quân tư lệnh. Đó là nơi đầu tiên quân nhân thành Hạ Châu đánh đuổi quân địch rồi xây dựng nên, vì có cùng chữ Đồng, nên mọi người thường gọi đó là “Tiểu Đồng Tước Đài(2)“.

(2): Đồng Tước Đài là công trình được xây dựng bởi Tào Tháo vào năm 210 tại Nghiệp Thành, nước Hán, dùng để ca ngợi chiến công hiển hách của mình.

Ngày hôm đó, trong Tiểu Đồng Quan xuất hiện hai chiếc xe Ford, chạy qua đường Giang Loan, hướng về phía Tích Thiện Đường, đi đến bệnh viện Đức Cửu mới dừng lại.

Bước xuống xe đầu tiên là hai hàng lính mang súng mũ chỉnh tề, sau đó một đôi ủng chiến đen bóng bước xuống. Hướng mắt nhìn lên là đôi chân thon dài, tiếp đến là thân thể cao to khoác áo choàng, bộ quân trang ôm gọn lấy cơ thể sắn chắc của hắn, cuối cùng, là đôi mắt sắc bén.

Đoạn Diệp Lâm, tư lệnh trưởng Tiểu Đồng Quan.

Hắn dẫn theo một người đi vào phòng làm việc của viện trưởng, dọc theo đường đi không ai dám ngăn cản, thậm chí tiểu y tá và bệnh nhân xung quanh cũng không dám mở miệng nói chuyện.

Hồ viện trưởng thấy hắn, vội vã châm trà cười bồi: “Tư lệnh sao rảnh rỗi tới đây?”

Đoạn Diệp Lâm không có nửa câu phí lời: “Nghe nói, ông dùng thuốc hết hạn cho những binh lính bị thương?”

Hồ viện trưởng lập tức hiểu ý đồ hắn đến đây.

Thời đại bây giờ đâu đâu cũng là chiến tranh, bệnh viện công đã sớm không đủ chỗ, bệnh viện tư nhân của lão cũng tiếp nhận không ít thương binh. Nhưng toàn thương binh nghèo, chính phủ chỉ trợ cấp cho bệnh viện công, Hồ viện trưởng cũng không phải phật tổ, sao phải nguyện ý làm chuyện như vậy.

“Tư lệnh không nên nói lời như vậy, những thuốc kia vẫn còn sử dụng tốt, chỉ là đã để được một thời gian, thế nhưng vẫn có thể dùng! Tôi đây thật sự không có tiền mua thuốc quý, lầu dưới này đều là những bệnh nhân đã nộp tiền, cũng không thể đổi thuốc của bọn họ cho người khác dùng được.”

Đoạn Diệp Lâm nở nụ cười gằn: “Nếu như không phải ông cố ý để thuốc vào trong kho rồi bán giá cao, thì sao có chuyện hết hạn? Hồ viện trưởng, nơi này chính là bệnh viện, không phải nơi có thể tự tiện thay đổi giá thuốc.”

Hồ viện trưởng là ai cơ chứ, lão và Tổng tham mưu trưởng có chút giao tình, đương nhiên tính khí cũng kiêu ngạo không ít. Lão ngoài cười nhưng trong không cười: “Bệnh nhân ở đây, vĩnh viễn không bao giờ thiếu. Nếu muốn chữa bệnh cho người, trước phải cho bác sĩ ăn no đã chứ?”

Đoạn Diệp Lâm đứng lên, đi tới trước mặt Hồ viện trưởng, từ trên cao nhìn xuống: “Lão tử phải dẫn huynh đệ ra tiền tuyến mạo hiểm tính mạng, còn ông ở sau lưng tôi chơi trò đùa giỡn với mạng người, tôi thấy ông là chán sống rồi!”

Rầm một tiếng, Hồ viện trưởng cũng tức đến bốc hỏa, vỗ bàn chỉ ra cửa thét lên: “Tư lệnh không vừa mắt bệnh viện của tôi, được, hôm nay mời ngài đem những binh lính bị thương của mình khiêng ra ngoài! Ngài đó, nên tìm một nơi khác để chữa bệnh cho họ đi!”

Lời này vừa nói ra, Đoạn Diệp Lâm đầu tiên là trầm mặc một lát, sau đó giận dữ cười, đi ra cửa.

Hồ viện trưởng ngồi xuống, uống chén trà, rút một điếu thuốc, nhìn đồng hồ bỏ túi thấy đã đến giờ cơm, khẽ hát mở cửa đi ra.

Lão vừa mới bước ra khỏi cửa bệnh viện, còn chưa đi được một trăm mét, rầm một tiếng, xảy ra chuyện.

Một chiếc xe Ford từ phía sau lao tới, cả người Hồ viện trưởng giống như con gà bị hất sang một bên, choáng váng ngã lăn xuống đất, xương cánh tay vỡ vụn, vết thương cực kỳ nghiêm trọng!

Thế nhưng vẫn chưa xong, lại một chiếc xe Ford khác theo sát phía sau cán qua đùi Hồ viện trưởng, âm thanh xương đùi gãy vụn vang lên chói tai.

Sau đó cửa sổ xe hạ xuống, Kiều Tùng ngồi kế bên tài xế quay đầu lại hỏi: “Tư lệnh, xử lý sao đây?”

Đoạn Diệp Lâm liếc mắt một cái, cười lạnh: “Đuổi về trong tù Tiểu Đồng Quan, chỉ dùng thuốc quá thời hạn chữa trị cho lão, khi nào chữa khỏi, mới cho thả ra.”

“Rõ, kế tiếp ngài định đi nơi nào?”

“Hạc Minh dược đường.”

Hạc Minh dược đường ở trong một ngõ hẻm bên cạnh đường Cửu Khê, chiếm hơn nửa ngõ, là sản nghiệp của Hứa gia.

Hứa gia vốn trước kia rất thịnh vượng, nhưng từ khi chiến tranh xảy ra, chết không ít người, chỉ còn lại một người con trai độc nhất. Chừng mười tuổi đến thành Hạ Châu, sống nhờ ở trong phủ của cữu cữu mình, qua mấy năm thì cả nhà cậu cũng chết sạch, toàn bộ gia nghiệp rơi xuống trên đầu Hứa thiếu gia.

Có người nói, Hứa thiếu gia này mệnh cứng, khắc người cực kì. Nhưng từ khi Hạc Minh dược đường được mở cho tới nay, trị bệnh cứu người tích đức rất nhiều, dần dần không ai bàn tán đến chuyện kia nữa.

Thời điểm Đoạn Diệp Lâm đi vào Hạc Minh dược đường, dược đường đang bận rộn lập tức yên lặng như tờ.

Dân chúng sợ quan binh, đã trở thành thói quen ngấm vào xương máu. Vì vậy những người đến xem bệnh chỉ biết cúi đầu không nói, dược đồ thấy thế cũng chuyên tâm làm việc.

Lúc này, bên trong nội đường xuất hiện một người mặc trường sam màu xám. Cậu rất gầy, da dẻ trắng nõn, màu sắc đôi môi nhàn nhạt, cầm trên tay một nắm ngải thảo, vừa đi ra ngẩng đầu nhìn thấy, không có nửa phần kinh ngạc.

Người này chính là Hứa Hàng. Hứa Hàng luôn cho người khác cảm giác giống như cậu sinh ra là dành cho dược đường, cả người luôn có mùi thuốc thoang thoảng, so với những người đang cầm súng đứng trong dược đường, thì lại càng khác biệt.

Kiều Tùng không phải lần đầu nhìn thấy Hứa Hàng Hứa thiếu gia, nhưng mỗi lần gặp, hắn đều bị khí thế trên cơ thể cậu khiến cho kinh sợ một chút. Sau đó hắn quay đầu lại, quát những binh sĩ đang tròn mắt nhìn: “Đều cúi đầu xuống, cấm nhìn lung tung!”

Hứa Hàng đi tới bên dao cầu, cắt vụn ngải thảo. Nhựa ngải thảo dính lên tay khiến cho bàn tay cậu toàn màu xanh, nhìn cũng có chút vui mắt.

Đoạn Diệp Lâm nhanh chân đi lên phía trước, nói với Hứa Hàng: “Tôi cho người tới đón, sao em dám không đến?”

Ngải thảo đã được băm xong, Hứa Hàng bỏ hết vào trong cối, lạnh nhạt nói: “Anh thấy đó, dược đường rất bận.”

“Thiếu em thì chúng không thể làm được hả, em cũng không ngồi xem bệnh bốc thuốc!”

Hứa Hàng liếc mắt nhìn hắn, hỏi: “Anh tới làm gì?”

Đoạn Diệp Lâm cười đến bỉ ổi, lại có chút không vui nói: “Đến khám bệnh, không được sao?”

Hứa Hàng nghe thế chỉ vào đội ngũ đang xếp hàng phía trước, nói: “Vậy anh đi lấy số rồi đến chỗ kia đợi, như anh nói, tôi không khám bệnh.”

“Tôi chỉ muốn em khám.”

Lúc này Chu đại phu đang ngồi đầu bên kia chẩn đoán đứng lên, vuốt râu khom người chào Đoạn Diệp Lâm, sau đó khách khí mở miệng, muốn giảng hòa: “Tư lệnh không thoải mái nơi nào, tôi xem cho ngài trước?”

Đoạn Diệp Lâm không thèm nhìn ông, khẩu khí cũng thiếu kiên nhẫn: “Ngồi xuống, không có chuyện của ông!” Sau đó đoạt lấy chiếc chày giã trong tay Hứa Hàng ném qua một bên: “Hôm nay em nhất quyết muốn đối đầu cùng tôi?”

Trong tay Hứa Hàng trống trơn, cậu cầm lấy khăn trên bàn lau tay, ngẩng đầu nhìn Đoạn Diệp Lâm, dùng giọng nói chỉ có hai người nghe được nói: “Đây là dược đường, không bệnh thì cút đi.”

Lời này của cậu, triệt để đem ngọn lửa giận trong bệnh viện của Đoạn Diệp Lâm khơi lên, hắn nhếch môi, cười đến một chút nhiệt độ cũng không có, sau đó dứt khoát chụp lấy cánh tay Hứa Hàng, mãnh mẽ kéo một cái, kề sát vào người cậu nói: “Mặc kệ có bệnh hay không, hôm nay lão tử vẫn muốn em tới trị!”

Mọi người biết người này tới đây tìm cớ, đồng loạt cúi đầu không dám nói lời nào.

Sau một khắc, Hứa Hàng liền bị Đoạn Diệp Lâm kéo vào trong hậu đường, màn cửa vừa buông xuống, đã bị Đoạn Diệp Lâm đặt ở trên tường, cưỡng chế hôn.

Xưa nay Đoạn Diệp Lâm muốn hôn đều rất trực tiếp, đầu lưỡi tiến vào trong miệng cậu, quấn lấy lưỡi Hứa Hàng, sau đó lướt qua toàn bộ khoang miệng, hôn tới khi sắc mặt tái nhợt Hứa Hàng hiện lên chút ửng hồng.

“A —— “

Bất kể bao nhiêu lần, phản ứng của Hứa Hàng mãi mãi vẫn mang theo ý cự tuyệt nhưng vô lực từ chối, cả người cậu cứng ngắc, hai tay nắm thật chặt, chỉ có thể mặc cho người gặm cắn liếm láp.

Khuôn mặt Hứa Hàng giống như buông xuôi, để mặc cho Đoạn Diệp Lâm bắt nạt đến thoải mái. Hắn cố ý hôn ra tiếng, chính là muốn để cho Hứa Hàng xấu hổ, đặc biệt là khi Hứa Hàng không nhịn được muốn quay đầu trốn tránh, hắn lại càng hôn sâu.

Đợi đến khi hai người tách ra, Hứa Hàng đã có chút vô lực, mặt nghiêng về một bên, dường như không chịu nổi.

Đoạn Diệp Lâm cười cười, nắm cằm của cậu, buộc cậu nhìn mình, nói: “Bây giờ nói chuyện cẩn thận được chưa?”

Hứa Hàng không trả lời. Đoạn Diệp Lâm lại hỏi: “Nếu còn tiếp tục không trả lời, tôi sẽ ở đây…”

“… Một tiếng sau trở lại.” Hứa Hàng hết cách, đành phải nói ra câu này.

Đoạn Diệp Lâm hài lòng cười cười, dùng ngón tay cái sờ sờ môi Hứa Hàng, vén rèm đi ra ngoài.

Nghe tiếng bước chân đồng loạt rời đi của những binh sĩ, Hứa Hàng mới dùng tay áo mạnh mẽ lau vết nước vẫn còn dính trên miệng, lau đến khi da dẻ đỏ ửng.

Ống tay áo toàn mùi ngải thảo. Ngải thảo tính ôn, đắng, hơi ngọt, tán nhỏ ra có thể cầm máu, là thảo dược rất ôn hòa.

Nhưng mà, cho dù có dùng hết toàn bộ ngải thảo thành Hạ Châu, tính tình Đoạn Diệp Lâm cũng không thể trở nên dịu ngoan được.

Next: Chương 2

Gửi phản hồi