House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 8: Thiệu Tam bánh bao…

Edit & Beta: DK

“Chu Kiến Minh, người bản địa, tháng tám lĩnh án, tội danh cưỡng dâm bé gái, thời hạn thi hành án mười lăm năm, là anh đúng chứ?” Thiệu Quân lạnh lùng hỏi.

“Tôi đệt! Mẹ nó!…”

“Phòng chúng tôi không chứa chấp người này! Chúng tôi không gánh nổi!”

“Rồi xong, sau này phòng chúng ta khỏi phải lăn lộn trong đại đội một nữa!”

Cả đám người ngồi trong phòng, vừa nghe được tin tức này lập tức như ong vỡ tổ, mắng chửi liên mồm, ánh mắt nhìn chằm chằm phạm nhân mới đến như muốn bốc hỏa.

Chym to mà lại để làm cái việc hèn hạ như vậy sao? Mỗi người trong phòng, ánh mắt đều như tóe ra lửa, hận không thể biến ra một con dao phay trên tay, nhào tới, tịch thu công cụ chuyên làm xằng làm bậy gây án của người này!

Chớ nghĩ rằng người ta một khi đã vào tù thì phải phạm một đống tội ác, tiếng xấu vang xa. Cho dù là tội phạm thậm chí là ác đồ hai tay dính đầy máu tươi, nhưng vẫn hiểu thế nào là nhân đạo, biết giảng nghĩa khí. Tục ngữ có câu, mèo có mèo đạo, chó có chó đạo, trong tù thì vẫn có đạo lý ở trong tù, đó là một chuỗi quy củ giang hồ bất thành văn. Những bản đại án làm chấn kinh cả nước, phạm nhân phạm phải tội ác tày trời, dám khiêu chiến với bộ máy chuyên chính của quốc gia, dám chơi nổi trước mặt công an, bị cả nước dè bỉu, truy sát ngàn dặm suýt mất mạng, vào nhà giam lại trở thành những nhân vật truyền kỳ, được bạn tù tôn sùng thành những trang anh hùng hảo hán. Ngược lại, loại người mà bị khinh bỉ nhất trong tù, chính là phạm nhân phạm vào tội cưỡng gian, ngôn ngữ trong nghề gọi là “Hoa án tử”.

Phạm phải hoa án tử là tội bị người ta khinh thường nhất, bị bạn tù phỉ nhổ, đến lũ chuột cũng ghét bỏ chạy qua trước mặt, người người mắng chửi, tới tên nào là đánh tên đó, quy củ này người ngồi tù đều hiểu.

Phạm nhân mới tới số 3709, không phải ai khác, chính là La Cường.

Ngày đầu tiên La Cường đi vào nhà giam Thanh Hà, đã hiểu được, hắn bị người ta giở trò.

Hồ sơ của hắn là giả, nhất định có người muốn chỉnh hắn, cố ý khiến cho hắn không thoải mái.

Ánh mắt La Cường hơi híp lại, sắc bén đảo qua mặt Thiệu Quân, từng câu từng chữ, rõ ràng nói: “Tên tôi không phải như vậy, tôi chưa từng phạm phải tội này.”

Đáy mắt Thuận Tử đỏ quạch, đột nhiên nổi giận mắng: “Thật mẹ nó làm xấu đàn ông, thằng nào làm vậy với trẻ con đều là đồ con rùa, súc sinh!”

Thiệu Quân từng gặp nhiều kẻ liên mồm kêu oan như vậy rồi, nên trong lòng không để ý, nói: “Đây là nhà giam, không phải đồn công an, càng không phải tòa án. Ở đây chúng tôi không quan tâm chuyện anh bị oan hay muốn xử án kiểu gì. Nếu anh thật sự thấy mình oan uổng, viết đơn kháng cáo, mời luật sư, chúng tôi cho phép anh kháng cáo lên tòa.”

La Cường hừ lạnh một tiếng, không trả lời.

Ông đây kháng cái rắm, rõ ràng là trò xiếc chỉnh người.

La Cường nhìn chằm chằm cậu, đột nhiên hỏi: “Họ, tên của cậu là gì?”

Thuận Tử uy hiếp nói: “Đây là Thiệu Tam gia của đại đội một, mày coi chừng đấy.”

La Cường cười lạnh, đáy mắt như có ánh sáng.

“Thiệu cảnh quan… được rồi, tôi nhớ kỹ cậu.”

Hôm đó Thiệu Quân trực ca đêm, có chuyện xảy ra.

Thiệu Quân ở trong phòng giám sát cẩn thận theo dõi, cậu ngậm điếu thuốc, mắt vừa nhìn điện thoại chơi game, vừa nhìn sang màn hình nhỏ theo dõi, sau đó bỗng nhìn thấy Nhím Con ở ban bảy giống như bị người ta đạp một cước vào ngực, lực đạo mạnh tới nỗi đủ khiến cho tên này tay chân còn chưa kịp chạm vào nhà vệ sinh đã bay về phía chiếc giường đối diện, đặt mông ngã vào góc tường!

Mọi chuyện diễn ra còn chưa tới nửa phút, Thiệu Quân cùng hai đồng sự vội vàng cầm theo côn điện xông vào ban bảy hò hét.

“Nháo cái gì? Đêm hôm khuya khoắt, không ngủ hả?”

Một nhóm người ban bảy tức giận bất bình, nổi cơn giận dữ, đồng loạt chỉ tay vào giày vải đen: “Là hắn, hắn hắn hắn, Chu Kiến Minh, hắn đánh người!”

“Nửa đêm rồi, không ngủ được, muốn đấu võ hả?!”

Thiệu Quân gầm nhẹ.

La Cường đứng ở trước cửa phòng vệ sinh, lặng lẽ nhìn Thiệu Quân.

Nhóm người còn lại đều nhìn sang chỗ khác, tức giận không lên tiếng.

Thiệu Quân xem xét bộ dạng bọn họ tay áo thì xắn hết lên, ánh nhìn hung dữ, liền biết, mấy tên hâm dở này định thừa dịp ban đêm ra tay thu thập người mới tới, chắc lại định chơi trò “bịt mắt trốn tìm”. “lái máy bay”, “bể cá vàng” đây mà, kết quả lại bị người ta đánh lại.

Nhím Con đau đến nhe răng trợn mắt, từ góc giường bò ra, bị đánh cho không đứng thẳng người được, kêu gào: “Thiệu quản, thằng nhãi này đạp tôi, hắn đánh người!”

Dưới nách La Cường còn kẹp gối đầu, cất tiếng nói nặng nề: “Ai đánh mày? Có bị thương ở đâu không?”

“…” Nhím Con uất ức che một bên sườn.

La Cường xoay mặt nhìn về phía Thiệu Quân, ánh mắt đảo qua camera: “Thiệu cảnh quan, cậu thấy tôi đạp hắn chưa?”

La Cường không biểu cảm gì, hoặc là nói, ngay cả biểu hiện chút cảm xúc cũng lười.

Thiệu Quân đối mặt với hắn, cả hai không hẹn cùng nghiêng đầu, hừ lạnh một tiếng, biết tỏng đối phương đang nghĩ gì.

Thiệu Quân cầm cảnh côn quét một vòng, nghiêm nghị nói: “Cả ngày làm việc rồi, mấy người còn không thấy mệt hả? Không mệt thì ngày mai ban các người làm hai phần công, việc của ban năm ban sáu đều giao hết cho các anh, được hay không?!”

Một đám người đều liếc mắt nhìn Thiệu Quân, biểu tình thà chết chứ không chịu khuất phục, hai phần công thì hai phần công, kẻ sĩ có thể chết chứ không thể chịu nhục, dù có ra sao cũng phải giữ khí tiết!

“Còn không ngủ, cuối tuần chơi bóng rổ, phạt ban các anh năm phút không được vào làn ném tự do!”

Thiệu Quân ra đòn sát thủ, chiêu này là hữu dụng nhất.

Đám người nghe xong câu này, nhanh chóng quay đầu đi, hì hục trở lại phần lãnh thổ của mình, quấn chăn đi ngủ, không lên tiếng.

Thiệu Quân trước khi đi quay sang nhìn giày vải đen thật sâu: Được đó, lá gan rất lớn, lợi hại.

Một cước kia, nhắm rất chuẩn, đứng trong phòng vệ sinh đạp. Phòng giam mười mấy mét vuông, camera không bỏ sót chỗ nào, chỉ có nhà vệ sinh là góc chết, không quan sát được.

Nhất định tên Chu Kiến Minh này lúc đạp người có đệm gối vào, một cước đá vào gối bông, trên người tên Nhím Con xui xẻo kia ngay cả dấu giày cũng không tìm thấy, huống chi là bị thương hay chảy máu. Ra chiêu độc như vậy, là để cho người không tìm được chứng cớ, còn tên bị đạp thì đau vẫn cứ hoàn đau, xương sườn bị đạp có thể đau nhức vài ngày, một đạp này đủ khiến Nhím Con nhớ kỹ.

Trong lòng Thiệu Quân biết mọi chuyện, nhưng cố ý không nói. Loại chuyện này có nói cũng vô dụng, phải bắt được tận tay.

Cậu liếc mắt nhìn giày vải đen, khẽ nói: “Nếu anh không cần gối đầu để ngủ, vậy thì đưa tôi mang đi?”

La Cường cấp tốc ôm gối chui lên giường, đi ngủ.

Nhóm người ban bảy này, làm ra chuyện càn rỡ như vậy, Thiệu Quân vốn không đồng tình, trước nay chưa từng lọt mắt nổi. Mấy kẻ bị bắt nạt lúc trước đều nhát gan, để cho đám người ban bảy có thể chiếm tiện nghi; nếu ngày nào đó thật sự gặp phải hàng cứng, thì toàn bộ nghỉ ăn cơm đi là vừa, còn phải để Tam gia gia chùi đít cho mấy người nữa.

Chuyện tốt thì không thấy ánh sáng, chuyện xấu lại lưu truyền ngàn năm, ban bảy vừa có tên tội phạm ấu dâm tiến vào, rạng sáng ngày thứ hai, tin đồn đã truyền khắp nửa khu giam giữ.

Nghe nói đêm hôm trước, sau khi nhóm quản giáo bỏ đi, có vài người ban bảy, vẫn không cam lòng, nuốt không trôi cục tức này, đợi mọi người ngủ hết rồi, lại nổ một trận nữa.

Ban trưởng lão Thịnh âm trầm nghiêm mặt, hai tên Thuận Tử và Nhím Con thì đều ôm lấy xương sườn, đỡ eo, một đường đi đến khó khăn vất vả, nhìn vào, biết ngay không dạy dỗ được người mới còn bị người ta đánh lại.

Đoàn người đang xếp hàng lấy cơm trong phòng ăn chụm đầu xì xào, lòng ai cũng đầy căm phẫn, hận không thể nhào tới hỗ trợ đánh người.

Trong đại đội một của nhà giam Thanh Hà từng có hai tên phạm phải hoa án tử, đều là cướp bóc rồi cưỡng hiếp, nghe nói năm đó ở trong nhà giam bị chỉnh rất thảm, mỗi ngày bị ép phải “lái máy bay”, ôm bồn cầu. Còn có một tên bị người ta bạo dâm giữa ban ngày ban mặt ở trong nhà kho. Sau đó điều tra xem ai là thủ phạm, các phạm nhân đều im lặng bao che lẫn nhau, cuối cùng trăm miệng một lời nói, tên cặn bã đó, bắt nạt phụ nữ, xứng đáng bị như thế. Cuối cùng tra không được, chỉ có thể báo cáo trưởng khu, nói là dùng đầu gỗ của cây lau nhà để bạo, không rõ kẻ nào làm.

Trong nhà giam một khi đã có người phạm phải hoa án tử, chính là thái độ không thể tha thứ như vậy.

La Cường đi đôi giày vải màu đen, quần áo rộng rãi, đứng ở cuối hàng lấy cơm, trầm mặc.

Mỗi người đi ngang qua hắn, đều ném ra ánh mắt hung dữ khinh thường, khuôn mặt La Cường hờ hững, hai mắt trống rỗng, giống như chưa tỉnh ngủ, coi như không thấy những ánh mắt oán hận đang nhìn về phía mình.

Người phía trước đã lấy cơm xong, đến phiên La Cường.

La Cường vừa giơ khay cơm ra, phạm nhân đang làm nhiệm vụ xới cơm liền kéo thùng cơm xuống, tức giận nói: “Hết cơm rồi, không có cho mày!”

Thiệu Quân nhìn thấy, ngày hôm nay Chu Kiến Minh không có cơm ăn.

Người này cũng không nói gì thêm, lạnh lùng liếc nhìn mấy tên phạm nhân trực bếp, mang theo khay thức ăn không có cơm rời đi, ngồi xuống một góc phòng lặng lẽ ăn.

Giày vải đen ngồi ăn cũng không giống với người khác.

Hắn  không ngồi xuống ghế, mà là ngồi xổm.

Hắn lẳng lặng ngồi xổm trên ghế, miệng lầu bầu thứ gì đó, nhai thức ăn, ánh mắt xa xăm nhìn về phía trước, cả người giống như một tòa thành ủ dột, nhưng vẫn mang hơi thở của một con dã thú rừng sâu chờ thời để tấn công, hoặc nói trắng ra là, giống như kẻ cướp ngồi trước cửa ngân hàng để nghiên cứu địa hình, trong ngực giấu một khẩu 54, bình tĩnh nhẫn nại, bất động, chậm rãi chờ đợi con mồi…

Thiệu Quân nhíu mày nhìn chằm chằm vào giày vải đen, nghiên cứu nửa ngày, rất thú vị…

Cậu lấy từ trong suất ăn tiểu táo(1) của quản giáo nửa bát canh, nửa môi bí đỏ om thịt, chộp luôn hai cái bánh bao lớn, đưa đến cho hắn.

(1) Tiểu táo: tiêu chuẩn ăn tập thể cao nhất, phân biệt với trung táo và đại táo

“Cho anh.” Thiệu Quân nói.

La Cường không nhúc nhích, nhưng nâng mí mắt lên, nhìn lướt qua Thiệu Quân, rõ ràng có chút bất ngờ.

Thiệu Quân duy trì tư thế từ trên cao nhìn xuống, ngoẹo đầu: “Bọn họ nhằm vào anh, chính anh cũng hiểu tại sao.”

La Cường không lên tiếng, cầm lấy bánh bao cắn một miếng lớn, nhai nuốt, có vẻ bị đói lâu ngày.

Thiệu Quân nói. “Đã biết có ngày hôm nay, sớm hay muộn cũng phải có tội đền tội, lúc trước còn làm ra loại chuyện cặn bã này?… Đó không phải chuyện đàn ông nên làm, rồi để cho người ta khinh thường phỉ nhổ. Về sau vào đây rồi, học tập cho tốt, cố gắng cải tạo, sống cho giống con người.”

“Tôi là quản giáo của ban năm sáu bảy tám. Về sau gặp phải chuyện gì, có thể nói với tôi. Nếu muốn nói chuyện, muốn tìm người đàm luận, xương cốt có ngứa ngáy, hoặc tư tưởng có gút mắc gì, cứ trực tiếp tìm tôi!”

Thiệu Quân đưa cho phạm nhân mới chỗ thức ăn kia, tuyệt đối không phải vì đồng tình, thương hại, hay muốn phát thiện tâm.

Làm quản giáo, chẳng khác nào nuôi gia súc cả; trong trang trại nuôi đủ loại gia súc với những hình dáng màu sắc khác nhau, chủng loại cũng không được chọn, gặp phải con gì thì nuôi con đó, gặp gấu trúc thì nuôi gấu trúc, gặp thảo nê mã thì nuôi thảo nê mã. Thế nhưng cho gia súc ăn là chức trách, là phần tiền lương Tam gia được lãnh mỗi tháng.

La Cường uống canh bí, hai ba miếng đã gặm xong chiếc bánh bao lớn — loại bánh lớn này, một cái cũng phải nặng bốn lạng!

Thiệu Quân vẫn đang liên tục nói không ngừng.

La Cường lau miệng, mí mắt cũng không nhấc lên, khẽ nói với nhà phê bình giáo dục – Thiệu Quân đang lải nhải trước mặt hắn: “Cho thêm hai cái bánh bao nữa.”

Thiệu Quân: “…”

La Cường ngẩng đầu, hất cằm ra hiệu: “Bánh bao.”

Thiệu Quân: “…”

Khóe miệng La Cường nở một nụ cười khinh miệt: “Cậu đó, không khác bọn họ là mấy, cả đầu óc lẫn dáng dấp giống như bánh bao, chỉ có ruột, lại không có nhân bánh.”

“Còn tự gọi mình là ‘gia’ nữa…” Miệng La Cường vẫn còn nhai đồ ăn, lầu bầu, “Cậu là Thiệu tam gia, vậy ông đây là gì? …Tôi nhìn cậu giống như ‘Thiệu Tam bánh bao’ thì hơn!”

Chỉ vì câu nói này, Thiệu Quân suýt chút nữa không nhịn được đã lấy cảnh côn ra móc sạch hai chiếc bánh bao lớn La Cường vừa nuốt xuống.

Bà mẹ nó.

Anh mới là bánh bao!

Cả nhà anh là bánh bao!

Next: Chương 9

Gửi phản hồi