House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 3

Edit & Beta: DK

Bên trong dược đường chưa bao giờ có chuyện náo loạn như vậy, một phụ nhân đang ôm bé trai sáu, bảy tuổi gào khóc, vừa khóc vừa đấm ngực, bên cạnh là một người hán tử, nhìn như là trượng phu của người phụ nữ kia, đang gắt gao túm chặt lấy một thanh niên toàn thân mặc âu phục trắng, thanh niên kia giống như vừa mới du học trở về.

Thanh niên thoạt nhìn phiền muộn không thôi, mà người đàn ông thì gắt gao cầm lấy tay hănd, chỉ lo hắn chạy mất.

Tiểu nhị vừa nhìn thấy Hứa Hàng đến, nhanh chóng chào đón: “Đương gia ngài đã tới, ngài xem chuyện này là sao… Khiến cho chúng ta không cách nào làm ăn!”

“Chuyện gì xảy ra?”

Tiểu nhị hạ thấp giọng, từ từ thuật lại. Hóa ra một nhà ba người này sáng nay đi miếu Thành Hoàng thắp hương, ở cửa miếu mua ít bánh thanh minh cho tiểu hài tử ăn, đứa trẻ kia ăn quá nhanh, lập tức bị nghẹn, nuốt không trôi mà nhả cũng không ra, gục ngã tại chỗ.

Người nhà dùng hết cách vừa đấm vừa xoa nhưng không được, mắt thấy hài tử trợn trắng mắt sắp không qua khỏi, thì trong đám người vây quanh có cậu thanh niên này xuất hiện.

Thanh niên liếc mắt nhìn nói phải thông khí mới được, thế nhưng miếu thờ cách bệnh viện và dược đường quá xa, sợ là không kịp. Vợ chồng này vừa nghe lập tức quỳ xuống, cầu thanh niên hỗ trợ. Bản thân thanh niên không phải là sinh viên khoa y chính quy, trên tay cũng không sạch sẽ, không dám làm liều.

Nhưng nhìn cả nhà bọn họ một bên khóc lóc một bên dập đầu vái lạy đáng thương, chỉ có thể lấy bút máy đâm xuống lồng ngực đứa trẻ, sau đó mang theo hài tử đến Hạc Minh dược đường, kém một chút nữa là hỏng.

Thế nhưng thú vị là, hài tử được cứu về rồi, đôi vợ chồng này lại lôi kéo thanh niên không cho đi, nói trên ngực đứa bé bị thương bắt anh ta đền tiền, lỡ như xảy ra chuyện gì bất trắc, còn biết lối truy cứu.

Lúc này phụ nhân kia gào khóc: “A Nha nhà tôi đang tốt đẹp, chỉ là ăn chút bánh bị nghẹn thôi, thế mà hắn lại đâm con tôi thế này! Đây là muốn giết người!”

Người hanh niên hiển nhiên đã tức giận đến bật cười, trên mặt giống như xem thường tranh luận cùng bọn họ. Những người khác trong dược đường cũng chỉ trỏ, những người vong ân phụ nghĩa như thế thật đang khinh.

Hứa Hàng mắt lạnh nhìn trong phút chốc, rồi mới rốt cục lên tiếng nói: “Đuổi ra ngoài cho tôi.”

Giọng nói cậu không hề to, nhưng lại mang theo sự quyết đoán độc nhất, thanh lãnh giống như nước suối chưa rã băng, khiến lòng người rét lạnh. Bọn tiểu nhị đồng loạt nhìn về phía Hứa Hàng, tai nhỏ vểnh lên, giống như mình đang nghe lầm. Hứa Hàng liền chỉ vào đôi phu thê đang ôm đứa nhỏ lặp lại lần nữa: “Đuổi bọn họ ra ngoài, tiền cũng không cần thu, băng gạc, kéo, thuốc mỡ vừa chữa trị cho bọn họ, phàm những thứ dính qua, đều đồng thời ném ra ngoài. Hạc Minh dược đường của tôi không thu những người bệnh như vậy.”

“Dạ!” Bọn tiểu nhị sớm đã nhìn ngứa mắt, chỉ vì vướng bận tới danh dự của dược đường mới không dám lộn xộn, đương gia lên tiếng, bọn họ liền nhanh chóng động thủ.

Đôi phu thê kia thay đổi sắc mặt, phụ nhân nằm lăn ra mặt đất ăn vạ: “Muốn chết muốn chết! Dược đường nhưng thấy chết mà không cứu!”

Một tiểu nhị nghe vậy, không khách khí xách phụ nhân lên, kéo đi ra cửa, chỉ vào một tấm bảng trên cửa cười nhạo nói: “Không phải thấy chết không cứu, mà hiệu thuốc chúng tôi có ba điều không cứu!”

Đôi phu thê vừa nghe, mở to mắt nhìn, nhưng nhìn nửa ngày vẫn như rơi vào trong sương mù, thì ra là dân thường, không biết chữ.

Lúc này Hứa Hàng chậm rãi đọc lên: “Gian dâm cướp giật không cứu, hút thuốc say rượu không cứu, vong ân phụ nghĩa không cứu. Điều cuối cùng này, chính là nói đến các ngươi.”

“Nghe rõ không? Nghe rõ rồi thì đi nhanh lên, không nghĩ xem nơi này là nơi nào!” Bọn tiểu nhị vừa đẩy vừa kéo, vội vàng đuổi đôi phu thê kia ra ngoài.

Đôi phu thê còn muốn chắn ở trước cửa ồn ào, thậm chí còn muốn phá cửa mà vào. Chưởng quỹ thực sự không vừa mắt, lao ra trừng mắt nhìn, cằm vặn một cái, bày ra dáng dấp hung thần: “Lão già không có mắt! Nói cho các ngươi biết, Tư lệnh thành này đến tiệm thuốc của chúng ta còn không dám lớn tiếng gầm rú như vậy, các ngươi so với tư lệnh còn lớn hơn? Tiếp tục gây chuyện nữa, liền mời quân gia đến trị các ngươi!”

Vừa nghe đến sĩ quan, hai người như bị nắm cuống họng, mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau phút chốc, vẫn là tâm không cam tình không nguyện ảo não rời đi.

Lại nói đến bên trong hiệu thuốc, Hứa Hàng xử lý xong mọi chuyện, liền đến đến bên quầy xem xét sổ sách hôm qua, thanh niên đi lên phía trước, duỗi ra một cánh tay: “Cảm tạ sự giúp đỡ của anh, tôi tên là Viên Dã, mới vừa về nước đã có thể gặp phải sự tình như vậy đúng thật là kỳ ngộ, đa tạ anh.”

Hứa Hàng nhìn chằm chằm bàn tay kia, khớp xương rất dài, trên tay không có vết chai, không giống như bàn tay của người thầy thuốc. Cậu vẫn chưa có nắm lại, chỉ nhàn nhạt nói: “Không cần cám ơn, không phải vì giúp anh, tôi chỉ ngại người khác ồn ào trong quán.”

Viên Dã vẫn duy trì tư thế kia: “Thế nhưng anh vẫn là đang giúp tôi, tôi muốn nhận anh làm bằng hữu… A, thật không tiện, có chút mạo muội.”

Chắc hẳn là tật xấu khi đi du học trở về. Hứa Hàng cuối cùng vẫn vươn tay ra, nhưng chỉ nắm đến đầu đốt ngón tay thứ nhất, giống như chuồn chuồn lướt nước lập tức thu hồi lại ngay: “Quốc nội không thể so với nước ngoài, xã hội loạn lạc, không phải mỗi lần đều sẽ có người đến trợ giúp.”

“Ừm… Có lẽ vậy, thế nhưng lần sau nếu gặp được chuyện như vậy tôi nhất định vẫn sẽ làm.” Viên Dã nở nụ cười, không hề có chút phẫn uất nào khi bị người cắn ngược lại, tính cách rất hào sảng.

Ồn ào ở Hạc Minh dược đường, trong chốc lát cũng đã tan thành mây khói, chút khói lửa nhân gian vọt tới đã không còn hiện diện nữa.

Nhưng mà, khu Tô giới, trong Lãnh sứ quán Anh quốc mùi thuốc súng, không dễ ngửi như vậy.

Next: Chương 4

Gửi phản hồi