House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 2

Edit & Beta: DK

Bốn năm trước, Hứa gia còn chưa có tên là Hứa gia, mà gọi là Kim Giáp Đường, của Kim Hồng Xương chú của Hứa Hàng. Từ khi y qua đời, Kim Giáp Đường cũng đổi chủ, bây giờ thay đổi thành Kim Yến Đường.

Trở về nơi ở, Hứa Hàng dặn dò nha đầu chuẩn bị bỏ thêm ít sả và hoa mộc lan vào nước nóng, tắm xong, người vừa đặt mông xuống giường, cửa đã bị đá văng ra, kèm theo âm thanh leng keng mạnh mẽ.

Đoạn Diệp Lâm vừa vào cửa, liền tháo mũ quân đội xuống, vất áo choàng lên ghế, sau đó cởi từng chiếc cúc áo ra, vừa cởi vừa nhìn chằm chằm vào Hứa Hàng.

Hứa Hàng chỉ mặc một chiếc áo ngủ bằng lụa màu trắng, vạt áo rộng mở, để lộ xương quai xanh và cơ bụng, cầm trong tay một quyển Nguyên khúc(1), cúi đầu đọc sách, tóc cậu còn hơi ướt, nhỏ giọt trên bả vai, ẩm ướt dính vào quần áo khiến lớp vải trở nên trong suốt. Cậu nhẹ nhàng ngẩng đầu, con ngươi không chút cảm xúc nhìn về hướng Đoạn Diệp Lâm, Đoạn Diệp Lâm chưa gì đã cảm thấy cuống họng ngứa ngáy.

(1) Sách ghi chép những hình thức văn nghệ đời Nguyên gồm tạp kịch và tản khúc

Hắn tiến lên cầm lấy sách trong tay Hứa Hàng, ném xuống mặt đất, xoay người lên giường, dường như muốn kéo cả Hứa Hàng lên cùng, lại bị cậu giãy dụa tránh thoát.

Hứa Hàng nhặt sách lên, âm thanh lạnh nhạt: “Đừng chà đạp lên sách của tôi.”

Đoạn Diệp Lâm ngồi thẳng người, vươn tay vuốt ve mái tóc ẩm ướt: “Tôi nói em trở lại, là trở lại Tiểu Đồng Quan chờ tôi, em cố tình nghe không hiểu đúng không?”

Hứa Hàng không quan tâm đến hắn, để sách vào ngăn kéo trên đầu giường. Đoạn Diệp Lâm nhìn cậu một chốc, liền hiểu: “Em rốt cuộc đang giận dỗi chuyện gì? Có phải do chuyện sáng nay ở tiệm thuốc, nên giận tôi?”

“Tôi đã từng nói đừng mang lính của anh đến hiệu thuốc của tôi phô trương.”

Nghe xong lời này Đoạn Diệp Lâm rất muốn cười, chủ nhân nơi đây tính tình cổ quái vậy đó, từ lúc mới biết hắn, nhìn thấy ai mặc quân trang cậu cũng không vừa mắt, lần đầu tiên Đoạn Diệp Lâm mang binh đi tới dược đường, gương mặt Hứa Hàng liền giống khối băng vài ngày.

“Chán ghét quân nhân như vậy, sao em còn…” Đoạn Diệp Lâm áp sát tới Hứa Hàng, cảm nhận được thân thể Hứa Hàng cứng ngắc, hắn liền đem người trói lại đẩy xuống gối, tay với vào từ trong cổ áo, ở trên ngực cậu tùy ý ma sát di chuyển, rồi thấp giọng than thở, “Tôi chính là sĩ quan lớn nhất nơi đây, sau này, đừng tiếp tục bày ra vẻ mặt vô dụng với tôi nữa, rồi người chịu khổ vẫn là em mà thôi.”

Dứt lời hắn kéo màn hai bên xuống, làm chuyện mà từ khi ở trong hiệu thuốc hắn đã muốn làm.

Ván giường bắt đầu lay động, âm thanh kẽo kẹt vang lên, tiếng da thịt cọ xát và nhịp điệu hỗn độn, mành che theo nhịp điệu nâng lên hạ xuống.

Giống như muốn bắt nạt người, mãi cho đến khi tiếng người gõ mõ cầm canh nhỏ dần rồi tắt hẳn, Hứa Hàng vẫn luôn nắm thật chặt mạn giường, khớp xương trắng bệch đột nhiên mất lực, buông lỏng thả sõng soài.

Đồng hồ treo tường đánh đến hồi thứ năm, Đoạn Diệp Lâm mới thức dậy, bây giờ là đầu mùa xuân, rất nhanh trời đã thanh minh, dậy sớm thật là lạnh.

Kiều Tùng đến Tiểu Đồng Quan không gặp được tư lệnh, lập tức thẳng hướng tới Kim Yến Đường. Vừa thấy Đoạn Diệp Lâm thì hành lễ: “Tư lệnh, nhi tử của Cục trưởng Quân thống hôm nay cầm điều phối lệnh đến chỗ chúng ta báo cáo, ngài có muốn gặp một lần không?”

Đoạn Diệp Lâm lấy điếu thuốc trong túi áo ra đốt, thở một vòng khói: “Lão tử phiền nhất chính là đám thái tử đảng, vai không thể gánh tay không thể khiêng, lớn lên mặt người dạ thú, mỗi một tên đều là kẻ vô dụng, xảy ra chuyện còn đặc biệt giày vò người khác. Sắp xếp cho hắn đến Cục Công văn làm đặc trợ, không có chuyện gì chớ ở trước mặt tôi lắc lư.”

“Vâng.”

Nhìn cảnh vật ngoài xe, trên đường đã có một số sạp quán bán bánh thanh minh lấy cây ngải thảo làm chất tạo màu, xanh tươi vui mắt.

Kiều Tùng dừng xe lại, đi mua mấy chiếc bánh thanh minh cho Đoạn Diệp Lâm: “Tư lệnh, nếm thử xem.”

Đoạn Diệp Lâm cắn một miếng, mùi thơm ngát ngọt ngào, hắn đột nhiên nghĩ đến đến một chuyện: “Kiều Tùng, mấy ngày nữa là tới thanh minh hả?”

“Vâng, tám ngày nữa sẽ đến.”

“Thật nhanh.” Đoạn Diệp Lâm đột nhiên hồi tưởng lại cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy Hứa Hàng, “Bốn năm, lúc mới vào em ấy chỉ cao tới ngực tôi, vậy mà bây giờ đã qua bả vai rồi.”

Kiều Tùng biết người hắn nói tới là Hứa Hàng, trong lúc nhất thời không dám xen mồm vào, suy nghĩ một chút nói: “Nếu không, tôi cũng mua chút bánh cho Hứa thiếu gia, rồi ngài mang cho cậu ấy nếm thử?”

“Em ấy sẽ không ăn đâu, trước đây từng đưa qua, bánh để trong lồng đều bị ném ra ngoài, thật không biết lại chạm vào cái vảy nào nữa!” Chuyện này Đoạn Diệp Lâm nhớ rất lâu, dù cho Hứa Hàng có bị Đoạn Diệp Lâm dằn vặt ở trên giường đến chết đi sống lại cũng cắn chặt miệng, cố tình không cho Đoạn Diệp Lâm biết nguyên nhân, chỉ nói cậu không thích.

Khi đang nói chuyện, xe đã lái đến khu Tô giới, Đoạn Diệp Lâm đội mũ lên, khôi phục lại nhuệ khí vốn có: “Đi, đi cho mấy tên khỉ đột nước ngoài này biết thế nào là quy củ của thành Hạ Châu!”

Bên trong Kim Yến Đường, kỳ thực Hứa Hàng đã tỉnh trước Đoạn Diệp Lâm một lúc, chỉ là cậu không muốn cho hắn biết.

Những năm gần đây luôn là như vậy, cậu không muốn sau một đêm tỉnh lại phải đối mặt với Đoạn Diệp Lâm. Sự xấu hổ này thật ra là một loại quật cường không hề giá trị, nhưng Hứa Hàng chỉ dựa vào chút quật cường mấu chốt này, giống như ngọn đèn dầu leo lắt, chống đối toàn bộ đêm đen.

Đoạn Diệp Lâm không hẳn không biết chút tâm tư ấy của cậu, chỉ là nhìn thấu nhưng không nói toạc ra, giống như đang bố thí cho cậu chút mặt mũi.

Đứng lên rửa mặt, nha hoàn Xảo Quan mới vừa đem bánh ngải thảo và cháo lên xong, bên ngoài gã sai vặt đã hớt hải chạy vào: “Đương gia, hiệu thuốc loạn rồi! Ngài nhanh đi xem một chút!”

Hứa Hàng thả xuống chiếc muôi vừa mới cầm lên, đôi mắt hơi híp lại, sau đó đứng dậy đi ra cửa.

Next: Chương 3

Gửi phản hồi