House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 9

Edit & Beta: DK

Hứa Hàng lau rồi lại lau, qua lại nhiều lần, vết sưng tấy trên mặt xẹp xuống rất nhanh, Thanh Y rốt cục mơ màng mở mắt.

“Sống sống, tỉnh rồi! Tỉnh rồi!” Mọi người vỗ tay lấy làm thần kỳ.

Thanh Y được Hồng Nương đỡ dậy, xoa huyệt thái dương, sau khi nghe Hồng Nương vừa khóc vừa thuật lại mọi chuyện, mới gật đầu nói với Hứa Hàng: “Đa tạ… Đại phu, tôi đây mang bệnh trong người nên ngày thường rất cẩn thận, hôm nay… Không ngờ lại….”

Lúc này Hứa Hàng đã đứng dậy, dùng một đầu khăn lau tay, lạnh nhạt nói: “Cô nương bị khô thảo nhiệt (¹) có chút nặng, bây giờ mới đầu xuân, đương nhiên khó phòng. Tôi kê cho cô một toa thuốc gồm sài hồ, ô mai, ngũ vị tử, thêm cả liên kiều, ngân hoa, cam thảo, bồ công anh, uống mấy ngày sẽ tốt lên.

(1) khô thảo nhiệt: Dị ứng phấn hoa (chú thích của tác giả)

Nói xong mắt lạnh nhìn sang chủ gánh hát đang đứng một bên vươn cổ nghe ngóng, rồi quay trở lại nói với Thanh Y: “Những dược đường khác không nhận, Hạc Minh dược đường của tôi nhận; những đại phu khác không trị, Hạc Minh dược đường của tôi trị.”

Náo loạn một phen, mới có người nhận ra đây là Đại đương gia của Hạc Minh dược đường, trong lòng càng thêm kính nể mấy phần.

Nhiều người biết lời này của cậu là đang có ý dằn mặt với bầu gánh, trong lòng đều sung sướng một trận.

Nét mặt già nua của lão ta có chút chịu không nổi, vung vung tay, lầm bầm một câu: “Đường đường là một gánh hát, phấn hoa ở đâu ra, thực là hoang đường!”

Tiểu đồ đứng bên cạnh nghe vậy hít mũi ngửi thử, cất tiếng: “Hình, hình như là mùi hoa thược dược…”

Tan cuộc.

Ra khỏi Bách Hoa Ban, người ngồi trên chiếc xe Ford dường như đã chờ đến mất hết kiên nhẫn, bấm còi hai tiếng. Hứa Hàng rũ con ngươi, kéo cửa xe ngồi lên.

Vừa ngồi vào trong, eo liền bị Đoạn Diệp Lâm kéo, ôm cả người cậu vào trong lồng ngực. Giọng nói Đoạn Diệp Lâm có chút dụ người nỉ non bên tai Hứa Hàng: “Đừng quên em đã nói, cho em đi cứu người, còn lại tôi quyết định.”

Đầu ngón tay của Hứa Hàng cào cào lên mu bàn tay Đoạn Diệp Lâm, nửa ngày mới trầm thấp đáp một tiếng: “Ừm.”

“Tiểu Đồng Quan hay là Kim Yến Đường?”

Hứa Hàng liếc Kiều Tùng đang ngồi ở ghế lái, Kiều Tùng cảm thấy như có gai sau lưng mình, chỉ dám gắt gao nhìn thẳng phía trước lái xe, làm bộ như mình là người điếc.

“… Tiểu Đồng Quan.”

Kỳ thực Hứa Hàng nhìn không phải Kiều Tùng, mà là gương chiếu hậu trên xe. Trong gương phản chiếu cửa cổng của Bách Hoa Ban, Cố Phương Phỉ như đang có điều suy nghĩ đứng tại đó, nhìn xe bọn họ càng đi càng xa.

————

Tối hôm đó, Đoạn Diệp Lâm thiếu chút nữa chơi đùa Hứa Hàng đến tắt thở, vừa hung vừa ác. Hứa Hàng không phát ra tiếng nhưng lại cắn rách ga trải giường.

Qua mười hai giờ, thời điểm bị nhấn trên bệ cửa sổ, Hứa Hàng nhìn xưởng thuốc lá đối diện cửa sổ hắt ra ánh đèn, bóng đèn tròn có lẽ đã trải qua nhiều năm tháng, thỉnh thoảng đột nhiên chớp một cái, Hứa Hàng chịu đựng từng trận sóng điện Đoạn Diệp Lâm mang tới, cảm thấy bản thân mình như bóng đèn kia, muốn sáng không sáng được, muốn tắt tắt chẳng xong.

Mười ngón tay nắm chặt lên bệ cửa sổ, trán lấm tấm mồ hôi, lưng cong lại giống hình cây cung, mồ hôi rơi ra từ trên người Đoạn Diệp Lâm, nhỏ giọt trên lưng cậu rồi trượt xuống, dọc theo rãnh đùi biến mất không thấy tăm hơi.

Rốt cục, đèn phụt tắt. Hứa Hàng cũng cảm thấy bản thân chấm dứt được rồi, nhắm mắt lại, rơi vào hôn mê.

Đoạn Diệp Lâm cảm giác người trong ngực mềm nhũn, lanh tay lẹ mắt ôm cậu lại, quả nhiên đã ngất đi rồi. Hắn khẽ thở dài một hơi, ôm ngang cậu lên, đi về phía phòng tắm.

Mỗi lần làm xong nhất định phải tắm rửa, đây là thói quen của Đoạn Diệp Lâm.

Bởi vì hắn biết Hứa Hàng sẽ đi tắm sau khi làm xong, chỉ là xưa nay cậu không bày tỏ ra ngoài, chờ khi nào Đoạn Diệp Lâm đi, mới vội vã không nhịn nổi chạy vào nhà tắm. Cho nên Đoạn Diệp Lâm cũng không ngại phiền phức mà giúp cậu tẩy rửa một phen, cho dù đêm đã khuya lắm rồi.

Trong làn nước ấm áp, hắn gột rửa sạch sẽ mọi nơi trên cơ thể Hứa Hàng, nhưng càng sạch sẽ hắn lại càng muốn vấy bẩn.

Giống như bốn năm trước hắn tặng mảnh đất tốt nhất thành Hạ Châu cho Kim Hồng Xương, nói với lão rằng, hắn muốn Hứa Hàng, ai cũng không được động vào cậu —-

Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời mình Đoạn Diệp Lâm dùng việc công vào việc tư; sau đó vì Hứa Hàng hắn lại giết chết Kim Hồng Xương, đó cũng là lần đầu tiên trong cuộc đời hắn lạm dụng quyền sinh quyền sát trong tay để giết người.

Haizz… Đoạn Diệp Lâm hôn Hứa Hàng một cái, cảm thấy chuyện tình hai người họ giống như trong vở Tây Sương Ký, kiếp trước oan gia kiếp này gặp lại.

Next: Chương 10

Gửi phản hồi