Chương 4

Edit & Beta: DK

Bên trong Lãnh sự quán Anh, lãnh sự James và Đoạn Diệp Lâm có thể nói là đối chọi gay gắt. Hội trưởng các thương hội thì ngồi đó hai mặt nhìn nhau.

Thành Hạ Châu tổng cộng có ba bến tàu, người nước ngoài muốn tới nơi đây buôn bán vãng lai, đều dựa vào ba thương hội lớn này, chỉ là nhiều năm trước ỷ vào mình là người ngoại quốc nên né qua rất nhiều lần kiểm tra, bởi vậy có chút tà tâm bắt tay với nhau làm chút chuyện buôn bán không sạch sẽ.

Hiện tại đến tai Đoạn Diệp Lâm, một khi phát hiện gió thổi cỏ lay, đương nhiên tuyệt không nuông chiều.

James rất tức giận: “Đoàn tiên sinh, thuyền Anh quốc của chúng tôi chưa bao giờ gặp sự cố khi bị kiểm tra, chuyện ngài yêu cầu như vậy chúng tôi không thể tiếp thu!”

Đoạn Diệp Lâm vắt chéo hai chân: “Hôm nay tôi tới không phải cầu ngài đồng ý, mà là để báo cho ngài một tiếng. Về sau ba bến tàu kia, thuyền to thuyền nhỏ tiến vào đều sẽ bị điều tra, treo cờ nước nào cũng vô dụng. Trước đây không tra được là chuyện trước đây, sau này nếu tra được, tôi sẽ không dễ dàng nói chuyện như vậy đâu.”

Cố Nhạc Thiện hội trưởng của Bành Vận thương hội ngồi bên cạnh đặt chén trà xuống, đôi mắt híp lại, giảng hòa: “Nếu tôi nói, tư lệnh trưởng đơn giản là muốn đưa ra quy củ mới, chúng ta không thể không nghe. James tiên sinh cảm thấy được quý quốc phải chịu thất lễ, đây cũng có thể lý giải. Không bằng mọi người đều lui một bước, phàm là thuyền nào của lãnh sứ quán Anh, định kỳ sẽ tiến hành kiểm tra, cứ như vậy sẽ tốt cho Đoạn tư lệnh báo cáo kết quả, James tiên sinh cũng coi như đưa cho chính phủ một câu trả lời thỏa đáng, mọi người thấy thế nào?”

James nghe xong phiên dịch, biểu tình hòa hoãn hơn nhiều, cúi đầu trầm ngâm một chút: “Như vậy cũng không phải không chấp nhận…”

“Tôi không chấp nhận.” Khóe miệng Đoạn Diệp Lâm khẽ nhếch lên, nhìn rõ được mánh khóe của những kẻ già đời trong thương hội, “Tôi nói, nhất quyết không có ngoại lệ, chỉ cần đến bến tàu Hạ Châu, cho dù là thuyền giấy đều phải chịu điều tra!”

“Cậu… Tôi muốn gọi điện thoại cho Tổng tham mưu trưởng của mấy người, phản ánh lên tổng thống! Đây là một sự kỳ thị dành cho đế quốc Anh của chúng tôi! Bến tàu này, chúng tôi đã lấy được quyền ra vào bốn năm, tất nhiên cũng coi như bến tàu của chúng tôi!”

Lạch cạch một tiếng, gót giày Đoạn Diệp Lâm gõ lên mặt đất, hắn thu lại nụ cười trên mặt, vuốt vành mũ: “Dùng bốn năm đã dám nói là đồ của mình ?Ha…” Hắn đứng lên, nhìn xuống James, “Chân lão tử giẫm lên thành Hạ Châu ba mươi lăm năm, cũng không dám nói là của mình, ông thì tính là thứ gì?”

Nói xong liền xoay người đi ra ngoài, vừa đi vừa vứt lại câu tiếp theo: “Ngày mai cứ theo lệnh mà làm! Ai không theo, xử theo tội làm nguy hại an toàn quốc gia, bắn chết!”

Trong phòng họp lãnh sự quán James đã tức đến mức thổi râu mép phù phù, một đám hội trưởng thương hội xì xào bàn tán, thương thảo biện pháp sau này.

Chỉ có Cố Nhạc Thiện trầm ngâm vuốt cằm, nhìn về phía Đoạn Diệp Lâm vừa đi ra chiều suy tư, thế nhưng còn bày ra ý cười thưởng thức, sau đó vẫy tay, trợ lý bên cạnh cúi người xuống, ông ghé vào tai hắn nói mấy câu.

Chỉ chốc lát sau, một tấm thiệp mời đã được đưa đến trên bàn làm việc ở Tiểu Đồng Quan.

Thiệp mời thế nhưng là ý tốt, nói rằng ở thành Nam có một gánh hát mời đến Hạ Châu tên là Bách Hoa Ban, vừa xướng vừa diễn Việt kịch(1), có lời mời tư lệnh ngày mai đến nghe vở ‘Tây Sương Ký’ vừa ra mắt.

(1) Việt kịch: một loại ca kịch phổ biến ở vùng Chiết Giang, Trung Quốc

Thế nhưng người cùng nghe hí kịch mới là điều khiến hắn chú ý, là thiên kim tiểu thư của Bành Vận thương hội, Cố Phương Phỉ.

Thế này sao gọi là mời người đi nghe ‘Tây Sương Ký’, rõ ràng đang hi vọng hai người diễn luôn vở ‘Tây Sương Ký(2)’ này.

(2) Tây Sương Ký là vở tạp kịch của Vương Thực Phủ, sáng tác trong khoảng những năm Đại Đức (1297-1307), miêu tả cuộc tình duyên vượt qua môn đăng hộ đối và lễ nghi phong kiến của nàng Thôi Oanh Oanh và chàng thư sinh Trương Quân Thụy.

“Cố hội trưởng này cũng thật là gió chiều nào xoay chiều nấy, xem bộ dáng này chắc định mai mối uyên ương đây mà.” Kiều Tùng liếc mắt một cái, hỏi: “Tư lệnh, có muốn cự tuyệt không?”

Đoạn Diệp Lâm vuốt lên hoa văn chìm của tấm thiệp, đột nhiên nhớ đến vật nhỏ lạnh như băng của mình, càng nghĩ càng có chút ý tứ, sau đó ném thiệp mời vào trước ngực Kiều Tùng: “Nói cho bọn họ biết, tôi sẽ đi.”

“A?”

“Cậu làm một tấm thiệp mời giống hệt như thế này, đưa đến Kim Yến Đường, nói rằng tôi để cho em ấy đi.”

Kiều Tùng nắm thiệp mời, chần chờ một chút, hỏi: “Nếu Hứa thiếu gia nói… không đi?”

Đoạn Diệp Lâm trầm mặc chốc lát, nhìn sang Kiều Tùng đang cúi đầu, cười nói: “Vậy cậu hãy nói cho Hứa Hàng biết, mời xuất môn nhưng không đi, vậy sau này có cầu tôi cũng không cho ra.”

Nói thật, nếu để cho Kiều Tùng làm người truyền tin giữa hai người, gã tình nguyện mang binh lên núi diệt cướp còn hơn.

Đi xe đến Kim Yến Đường, Hứa Hàng cũng vừa đúng lúc trở về, thấy Kiều Tùng đi vào tiền sảnh, Hứa Hàng đang dùng cơm, trước mặt cậu chỉ có hai món một canh, cải xanh xào, bánh thanh minh và canh đậu phụ.

Kiều Tùng thả xuống thiệp mời, không nhịn được bon miệng nói: “Ồ? Không phải tư lệnh nói ngài không ăn bánh thanh minh sao…”

Lời vừa nói ra khỏi miệng, gã liền hối hận không kịp.

Bởi vì Hứa Hàng ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại trên người gã mấy phút, gã lập tức hiểu được —— Hứa thiếu gia nào có không thích ăn bánh thanh minh, cậu ta rõ ràng là không ăn bánh thanh minh mà tư lệnh đưa qua mà thôi!

Hứa Hàng nhẹ nhàng lên tiếng: “Kiều phó quan, đây là đang muốn đi cáo trạng sao?” Lời là thế nhưng trên mặt lại không biểu hiện ra chút sợ hãi nào.

Kiều Tùng nhìn bộ dạng này của cậu, nhớ lại lần đầu tiên khi nhìn thấy Hứa Hàng, lúc đó cậu là một món lễ vật bị Kim Hồng Xương dâng tặng lên cho Đoạn Diệp Lâm, vẫn là Kiều Tùng lái xe đưa cậu tới.

Dọc theo đường đi cậu đều bày ra vẻ mặt như thế, không giống người trần tục có thể trèo cành cao nên vui sướng, cũng không bởi vì bị ép mà phẫn uất cùng khuất nhục.

Chỉ khi nhìn đến cánh cổng đóng kín của Tiểu Đồng Quan, con ngươi mới hơi nhấc lên, có một chút than thở cùng không cam lòng lên tiếng: “Thì ra là nơi này ?”

Giống như hiện tại, nếu Kiều Tùng trở lại nhiều hơn một câu, mấy ngày tới chưa chắc Hứa Hàng sẽ được thư thái, nhưng cậu vẫn cứ khí định thần nhàn như thường.

Kiều Tùng lắc đầu, sau đó nói: “Tôi chỉ tới đưa thiệp mời, chuyện khác đều không thấy. Hứa thiếu gia nghỉ ngơi, tôi trở lại phục mệnh Tư lệnh!”

Hứa Hàng nhìn bóng lưng Kiều Tùng rời đi, nhìn tấm thiệp mời đỏ tươi để bên cạnh đĩa bánh thanh minh xanh bóng mượt, đỡ trán.

Đoạn Diệp Lâm ơi Đoạn Diệp Lâm, người này, bốn năm qua đều làm những chuyện giống nhau. Khiến cho hết lần này đến lần khác Hứa Hàng không biết phải làm như thế nào.

Next: Chương 5