House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 5

Edit & Beta: Dk

Lần này nếu có cãi nhau tiếp, bản thân không nhận được sự công bằng.

Hứa Hàng vừa là tự nguyện lưu lại bên người Đoạn Diệp Lâm, vừa là bị ép lưu lại bên người Đoạn Diệp Lâm.

Mười một tuổi năm ấy, nhà tan cửa nát, cậu từ Thục Thành trèo non lội suối đi tới nhà cữu cữu mình, ăn nhờ ở đậu, ròng rã bảy năm.

Bên trong Kim Yến Đường, có một tiểu lâm viên rất đẹp, tên gọi Ỷ Viên. Khi còn bé mẹ Hứa Hàng thường kể cho cậu nghe những câu chuyện khi bà còn bé ở Ỷ Viên này, nói tới nỗi Hứa Hàng bắt đầu mơ tưởng viển vông, nhưng cho tới khi cậu chân chính tiến vào Kim Yến Đường, vào Ỷ Viên, cậu mới phát giác được đẹp thì có đẹp thật, nhưng bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rữa mục nát.

Càng đẹp lại càng dơ bẩn.

Lần đầu cậu gặp Đoạn Diệp Lâm chính là ở trong Ỷ Viên, hắn là quý khách Kim Hồng Xương mời tới. Mỗi lần trong phủ có quý khách tới, Kim Hồng Xương đều bắt Hứa Hàng đi ra gặp mặt một lần.

Ngày đó ngủ mê, thiếu chút nữa nhầm lẫn thời gian, y phục cậu còn chưa kịp buộc chặt, dưới chân hoang mang hoảng loạn, chỉ sợ giẫm phải đá cuội trơn trượt đành phải cúi đầu chạy chậm, bước chân giẫm nát cánh hoa thược dược rơi đầy đất, khiến cho bản thân vô tình phảng phất chút hương thơm, rồi cứ như vậy va phải lồng ngực Đoạn Diệp Lâm.

“Thơm quá…”

Lời này của Đoạn Diệp Lâm thật ra là chỉ hoa thược dược.

Thế nhưng Hứa Hàng vừa tròn mười tám ghét nhất bị người khác dùng những từ ngữ hình dung nữ nhân lên người mình, vì vậy tàn bạo mà đạp lên chân Đoạn Diệp Lâm, đẩy hắn ra, ghét bỏ xì một tiếng.

Đoạn Diệp Lâm xưa nay chưa từng bị người ta đối xử như vậy sững sờ một chút rồi quay người muốn túm lấy cánh tay Hứa Hàng đang chạy đi, thế nhưng chỉ xẹt qua ống tay áo phất phơ, người kia như cá bơi dưới nước trườn đi.

Hoa thược dược ở Ỷ Viên, quả thật là nồng đến sặc người.

Thời điểm tiệc rượu ở tiền sảnh, cách hai dãy bàn người, Hứa Hàng vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt Đoạn Diệp Lâm dính chặt lên người mình, một khắc cũng không không rời đi, trần trụi, đơn giản, tràn ngập chiếm hữu, giống từ đầu đến chân cậu đều có thể phát sáng.

Cậu cảm nhận được, đương nhiên cữu cữu cũng cảm nhận được.

Ngày thứ hai, Kim Hồng Xương dùng một loại giọng điệu giống như trời cao chiếu cố thậm chí là đại hỉ ập đến nói với Hứa Hàng: “Tao nuôi mày không công lâu như vậy, cuối cùng cũng có chỗ dùng rồi!”

Khi bị nhét vào trong xe đưa đến Tiểu Đồng Quan, dọc theo đường đi vô số lần Hứa Hàng đã nghĩ tới việc nhảy xuống xe đào tẩu, nhưng cậu biết, nhảy xuống xe cũng không nhảy ra được con đường này, ra khỏi con đường này cũng trốn không thoát được tòa thành này.

Tiểu Đồng Quan, Đồng Tước Đài, Đồng Tước ngày xuân khóa nhị Kiều(1).

(1) Một câu thơ trong bài thơ ‘Xích Bích hoài cổ’ của Đỗ Mục.

Đoạn Diệp Lâm khi nhìn thấy Hứa Hàng tiến vào, vỗ vỗ vị trí bên người: “Ngồi đi.”

Hứa Hàng chậm rãi đi tới, cậu cúi thấp đầu, khuôn mặt âm trầm.

Sau đó khi đến gần bên người Đoạn Diệp Lâm, đột nhiên ngẩng đầu, một vệt lóe sáng, rút lưỡi dao giấu ở trong tay áo đâm về phía cổ họng hắn!

Sát ý non nớt, non nớt đến nỗi khiến người vì cậu mà thở than.

Dường như Đoạn Diệp Lâm không có chút nào bất ngờ, con ngươi vừa nhấc, một tay liền nắm chặt bàn tay đối phương, gập lại, lưỡi dao rơi xuống, sau đó xoay cánh tay vặn người, cả người cậu bị đè xuống ghế bành.

“Tôi biết, em không phải là loại người thuận theo. Không giáo huấn một chút, cậu sẽ không từ bỏ.”

Hứa Hàng mười tám tuổi không đấu lại Đoạn Diệp Lâm ba mươi mốt tuổi, từ thân phận địa vị đến khí lực, một chút cũng không bằng.

Đoạn Diệp Lâm nắm cằm Hứa Hàng, nhìn thấy ánh mắt bình thường luôn tỏ ra lãnh đạm đã có chút phẫn nộ, điều này làm cho Đoạn Diệp Lâm khó giải thích được cảm thấy thú vị: “Tôi chỉ dùng một câu nói, cữu cữu của em đã lập tức đưa người tới, chân tay sao lại mềm yếu như thế, bị hạ thuốc?”

Tay Hứa Hàng đang phát run, cậu nằm ngang ngước mắt nhìn Đoạn Diệp Lâm, trong lòng là đã đem hắn thanh đao vạn quả không biết bao nhiêu lần.

“Em tin vào số mệnh không?” Đoạn Diệp Lâm chậm rãi ngồi thẳng lên, ung dung thong thả bắt đầu cởi ra y phục của mình, từ áo khoác cho tới áo lót, “Ngày đó có ba buổi tiệc rượu, tôi lại chọn đi tiệc rượu Kim gia; nhiều vườn như vậy không vào, tôi lại cố tình tiến vào Ỷ Viên; dọc theo đường đi nhiều người như vậy, lại cố tình là em va phải tôi. Hứa Hàng, em không cam tâm, cũng phải chấp .”

“Đừng đem sự hạ lưu động dục của ngươi nói tới đường hoàng như vậy!” Đây là câu nói đầu tiên từ lúc Hứa Hàng chịu mở miệng.

Đoạn Diệp Lâm nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt cậu, dùng ngón tay cái vuốt ve môi dưới: “Em nên vui mừng, vì gặp phải tôi.”

“Ngươi? Ngươi và mấy lão già còn động dục đều buồn nôn như nhau.”

“Thế thì không còn cách nào khác…” Đoạn Diệp Lâm nhìn theo đầu lưỡi lúc ẩn lúc hiện trong miệng cậu, liếm liếm cánh môi dưới của mình, lý trí dần hao mòn, “Hiện tại, tôi chỉ muốn lấy một chiếc khóa, khóa chặt em ở Tiểu Đồng Quan.”

Hứa Hàng vừa lên tiếng liền cắn chặt ngón tay cái Đoạn Diệp Lâm, dùng hết sức mình, lập tức nếm được vị máu! Máu chảy ra, chảy vào trong miệng Hứa Hàng, vị mặn sặc người, lại từ khóe miệng cậu chảy xuống, Đoạn Diệp Lâm bị đau rút tay về, cậu liền nghiêng đầu nhổ máu trong miệng ra, hung tợn nhìn chằm chằm Đoạn Diệp Lâm.

Xoa nhẹ lên y phục cậu, Đoạn Diệp Lâm bắt đầu cởi vạt áo Hứa Hàng, tựa như cười mà không phải cười: “Lát nữa em còn khí lực này để cắn, tôi cho phép em giết tôi.”

Sau một khắc, Hứa Hàng liền bị ôm ngang, đẩy ngã xuống giường.

Ngày hôm đó là ngày mà Hứa Hàng suốt đời khó quên, cậu hiếm thấy sẽ nghẹn ngào gào lên, nhưng chỉ cần cậu há miệng, sẽ rơi vào sự tìm kiếm điên cuồng của Đoạn Diệp Lâm.

Hắn đáng sợ tiến vào rồi chiếm hữu, giống như một cơn bão, muốn đem hết thảy tôn nghiêm từ trước đến nay của Hứa Hàng cuốn sạch, san bằng. Càng cảm thấy Hứa Hàng không chịu chấp nhận, hắn càng làm đến hăng say.

Hứa Hàng một mặt chống cự Đoạn Diệp Lâm xông vào, một mặt lại vì bản thân vô lực mà than thở. Đoạn Diệp Lâm, đem nhiệt tình của hắn cắm rễ trong vùng đất đóng băng nghìn năm của Hứa Hàng, cuối cùng cũng miễn cưỡng nứt ra, từ từ mềm mại.

Âm thanh va chạm là một sự dằn vặt đối với lỗ tai, cũng như đối với lòng người. Cuối cùng một trận mưa xuân rơi xuống vùng đất khô cằn, hoang phế đã lâu, không nhịn được thê thảm mà run rẩy.

Đúng như Đoạn Diệp Lâm nói, Hứa Hàng từ trong cao trào ngất đi, mãi đến khi yếu ớt tỉnh lại, không có chút khí lực nào để cắn hắn nữa.

Nhưng khiến cho Đoạn Diệp Lâm kinh ngạc chính là, từ đầu đến cuối, dù cho đầu lưỡi đều đã bị cắn bể, Hứa Hàng cũng không rơi một giọt nước mắt.

Không chỉ có như vậy, sau khi ở đây bốn năm, Đoạn Diệp Lâm dù có điên cuồng bá đạo thế nào, thậm chí là nổi nóng hoan ái, Hứa Hàng có xin tha, có yếu thế, có mặc kệ, chỉ là chưa bao giờ khóc.


“Hứa Hàng mười tám tuổi không đấu lại Đoạn Diệp Lâm ba mươi mốt tuổi”: Ố là la một chiếc sugar daddy thiệt là tình thú mà em đọc QT bị bỏ sót. Xin cho phép em gọi chú là ba =))). Ba Lâm ban đầu thì có vẻ bá đạo thế thôi chứ vì sau ở trước mặt bạn Hàng là cứ bị ngoan như con cún ý UwU

Next: Chương 6

Gửi phản hồi