Chương 10

Edit & Beta: DK

Hôm nay việc làm ăn của Hạc Minh dược đường tương đối tốt, người tới mua ngải thảo tấp nập, người đến khám vì bệnh kinh phong mùa xuân cũng nhiều, trong lúc đông đúc thuốc cảm mạo rất nhanh đã phát hết.

Khi Hứa Hàng đang đứng ở quầy giã nhục đậu khấu, Cố Phương Phỉ dẫn theo Thanh Y tiến vào dược đường, Thanh Y vừa tiến vào liền quỳ xuống dập đầu lạy, Hứa Hàng vội đỡ người lên, gọi tiểu nhị dẫn đi bốc thuốc.

Nhân lúc bên cạnh không có người, Cố Phương Phỉ mới lên tiếng nói: “Không biết bây giờ Hứa tiên sinh có tiện hay không? Tôi muốn nói chuyện với tiên sinh một chút.”

Đổ bột nhục đậu khấu ra, gói lại bằng giấy thấm dầu, rồi chia thành mấy túi nhỏ, sắp xếp gọn gàng xong xuôi, lấy dây thừng nhỏ buộc lại, mới nói: “Tôi đang muốn đi miếu đường ở phố Đông đưa thuốc, nếu như cô nương không ngại, chúng ta trên đường đi nói chuyện.”

Ra khỏi dược đường liền hướng thẳng phía đông mà đi.

Cố Phương Phỉ lúc này mới tỉ mỉ đánh giá Hứa Hàng, quả thực mi thanh mục tú, toàn thân khí độ bất phàm, chỉ là luôn cảm thấy cậu và Đoạn Diệp Lâm không phải người đồng đạo, không biết đến tột cùng vì cớ gì lại có quan hệ dây dưa với nhau. Nàng không dám hỏi kỹ, chỉ có thể khéo đưa đẩy tìm hiểu lý do: “Ngày hôm qua Hứa tiên sinh chiến đấu vì nghĩa nhiệt tình giúp đỡ, thật sự khiến tôi thấy rất cảm động, không nghĩ tới ở thành Hạ Châu lại có người có lối suy nghĩ khoáng đạt như tiên sinh.”

“Cô nương quá khen rồi, tôi đọc kinh phật, Phật rằng chúng sinh bình đẳng, khác với tiểu thư vì nữ nhi mà đòi quyền bình đẳng. Tôi chỉ có thể làm tới đó mà thôi, còn xa mới sánh được với cô nương.”

Cố Phương Phỉ khẽ cười một tiếng: “Tiên sinh thật sự quá khiêm nhường. Nếu đổi thành đại phu khác, nhất định sẽ không muốn cứu một con hát.”

“Giọng hát của cô nương Thanh Y, tuy rằng cổ họng đã yếu đi đôi chút, nhưng nếu như bỏ mạng thì rất đáng tiếc.”

“Tiên sinh rất hiểu về hí kịch?”

“Chỉ là sở thích thôi, nhưng đáng tiếc Bách Hoa Ban kém rất xa Lê Hoa Ban trước đây, bây giờ không còn người nào nổi tiếng nữa.”

Nói tới hí kịch, một người vốn luôn kiệm lời như Hứa Hàng hiếm khi nói nhiều hơn.

“Mặc dù tôi không hiểu về diễn, nhưng lần sau nếu có ban nào tốt hơn, tôi nhất định sẽ mời tiên sinh cùng nghe.” Cố Phương Phỉ nghĩ nghĩ cười rộ lên: “Không biết tại sao, tôi luôn cảm thấy tôi và tiên sinh không phải lần đầu gặp gỡ, có thể đây là hữu duyên chăng, cho nên ngày hôm qua vội vã gặp mặt, hôm nay liền đến nhà bái phỏng một chút.”

Lúc này đi trên phố lớn, Hứa Hàng ngừng một chút, mắt nhìn thẳng Cố Phương Phỉ, hôm nay nàng mặc một chiếc váy màu hồng, tóc hơi uốn xoăn, long lanh giống cô gái mỹ nhân nước ngoài trên vỏ bao thuốc lá, nụ cười ôn nhã.

“Cố tiểu thư, có phải có việc cần nhờ tôi?”

“Ah?” Cố Phương Phỉ sửng sốt mở to mắt, sau đó dùng tay che miệng, có chút ngượng ngùng, “Tôi biểu hiện rõ ràng như vậy sao?”

Hứa Hàng nhẹ nhàng nói: “Có chuyện gì cứ nói đừng ngại.”

Cố Phương Phỉ cắn cắn môi: “Nói ra thật có chút mặt dày. Tôi vốn muốn cầu cạnh Đoạn tư lệnh, nhưng vì giữa tôi và ngài ấy cũng không có giao tình gì, cho nên, tôi muốn đi cửa sau một chút… Ừm… Hứa tiên sinh tựa hồ có thể thuyết phục được Đoạn tư lệnh, cho nên… Cho nên…”

Càng nói càng cảm thấy bản thân mình làm quá khiến người khác khó chịu, Cố Phương Phỉ không thèm đến xỉa gì nữa, đánh bạo nói: “Nếu như Hứa tiên sinh chịu giúp tôi, mặc kệ có thành công hay không, tôi đều sẽ rất cảm kích ngài! Nếu như ngài có điều kiện gì yêu cầu… Tôi, tôi biết tiên sinh không phải người ham của cải vật chất, ngày sau nếu có khó khăn gì cần tôi giúp đỡ, tôi nhất định việc nghĩa chẳng từ!”

Nói xong hai người đều trầm mặc. Kỳ thực lời này nói ra rất đắc tội người, từ hôm qua Cố Phương Phỉ đã nhìn ra mối quan hệ giữa Đoạn Diệp Lâm và Hứa Hàng không phải chàng chàng ta ta hai bên tình nguyện, hôm nay nàng đến để van cầu trợ giúp, chẳng khác gì ở trước mặt Hứa Hàng tuyên bố nàng biết chuyện của hai người họ, nếu như Hứa Hàng vì chuyện này giận dữ, lần này xem như liên tiếp đắc tội hai người.

Trong đầu vẫn có chút căng thẳng, nhưng Cố Phương Phỉ trời sinh gan lớn, lại là bởi vì dựa vào ấn tượng ban đầu, nên nàng cảm thấy Hứa Hàng nhất định sẽ không từ chối mình.

Quả nhiên, Hứa Hàng hỏi: “Nói thử xem, là chuyện gì?”

“Tiên sinh chịu giúp tôi?” Cố Phương Phỉ rất kinh hỉ.

Hứa Hàng đáp: “Tôi chỉ có thể nói giúp vài lời, hắn có nghe hay không tôi không làm chủ được.”

Cố Phương Phỉ nắm chặt lấy tay Hứa Hàng, cười đến sung sướng: “Cảm ơn tiên sinh!”

Sau đó bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện, rõ ràng mọi chuyện còn chưa đâu vào đâu, thế nhưng nhìn vào bộ dạng chuyên chú lắng nghe của Hứa Hàng, giống như việc này chắc chắn có thể thành công.

Thời điểm nói lời từ biệt, Cố Phương Phỉ đi ra ngoài vài bước, liền quay đầu lại: “Đúng rồi, tiên sinh, tôi nói cảm thấy tôi và tiên sinh có duyên không phải lời khách sáo, mà là thật tâm.”

Hứa Hàng gật gật đầu, Cố Phương Phỉ ngồi lên một chiếc xe kéo đi.

Đợi đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng nàng nữa, Hứa Hàng mới lầm bầm lầu bầu giống như đang nói một câu: “Là tôi nên cảm ơn cô mới đúng.”

Sau đó quay người trở về dược đường, tại góc đường, rắc bột nhục đậu khấu vào đám rau dại bên đường.

Cây nhục đậu khấu, giúp bổ tỳ trị thận, nhưng nếu như dùng quá liều lượng, sẽ khiến cho thân thể giống như người hút thuốc phiện, thần trí không rõ, hoa mắt ù tai.

Lòng người, cũng thế.

Next: Chương 11