House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 7

Edit & Beta: DK

Xưa nay nghe diễn, có người vì hát tốt nên thưởng, cũng có người bởi vì muốn tiếp tục nghe mà đặt hết bao tiền của mình, thế nhưng hiếm thấy có người lại bỏ tiền mời mọi người nghe lại như vậy.

Cho nên hành động này vừa ra, không ít người đồng loạt hướng mắt nhìn lên lầu hai, không ngờ chỉ nhìn thấy một thân ảnh gầy gò, nhận ra là Hứa thiếu gia liền lén lút ghé tai nhau nói: “Thì ra Hứa đại đương gia còn là người mê xem hí kịch.”

Trên đài Thanh Y lả lướt nhặt túi tiền lên, mở ra đổ lên tay tính toán, khối lượng cũng thực nặng, quả là người có tiền, ngay cả túi đựng tiền cũng không có hơi tiền, mà là mùi thơm ngát.

Thanh Y cúi đầu cảm ơn với Hứa Hàng, rồi đi ra sau phân phó mọi người, vở ‘Tây Sương Ký’ lại tiếp tục.

Kiều Tùng nhìn về phía Đoạn Diệp Lâm, mặt hắn đã đen hết lại, chỉ sợ lập tức sắp nổi giận.

Có thể không giận sao? Hành động này của Hứa Hàng chính là muốn nói với Đoạn Diệp Lâm —— anh muốn mời tôi đến xem cuộc vui, tôi xem, đồng thời cũng trả lại anh. Nếu như anh muốn diễn tiếp, vậy tôi liền xem tiếp.

Cố Phương Phỉ không nhịn được liếc mắt lên lầu hai, nàng ở nước ngoài đã gặp rất nhiều loại người, đương nhiên không đến nỗi quá kinh ngạc, chỉ là mãi đến tận bây giờ nàng mới hiểu được tại sao Đoạn Diệp Lâm lại muốn nàng diễn vở kịch này.

“Đoạn tư lệnh…” Nàng cân nhắc mở miệng, “Thì ra tư lệnh cũng có lúc xử trí theo cảm tính.”

Đoạn Diệp Lâm nói: “Khiến cô nương chê cười rồi.”

Cố Phương Phỉ nhẹ nhàng lắc đầu, yếu ớt cười: “Chuyện này không có gì, tuy nhiên người xem giống như không chịu nể mặt. Nếu như tư lệnh muốn xử lý chuyện của mình, không bằng ngày khác tôi tự mình đến Tiểu Đồng Quan bái phỏng?”

Đoạn Diệp Lâm khẽ gật đầu, sau đó thả tiền lên bàn trà, nói một tiếng “Xin lỗi không tiếp được” rồi vội vã như không nhịn nổi hướng lầu hai mà đi.

Hứa Hàng ngồi ngay ngắn ở đó, chỉ nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp đòi mạng từ bên ngoài truyền đến, rầm một cái phá cửa tiến vào! Sau một khắc, cậu liền bị người vặn xoay trở lại, vọt vào mi mắt chính là khuôn mặt giận dữ của Đoạn Diệp Lâm.

Cậu cũng lạnh lùng nhìn lại hắn.

Sau đó, Đoạn Diệp Lâm nở nụ cười, không hề có độ ấm, kéo Hứa Hàng vào phía sau tấm bình phong, siết chặt vai Hứa Hàng nói: “Hứa Thiếu Đường, em cố ý!”

Thiếu Đường là tên tự của Hứa Hàng, xưa nay chỉ khi nào Đoạn Diệp Lâm quá mức tức giận mới gọi cả tên cả họ cậu ra như vậy.

Hứa Hàng gỡ tay Đoạn Diệp Lâm ra, giả bộ nghe không hiểu: “Anh nổi điên cái gì?”

Đoạn Diệp Lâm tiến lên một bước, nắm vành tai, sau đó dùng mu bàn tay lưu luyến trêu đùa gương mặt cậu. Mặt Hứa Hàng cứng lại, không nhúc nhích, Đoạn Diệp Lâm cười khẽ, lần thứ hai hỏi ngược lại: “Em là người rõ ràng nhất, làm sao có thể một chiêu để chọc giận tôi, chọc giận tôi thì người chịu thiệt vẫn chính là em thôi. Chỉ là tôi không hiểu, bốn năm, sao em vẫn không thông minh được lên?”

“Nếu anh biết tôi không thông minh rồi, thì đừng dò xét tôi nữa.”

“Em không phải không thông minh, mà là thông minh hơi quá.”

Đang nói, bỗng nhiên âm thanh chìm xuống, đột nhiên vươn tay bóp lấy cổ của cậu: “Rõ ràng ban đầu là tôi cứu em, bây giờ lại bày ra bộ dạng sống không bằng sống chết không bằng chết này, có phải tôi đã nói với em, từ thân thể đến linh hồn em đều thuộc về tôi, không làm được phải giả bộ mà làm!”

Hứa Hàng không hề phản kháng, Đoạn Diệp Lâm muốn bóp cậu thế nào thì mặc hắn, thực chất bàn tay Đoạn Diệp Lâm không hề dùng sức. Chỉ sau khi Đoạn Diệp Lâm nói xong, Hứa Hàng mới sâu kín châm biếm: “Tư lệnh muốn tôi đến, tôi đã đến rồi, muốn tôi nghe diễn, tôi cũng đã nghe, thấy ngài thích nghe, tôi liền cho người diễn thêm. Những năm này ngài muốn tôi làm gì, tôi có nguyện ý hay không vẫn sẽ làm theo, như vậy chưa đủ sao, ngài đây còn muốn thế nào nữa?”

Đúng là bộ dạng lợn chết không sợ nước sôi, trong lời này từng chữ từng chữ như đều dấu một que diêm, chui vào trong đầu Đoạn Diệp Lâm, chờ người nói xong chữ cuối cùng, lập tức bùng cháy.

Vốn tưởng rằng hôm nay có thể chọc tức Hứa Hàng một chút, kết quả người nên giận thì không giận, người không nên thì thiếu chút nữa tức đến ngất đi.

Trên tay Đoạn Diệp Lâm nổi đầy gân xanh, sau đó từ từ buông ra, để sau đầu Hứa Hàng như muốn đỡ cậu: “Được, được, được, nếu như em nghe lời như vậy, thì tôi muốn làm thế nào thì sẽ làm như vậy.”

Hắn ép cả người cậu lên tấm bình phong, muốn làm một vài việc bất chính.

Hứa Hàng biết từ trước đến nay Đoạn Diệp Lâm là kẻ không bao giờ để ý thời gian hoàn cảnh, nhưng Hứa Hàng lại khác, ở bên trong Tiểu Đồng Quan hoặc Kim Yến Đường, hắn muốn thế nào, Hứa Hàng không thèm để ý, nhưng đây là bên ngoài, nếu như Đoạn Diệp Lâm động tay động chân, Hứa Hàng nhất định sẽ giãy dụa rất kịch liệt.

Mà Đoạn Diệp Lâm biết Hứa Hàng kiêng kỵ điều gì, tất nhiên từ trước đến này luôn chiều theo ý cậu không làm chuyện hồ đồ bên ngoài. Tuy nhiên hôm nay, hiển nhiên hắn muốn phá lệ.

Vì Hứa Hàng muốn trốn tránh đôi môi Đoạn Diệp Lâm thế nên cậu quay mặt sang chỗ khác, nụ hôn bá đạo không dừng được rơi xuống vị trí bên tai, rát một vùng, Đoạn Diệp Lâm không cạo râu sạch sẽ, cọ vào khiến cho Hứa Hàng không nhịn được cau mày.

Cậu nắm lấy cánh tay Đoạn Diệp Lâm muốn đẩy ra, nhưng chỉ có bức bình phong bị chấn động đến mức lung lay, Hứa Hàng hiếm khi cất tiếng quát: “Đoạn Diệp Lâm! Đoạn Diệp Lâm, anh buông ra!”

Thế nhưng cậu không dám quát quá lớn, vì sợ bị người bên ngoài nghe thấy. Đoạn Diệp Lâm biết tâm tư này của cậu, nên càng cố tình bắt nạt hơn. Xoa cằm, môi lưỡi chen vào, quấn theo chiếc lưỡi của cậu đùa cợt, làm cho hơi thở như mắc nghẹn trong cổ họng.

Ngay lúc Đoạn Diệp Lâm muốn cởi trường sam của Hứa Hàng xuống, sân khấu bên dưới bỗng hỗn loạn không ngừng, phá vỡ chuyện tốt của hắn.

“A nha! Chết người rồi, chết người rồi!”

“Chuyện gì xảy ra?!”

Lướt qua lan can nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy Thanh Y đang ngã xõng xoài trên mặt đất, cả người co giật, mặt mũi sưng vù, miệng há ra ngáp ngáp giống như thở không nổi, còn đâu dáng dấp của tiểu thư Oanh Oanh đài các nữa, giống như nữ quỷ đang vùng vẫy tranh giành sự sống!

Next: Chương 8

Gửi phản hồi