House Of Cards

Vạt áo của triệu nhà thơ không bọc hết bạc vàng mà đời rơi vãi. Hãy nhặt những chữ của đời mà góp nên trang

Hãn phỉ – Chương 7

Chương 7: Vào tù…

Edit & Beta: DK

Lần đầu tiên Thiệu Quân thấy người này, là ở bên thao trường của nhà giam Thanh Hà.

Năm đó, cửa của nhà giam còn chưa lắp đặt thiết bị định dạng vân tay và quét mắt; sân bóng rổ ở cạnh thao trường bây giờ, khi đó vẫn còn là một khu đất để không; bên cạnh phòng giam có một hàng cây hòe, thân cây khẳng khiu trụi lá; chỉ lác đác vài chùm hoa, nhưng cũng tạo được bóng cây thưa thớt trong ngày hè nóng nực.

Khi đó, Thiệu Quân còn trẻ, đến bóng lưng lúc quay đầu cũng tiêu sái.

“Tam gia, nhận lấy!”

“Nhanh lên, đột phá lên!”

Thiệu Quân tiếp quả bóng đồng sự chuyền đến, thân thể nhoáng một cái, chui qua khe hở trong đám người, nháy mắt nhảy lên không trung đối mặt với với đối thủ đang chặn bóng, tiêu sái làm một động tác giả chuyền bóng!

Bóng được ném cho đồng sự phía sau, còn cậu thì nghiêng thân mình lao ra ngoài, lăn một vòng trên đất.

“Tên nhóc nhà cậu!….” Điền Chính Nghĩa chỉ vào Thiệu Quân.

Thiệu Quân vuốt tóc, lau mồ hôi trên trán. Mấy người họ mỗi lần trực ban, đều thừa dịp phạm nhân ngủ trưa tranh thủ chút thời gian, ở trên bãi tập chơi bóng rổ, Thiệu Quân là tiền đạo chính của đại đội một bọn họ, trận này thắng công lớn nhất là do cậu và phối hợp ăn ý với trợ công trong đội.

Cậu chơi bóng có chút nóng, liền dựa vào hàng rào phía sau vén áo lên quạt, vén lên đến tận ngực, lộ ra các múi cơ bụng săn chắc. Dây lưng trên eo lúc nào cũng nới lỏng hơn một nấc so với người thường, quần dài lỏng lẻo hờ hững phủ lên đôi chân thon dài, dài tới tận mu bàn chân, nhìn vào có cảm giác muốn rơi nhưng không rơi được, cậu nghiễm nhiên cho rằng đó là cách ăn mặc của cảnh ngục bọn họ.

Một chiếc xe tải áp giải phạm nhân lái qua cửa sắt, tám đặc công đầu đội mũ sắt, tay cầm súng tự động loại nhỏ từ trên xe nhảy xuống, vẻ mặt khẩn trương mà nghiêm túc.

Thiệu Quân tinh mắt, cách nửa thao trường rống lên một tiếng. “Này?…chảy máu?”

Có hai tên đặc công trên tay đang chảy máu, cánh tay quấn băng vải cấp cứu. Từ trong thành phố Bắc Kinh chạy đến nhà giam Thanh Hà, hơn nửa ngày lộ trình, thế nhưng vừa đến đây đã không được yên tĩnh, thiếu chút nữa đã khiến người ta “lật bàn”.

“Xui xẻo chút thôi, mẹ nó, không có chuyện gì.”

Một người trong đó đáp lời.

“Ai vậy?”

Thiệu Quân chậm rãi ung dung đi tới, gật đầu chào hỏi. Áo trước ngực cậu bị mồ hôi thấm ướt sũng, đường cong cơ bắp trên bả vai ánh lên một tầng sáng bóng do ánh nắng vừa vặn chiếu vào.

Cậu muốn hỏi xem người trong xe là ai, đến tột cùng là nhân vật quan trọng cỡ nào. Mà phía cảnh sát lại cử nhiều đặc công áp tải đến thế, hai bên đã quá quen thuộc, nói chuyện với nhau cũng không cần gọi theo cấp bậc, chỉ đơn giản kể vắn tắt mọi chuyện…

Thiệu Quân biết, thị cục dùng xe tải bọc thép để áp giải, còn mang cả tấm thép phòng hộ, là thứ chuyên môn dùng để áp tải những trọng phạm tội ác tày trời có tính nguy hiểm cực cao, mấy tên tôm tép bình thường, thật sự không xứng với chiếc xe này.

Khóa sắt nặng nề xoẹt qua thành xe, một đôi chân mang giày vải đen đặt xuống mặt đất, chấn động đến nỗi khiến cho Thiệu Quân cảm tưởng dưới mặt đất nơi mình đang đứng hơi rung lên, trong lòng cậu chẳng hiểu sao cũng khẽ động…

Chân và tay của phạm nhân đều bị khóa lại, tám tên đặc công đồng loạt chĩa họng súng vào người hắn, áp giải vào trong ngục giam.

“Nhiệm vụ của chúng tôi coi như đã hoàn thành, người này giao cho các anh, chuyện sau này đều do các anh quản!”

Cảnh sát áp giải đưa túi công văn bằng da trâu cho Thiệu Quân, trước khi đi còn vứt lại cho nhóm quản giáo đại đội một câu này, nặng nề thở dài một hơi, trong lời nói còn lộ ra sự vui mừng khi trút được gánh nặng và hả hê trên nỗi đau khổ của người khác.

Trên đầu phạm nhân trùm một chiếc túi màu đen, chỉ lộ ra đôi mắt.

Thân hình cao lớn chậm rãi đi qua hành lang, đôi giày vải đen đột nhiên xoay lại, nhìn chằm chằm về phía Thiệu Quân.

Đôi mắt thâm thúy, ánh mắt âm trầm như xuyên thấu qua túi trùm đầu đen, mang theo ý tứ khiêu khích, lướt qua khuôn mặt Thiệu Quân, rồi quét tới bụng cậu…

Thiệu Tam công tử sững sờ, tên khốn này nhìn mình?

Nhìn cái gì?

Cậu vô thức cúi đầu, ngón tay lặng lẽ sờ vào đũng quần, kiểm tra xem khu vực thanh lịch của mình đã kéo lên chưa…

Khóa quần kéo rất cẩn thận, làm gì có lộ hàng.

Thiệu Quân khó hiểu nâng mắt, vừa đúng lúc đụng phải ánh nhìn đùa cợt của đối phương. Vừa rồi cậu sờ đũng quần mình, người này chắc hẳn đã nhìn thấy hết rồi.

Đờ mờ…… Thiệu Quân nhanh chóng kéo áo xuống, che lại bụng và eo, quay đầu tiếp tục chơi bóng.

Trở lại văn phòng, trưởng khu đưa hồ sơ cho mấy người quản giáo của đại đội một: “Người này, đội các cậu nhận.”

“Nhốt người này ở đâu đây?” Điền đội trưởng hỏi.

Hai đùi đang đặt trên bàn lạc việc của Thiệu Quân khẽ động, cậu quơ lấy tập hồ sơ nhìn lướt qua, lập tức nhíu mày, đáy mắt toát ra vẻ căm ghét và khinh bỉ.

Tên này là tội phạm hiếp dâm.

 “Để hắn đến ban bảy đi, ban của lão Thịnh.” Điền đội nói.

Đồng sự trong phòng cười ha hả, ai cũng ngầm hiểu rằng Điền đội trưởng không có ý tốt. Ban bảy là “ban cá biệt” của đại đội một, mấy tên thích gây chuyện, thích chỉnh người, vào ban này, đảm bảo không thể dễ chịu được. Bởi vậy, phạm nhân mới tới mà nhìn ngứa mắt, không cần phải tự mình giáo dục, cứ đẩy tới ban bảy để trải nghiệm mấy ngày, tên nào tên nấy cũng ngoan như cún con hết.

Thiệu Quân cãi lại: “Tôi nói, sao không để ban hai, ban ba mấy anh tiếp đón đi?”

Điền Chính Nghĩa đáp: “Ban ba chúng tôi nào có lợi hại như ban bảy các cậu, chúng tôi đây tâm phục khẩu phục.”

Thiệu Quân. “Thôi đi! Lần trước là ban nào chơi bóng phạm quy, thông đồng với trạm canh gác, bắt nạt chúng tôi?”

Điền Chính Nghĩa: “Đâu cần phải nhắc lại thế chứ, chẳng phải chỉ là một trận đấu thôi sao, năm ngoái thua, năm nay vẫn còn băn khoăn nhắc lại?”

Điền đội trưởng đến Thanh Hà sớm hơn so với Thiệu Quân, già đời, quân hàm cũng cao hơn một cấp. Một năm nay, hai người không chỉ ở trên sân bóng rổ phân cao thấp, mà còn so kè cả việc ai quản lý đội ngũ tốt hơn. Làm quản giáo được một thời gian dài, kỳ thật tính tình ai cũng trở nên như vậy, phạm nhân dưới tay chẳng khác nào con cái của mình, so ra, có bố mẹ nào mà không bao che cho con chứ. Bản thân mình muốn đánh, muốn đấm, muốn quất dây da như thế nào cũng được, chỉ là không thể để người ta bắt nạt, không để cho người ta khinh thường.

“Được thôi, cho vào ban tôi thì vào, đẩy cho tôi người nào chăng nữa thì tôi vẫn huấn luyện hắn như thường.” Thiệu Quân không để mình yếu thế trước mặt đồng sự.

Cậu vội vàng tắt trò chơi mới chơi được một nửa trong máy tính đi, cầm điếu thuốc lá đã hút gần hết, dí vào trong gạt tàn.

Đội mũ, cầm côn, bắt đầu làm việc.

“Một trận bóng, chỉ kém hai điểm…Lòng dạ hẹp hòi.” Điền Chính Nghĩa ở sau lưng cậu nhỏ giọng lải nhải.

Nửa câu sau không muốn nói thành tiếng: con ông cháu cha, toàn người hiếu thắng xấu tính.

“3709, vào đây.”

Thiệu Quân gọi số, mở cửa sắt, đưa tên giày vải đen vào phòng.

Trong phòng giường trên giường dưới ngồi đầy người, mắt lớn trừng mắt nhỏ, tò mò nhìn phạm nhân mới vào. Lão Thịnh là ban trưởng đang ngồi xếp bằng ở vị trí lớn nhất, bên cạnh là Thuận Tử, Nhím Con, Hồ Nham, tất cả đều yên lặng nhìn hắn.

Phạm nhân mới tới, vào tù đều phải thay quần áo, giày vải đen từ đầu đến cuối không phát ra một chút tiếng động, cũng không có nói nhảm, yên lặng cởi quần áo, giống như đã quen thuộc với hành động này trong nhà giam rồi.

Đừng nói là các phạm nhân đều nhìn, ngay cả Thiệu Quân cũng không nhịn được liếc mắt vài lần. Người mới tới cực kỳ im lặng, ánh mắt lạnh lùng, mang theo một sự bí ẩn, đôi môi mỏng mím thành một đường, khuôn mặt góc cạnh, mũi rất cao, hầu kết dưới cổ rung động khiến cho Thiệu Quân không thể rời mắt được

Cởi quần áo ra, để bạn tù là Thuận Tử và Nhím Con kiểm tra trong ngoài một lượt, xác nhận “không có vật gì”.

Giày vải là loại giày bằng bông mặt trên màu trắng đế bệt màu đen mà các cụ già ở Bắc Kinh thường dùng. Đầu năm nay có rất ít ngươi đi loại giày này. Bên trên đế giày còn viết “Nội Liên Thăng”, Thiệu Quân biết, đây là một cửa hàng giày thêu tay rất nổi tiếng, thợ làm tỷ mỉ, rất “bảo vệ chân”.

“Đồ lót thì sao, sao không cởi quần lót?” Nhím Con lật nửa ngày, không tìm được thứ gì, rất không cam tâm.

Nơi đây nào có quy củ bắt phải cởi quần lót đâu, Thiệu Quân còn chưa lên tiếng, Nhím Con đã như cáo mượn oai hùm nói: “Trong đũng quần có giấu đồ chơi gì không? Đoàng hoàng một chút, giao ra.”

Thiệu Quân nhìn lướt qua kích thước nơi đó, dùng ánh mắt ra hiệu cho Nhím Con, không giấu điện thoại và thuốc lá là được.

Nhím Con duỗi móng vuốt ra sờ, lại bị đối phương híp mắt nhìn đến nỗi phải rụt tay lại.

Giằng co vài giây, khóe miệng của giày vải đen khẽ nhếch lên một nụ cười khinh bỉ, ai đến cũng không có cự tuyệt, tự mình lột đi lớp vải cuối cùng…

“…”

“Đệt…”

Trong phòng truyền ra những tiếng cảm thán, cả phòng đều là nam nhân, ai cũng hiểu tiếng cảm thán này có ý gì.

Kích thước căng phồng khác hẳn với đũng quần người thường, thế nhưng lại không phải hàng giả, không có độn bọt biển cũng không giấu điện thoại, một thân đàn ông hàng thật giá thật.

“Thật đúng là “hàng” chất lượng cao”. Thuận Tử bình luận.

Hồ Nham ở bên cạnh cũng thò đầu ra khỏi giường, há hốc miệng, nhìn chằm chằm vào đũng quần hắn, không ý thức được hơn nửa người đã thò ra bên ngoài, suýt chút nữa cắm đầu xuống đất…

“3709, Chu Kiến Minh, về sau anh sẽ ở phòng này.”

Chờ phạm nhân đổi xong quần áo tù, Thiệu Quân nói.

Lúc này giày vải đen đột nhiên giương mắt nhìn thẳng Thiệu Quân: “Đọc sai tên rồi.”

Thiệu Quân cúi đầu nhìn tư liệu: “Sai chỗ nào?”

Người kia lạnh lùng: “Tôi không phải tên đó, cậu sửa lại đi.”

“Giấy trắng mực đen viết rõ ràng trên hồ sơ của anh, tôi còn phải xóa?!”

Thiệu Quân khó hiểu.

Cậu đã từng gặp người vào tù nhưng không nhận tội, chứ chưa thấy qua người nào ngay cả họ tên mình cũng không nhận.

“Chu Kiến Minh, người địa phương, tháng tám lĩnh án phạt, tội danh gian dâm bé gái, là anh đúng chứ?”

Chương 6

Chương 8

1 Comment

  1. Đọc lại bao nhiêu lần vẫn cứ thích như lần đầu, Hihi 🥰.
    Này là La Lão nhị tinh mắt, trong bao nhiêu người vẫn cứ tia thấy Tam bánh bao đầu tiên nè 😆.
    P/s: yêu chủ nhà 😊

Gửi phản hồi

© 2020 House Of Cards

Theme by Anders NorenUp ↑

%d bloggers like this: