House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 6

Edit & Beta: DK

Loại chuyện nghe diễn như này, người trên đài vừa ra, dưới đài cũng mới đến.

Đoạn Diệp Lâm thưởng thức một ngụm trà, giật mình nhận ra đã lâu mình không được an nhàn nghe diễn như vậy.

‘Tây Sương Ký’ của Bách Hoa Ban mặc dù có đào kép mới, thế nhưng giọng nói sáng như ngọc tròn như châu, hát đến lòng người mềm yếu ngứa ngáy.

Đã diễn đến màn thứ hai, Hồng Nương nắm dải lụa của tiểu thư nhà mình cầu chúc: “Thấy tiểu thư chứa đầy tình ý khó nói. Mong tiểu thư sớm uyên ương xứng đôi, kết duyên với người tài học như trạng nguyên. Chàng phong lưu ôn nhu, cùng tiểu thư thành đôi trăm năm.”

Lúc này, Cố Phương Phỉ mới khoan thai đến chậm.

Nàng mặc trên người một chiếc quần yếm rất thời thượng, bên ngoài khoác chiếc áo ngắn tay bồng, đầu đội một chiếc mũ, tay đeo bao tay có gắn ngọc trai, ngồi xuống đối diện với Đoạn Diệp Lâm.

“Đoạn tư lệnh, lần đầu gặp gỡ, tôi tên là Cố Phương Phỉ.”

Đoạn Diệp Lâm gật đầu, cầm ấm trà lên rót cho nàng một chén: “Cố tiểu thư, vinh hạnh.”

Cố Phương Phỉ nhấp một ngụm, nàng đi du học đã nhiều năm, có thói quen uống cà phê, không hẳn biết phẩm trà, lại nhìn lên sân khấu, trên đài Trương Sinh và Thôi Oanh Oanh đang lưỡng tình tương duyệt, diễn đạt tới nỗi khóc trôi hết cả lớp hóa trang, nàng nghe không hiểu lắm, vì vậy lập tức quay trở lại, nhìn về phía Đoạn Diệp Lâm.

Trái ngược với nàng, Đoạn Diệp Lâm lại đang xem đến say mê, thậm chí ngón tay trỏ còn theo âm thanh đàn nhị chốc chốc gõ theo nhịp.

“Cố tiểu thư không thích nghe diễn?” Hắn hỏi.

“Nói ra thật xấu hổ, tôi rất ít khi nghe, cho nên có nghe cũng không hiểu.”

“Thật làm khó Cố tiểu thư khi mời tới đây cùng tôi nghe diễn, nếu như nghe không hiểu thì ở nơi đây thật khó nói chuyện.”

Đôi mắt trong trẻo của Cố Phương Phỉ quan sát Đoạn Diệp Lâm một lát, sau đó bỗng nhiên che miệng lại nở nụ cười. Đoạn Diệp Lâm cuối cùng cũng quay đầu sang nhìn: “Cố tiểu thư cười chuyện gì?”

“Tôi đang cười tôi và Đoạn tư lệnh hai người đều thân ở Tào doanh nhưng lòng ở Hán thất, trên đài diễn ‘Tây Sương Ký’, thế nhưng dưới đài nửa điểm hứng thú cũng không có. Hôm nay trước khi ra cửa tôi đã rất thấp thỏm bất an, thế nhưng nhìn bộ dáng này của tư lệnh, tôi lại an tâm hơn nhiều rồi.”

Lời này nói ra rất thẳng thắn, khiến cho ấn tượng của Đoạn Diệp Lâm đối với vị đại tiểu thư này có chút thay đổi, xem ra Cố Phương Phỉ và Cố Nhạc Thiện không cùng một loại người. Hắn cũng cười cười: “Nói như vậy, hôm nay Cố tiểu thư tới đây là do lời cha khó cãi nên cố hết sức?”

Cố Phương Phỉ vội vã xua tay: “Tôi không có ý này! Kỳ thực, tôi cũng muốn tới đây gặp ngài.” Nói tới đây, Cố Phương Phỉ ngồi thẳng người, bày ra bộ dạng trịnh trọng: “Kỳ thực… Tôi có một chút việc tư muốn cầu cạnh tư lệnh hỗ trợ, nhưng tôi không có lý do chính đáng nào để gặp mặt, cho nên chỉ có thể mượn tạm cớ này.”

Nói xong, nàng dừng một chút, nhìn Đoạn Diệp Lâm ra hiệu cho nàng nói tiếp, mới tiếp tục: “Thật ra, tôi là người khởi xướng phong trào nữ quyền trong phái nữ, tôi muốn giúp một số người phụ nữ có khát vọng tự do bước chân ra xã hội, cho nên mở một cửa hàng và xưởng mỹ phẩm ở thành Hạ Châu, chiêu mộ tất cả công nhân đều là phụ nữ. Chỉ là… Chỉ là vẫn còn gặp một chút trở ngại. Một mặt, đại bộ phận gia đình các nữ công nhân đều không đồng ý cho các nàng đi làm, thường xuyên đến công ty ồn ào, mặt khác, công ty tương đối xa xôi, nhiều cô nương tan tầm cùng một lúc sẽ khiến người không yên lòng. Tôi nghĩ rất lâu, chỉ nghĩ tới một biện pháp, thế nhưng phải cần đến sự giúp đỡ của ngài.”

Mọi câu nói đều rất chân thật, lời này của Cố Phương Phỉ khiến Đoạn Diệp Lâm phải nhìn nàng với cặp mắt khác xưa, hắn không nghĩ Đại tiểu thư thoạt nhìn yểu điệu yếu đuối cư nhiên lại có hoài bão lớn như vậy, liền đùa giỡn: “Tôi? Dù sao cũng không cần tôi xuất binh ngày ngày che chở đưa đón công nhân tan tầm đó chứ?”

“Dĩ nhiên không phải,” Cố Phương Phỉ bị Đoạn Diệp chọc cười, “Tôi nhìn trúng một tòa nhà bên cạnh Tiểu Đồng Quan, nếu như tôi mua lại nơi đó, dựa vào hào quang của ngài, sẽ không có người dám đến làm càn, hơn nữa đi làm cũng an toàn cực kì. Tuy nhiên…”

“Tuy nhiên xung quanh Tiểu Đồng Quan đều bị quân đội quản chế nghiêm ngặt, coi như chủ nhân nới đó chịu bán, cũng không dám tự ý bán. Cô muốn tôi phê chuẩn cho cô, để mua lại tòa nhà đó.” Đoạn Diệp Lâm thay nàng nói hết câu còn lại.

Cố Phương Phỉ dịu dàng nở nụ cười, sau đó rất kiên định gật đầu: “Đúng, nếu như tư lệnh chịu đứng ra hỗ trợ, bao nhiêu tiền tôi đều nguyện ý trả!”

Đoạn Diệp Lâm dùng nắp trà hớt bọt, thổi một hơi: “Cố tiểu thư có biết, theo như giá cả đất đai nơi ấy, cho dù công việc của các cô có làm ăn phát đạt nhất thành Hạ Châu, trong vòng năm, sáu năm sợ vẫn sẽ không thu về được vốn, đây là vụ làm ăn thua lỗ rất lớn.”

“Đây không phải thua lỗ. Nếu như có thể khiến cho nữ nhi thành Hạ Châu đều tự mình cố gắng, đây chính là vụ mua bán có lời nhất!” Giọng nói Cố Phương Phỉ đột nhiên cao hơn một chút, ngữ khí kiên định, đôi mắt xán lạn như sao.

Một cô nương có tấm lòng thuần khiết như vậy, tuyệt không giống con gái của kẻ già đời như hội trưởng thương hội dạy dỗ, Đoạn Diệp Lâm cảm thấy rất thích thú.

Hắn hơi trầm mặc một chút, sau đó nghiêng đầu, bỗng nhìn thấy một bóng người quen thuộc đi tới, lên lầu hai, ánh mắt khẽ động, dùng một loại giọng điệu giảo hoạt nói với Cố Phương Phỉ: “Việc này của Cố tiểu thư, tôi có thể cân nhắc. Tuy nhiên trước đó, tôi muốn mời cô diễn một màn kịch.”

Trên sân khấu Trương Sinh đang nói lời tâm tình với Oanh Oanh: “Nàng là người thông minh hoạt bát, không uổng công nhũ danh là Oanh Oanh. Tiểu thư, ta và nàng đã thấu tỏ nỗi lòng của nhau, cách bức tường này cũng không ngăn cản được chúng ta cùng nhau ngâm thơ đến bình minh.”

Thời điểm Hứa Hàng ngồi xuống, dưới đài vang lên một tràng pháo tay. Cậu ngồi trên lầu hai trong một căn phòng trang nhã, nhìn xuống đại sảnh lầu một đã hiểu ngay mọi chuyện, cậu thậm chí còn không cần tận lực tìm kiếm, đã thấy Đoạn Diệp Lâm đang cùng một người phụ nữ chuyện trò vui vẻ.

Không chỉ có mặt mày hớn hở, hơn nữa Đoạn Diệp Lâm còn dùng khăn tay luôn mang theo trên người lau vết bẩn trên tay cho nàng. Ôn nhu cầm trong tay, một lúc lâu cũng không buông ra.

Đã rất lâu Đoạn Diệp Lâm chưa từng tiếp xúc với nữ nhân, ít nhất bốn năm qua, Hứa Hàng chưa từng gặp, hình như cũng chưa từng nghe tới. Nếu như nghĩ kỹ, cậu chưa bao giờ đặt chân vào sinh hoạt của Đoạn Diệp Lâm, chỉ khi cậu làm việc, Đoạn Diệp Lâm muốn đến khi nào sẽ đến, cậu không hỏi nhiều cũng sẽ không nhiều lời.

Thì ra khi hắn nói chuyện với nữ nhân, có nhiều kiên trì như vậy. Hứa Hàng chỉ liếc mắt một cái, tiểu nhị tới châm trà, cậu liền thu hồi ánh mắt lại, nhìn lá trà đang chìm nổi trong chén, sau đó nghiêm túc nghe diễn.

Kiều Tùng đứng ở trong góc nhỏ, quan sát vẻ mặt hai người một trên một dưới, trong lòng lén lút nghĩ thầm, tư lệnh hẳn là muốn cho Hứa thiếu gia ăn chút dấm chua, nhưng nhìn sang thần sắc Hứa thiếu gia, đừng nói dấm chua, ngay cả gạo để làm dấm chua cũng không trồng được.

Cậu không ghen, sợ rằng đêm nay, tư lệnh sẽ bùng nổ.

Mặt ngoài Đoạn Diệp Lâm chuyện trò vui vẻ với Cố Phương Phỉ, kỳ thực bàn tay dưới bàn đã nắm chặt lại. Hắn nhìn qua bình đồng đựng nước bên cạnh bàn, phản chiếu thân ảnh Hứa Hàng ở lầu hai, Hứa Hàng phẩm trà nghe diễn ăn trái cây, thậm chí mắt hơi lim dim lắc lư theo điệu nhạc, cậu càng gió êm sóng lặng, trong lòng Đoạn Diệp Lâm lại càng sóng lớn tràn lan.

Trà đã nguội lạnh, Đoạn Diệp Lâm nâng lên, ùng ục ùng ục uống một hơi, mới cảm thấy bình tĩnh một chút.

Đợi đến khi vở ‘Tây Sương Ký’ đã diễn xong, đào kép cúi chào cám ơn, Hứa Hàng cũng không có liếc mắt nhìn về phía Đoạn Diệp Lâm thêm lần nào nữa, đương nhiên không có bất kỳ biểu hiện cùng hành động nào tỏ ra mình đang ghen cả.

Kiều Tùng nhìn thấy, Đoạn Diệp Lâm đã bóp lõm cả chiếc ghế mây đang ngồi, trong lòng hồi hộp lo lắng.

Lúc này, Hứa Hàng trên lầu hai rốt cục có chút động tĩnh.

Cậu đứng lên, lấy túi tiền từ trong lồng ngực ra, ném tất cả bạc có trong túi cho người đang cầm hòm, nói: “Mọi người chưa nghe đủ, diễn thêm một lần nữa đi.”

——————–

Ba Lâm đường đường là tư lệnh của cả thành Hạ Châu, mà lại dùng cách thử người yêu của bọn con nít ba tuổi để thách em Hàng. Dùng đầu ngón chân cũng biết là ba đang muốn trêu tức em, nhưng em tỉnh như ruồi vậy ó. Đúng là các cụ nói cấm có sai, thông minh đến mấy yêu vào cũng ngu mà 😤.

Next: Chương 7

Gửi phản hồi