House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 8

Edit & Beta: DK

Cố Phương Phỉ thấy Đoạn Diệp Lâm bỏ đi, cũng muốn đứng dậy, chỉ là vừa mới đứng lên thì nghe thấy trên sân khấu loạn thành một đoàn, nàng vội đẩy đám đông ra chen vào bên trong xem, chỉ thấy Thanh Y đang giãy giụa trên đất.

“Cứu… Cứu tôi…” Thanh Y đột nhiên nắm lấy tay Cố Phương Phỉ, khuôn mặt dữ tợn, khó khăn lắm mới nói ra được mấy chữ. Cố Phương Phỉ thuận khí cho nàng, hô lớn: “Ai đó, mau đi mời đại phu?!”

Lúc này bầu gánh mới hớt hải chạy ra nhìn, nhưng vừa nhìn thấy người bị thì nét mặt trở lại bình thường, thậm chí còn thiếu kiên nhẫn: “Tiện nhân nợ tiền, giả bộ phát bệnh!”

Câu nói này lọt vào trong tai Cố Phương Phỉ khiến nàng rất khó chịu, thế nhưng trước mắt nàng không thể tức giận, chỉ có thể nói với người kia: “Ông là chủ gánh hát? Còn sững sờ ở đó làm gì? Mau đưa nàng đi xem bệnh!”

Chủ gánh liếc mắt săm soi nhìn nàng, hừ mũi một cái, mò trong tay áo nửa ngày mới được vài đồng bạc, ném cho một tiểu đồ bên cạnh: “Đi đến dược đường mua chút thuốc hạ sốt về.” Sau đó chỉ đạo hai người đóng vai Trương Sinh và Hồng Nương: “Ra đằng sau nghỉ ngơi đi.”

Hai người kia đang muốn đi, bị Cố Phương Phỉ ngăn cản: “Rõ ràng nàng đang bệnh nặng, sao ông chỉ tùy tiện mua một thang thuốc như vậy?”

Chủ gánh nhìn ra thân phận Cố Phương Phỉ không nhỏ, nét mặt kính cẩn nghe theo đôi chút, nói: “Ôi vị tiểu thư này, ở đây đều là con hát thân phận thấp hèn, mệnh tiện, không chết được! Lại nói, là con hát lại còn là nữ nhân, dù có đưa đi hiệu thuốc, cũng không có đại phu nguyện ý chữa trị, uống thuốc rồi mặc cho số phận là được!”

Đời này Cố Phương Phỉ hận nhất là những người nói chuyện vô tâm như vậy, mặt bắt đầu lạnh dần: “Nữ nhân cũng là người, con hát cũng là người, nhờ họ mà ông mới trở thành chủ gánh hát. Đại phu không muốn trị vậy thì đưa đến bệnh viện!”

“Bệnh viện? Bà cô của tôi ơi, cô có thể tha cho chúng tôi được không, chuyến này mà đưa tới bệnh viện, tiền một tháng này chúng tôi kiếm được coi như mất trắng! Cũng không thể chỉ vì một mình nàng, mà để cho toàn bộ người trong Bách Hoa Ban uống gió tây bắc sống được!”

Bịch một tiếng, Cố Phương Phỉ móc từ trong túi ra một xấp kim viên bản(1) vỗ vào mặt chủ gánh, căm phẫn sục sôi: “Tiền tôi trả, người này tôi cũng chuộc, lập tức mang tới bệnh viện cho tôi!”

(1) Kim viên bản: một loại giấy bạc phát hành năm 1948 của chính phủ Quốc Dân Đảng, Trung Quốc

Bầu gánh còn đang ngồi xổm xuống nhặt tiền rơi, thì bỗng nghe thấy Hồng Nương khóc toáng lên: “Không xong, tỷ tỷ… Tỷ tỷ không còn thở…”

Mọi người thất kinh, vội lùi về sau vài bước, cảm thấy xúi quẩy cực kì, chết người?

Bầu gánh ba chân bốn cẳng xông tới, chỉ lo tiền tới tay lại bay mất, trong lòng Cố Phương Phỉ cũng như bị ai siết chặt, đi tới bên cạnh kiểm tra.

Thanh Y quả nhiên đã vượt quá mức mọi người tưởng tượng, sợ là không được!

Đúng lúc này, một bàn tay với khớp xương rõ ràng đẩy Hồng Nương đang khóc ra, ngồi xuống trước mặt Thanh Y, nắm chặt lấy tay nàng, cẩn thận bắt mạch, lại dùng hai ngón tay xem xét khuôn mặt sưng vù, đẩy miệng ra kiểm tra.

Bầu gánh nhìn thấy liền hỏi: “Cậu làm gì ?”

Hứa Hàng không trả lời lão ta, chỉ rút cây châm trên tóc Thanh Y xuống, nói: “Lấy rượu và lửa đến.” Hồng Nương sững sờ một chút, Hứa Hàng quát lên: “Còn không mau đi!”

Hồng nương như vừa tỉnh giấc, vội vàng lau khô nước mắt nước mũi tèm nhem, lộn xộn chạy đi.

Rất nhanh rượu và lửa đã được bưng lên, Hứa Hàng dùng rượu tẩy trâm, ngâm vào nước lạnh, sau đó đâm vào tai Thanh Y, nhỏ ra hai ba giọt máu đen.

Nói đến thực sự hiếm thấy, máu kia chính là độc thải ra, sắc mặt Thanh Y trong phút chốc chuyển biến tốt, cả người đột nhiên ho khan một tiếng, sau đó hô hấp dần dần trở lại.

Hứa Hàng lại nói: “Đi nhà bếp pha một bình nước tiêu tới đây.”

Tiểu nhị nghe thấy vội vội vàng vàng chạy ra sau bếp bưng một chậu nước đến, Hứa Hàng tiếp nhận, lấy khăn tay dính nước tiêu lau khuôn mặt sưng vù của Thanh Y.

Cố Phương Phỉ trong lúc hốt hoảng nhìn thấy Hứa Hàng như có một luồng gió mát lướt qua, động tác trên tay thành thạo, trên mặt trầm ổn, người này vì một con hát chữa bệnh, lại không chút nào qua loa, thậm chí nướt bọt bệnh nhân theo khóe miệng chảy xuống, làm bẩn tay áo của cậu, cậu cũng không ngần ngại chút nào.

Tựa như một vị họa sĩ tài năng, tự tin mà hờ hững vẽ bức tranh sơn thủy của mình.

Nàng nhìn về phía ngoài, quả nhiên thấy Đoạn Diệp Lâm đang ở cách đó không xa, dựa lưng vào tường, cách một vòng người nhìn chằm chằm cậu, ánh mắt thâm thúy mà u tối.

Next: Chương 9

Gửi phản hồi