Chương 21

Edit & Beta: DK

Kiều Tùng vừa nhìn thấy khuôn mặt của chủ tử nhà mình, đã biết có chuyện không hay, vội vàng rời khỏi ghế lái: “Chuyện này… Tư lệnh, có lời gì, ngài và Hứa thiếu gia trở về từ từ rồi nói…”

“Không có chuyện của cậu, tự mình đi về!” Nói rồi Đoạn Diệp Lâm lướt qua Kiều Tùng, lên xe, đóng cửa lái đi.

Xe chạy như bay, quẹo qua mấy con đường, mới dừng lại ở một khu đất hẻo lánh, ngay cả tiếng thắng xe cũng thể hiện sự vội vã không nhịn nổi.

Đoạn Diệp Lâm từ ghế lái đi xuống, Hứa Hàng nỗ lực kéo cửa xe, lại bị Đoạn Diệp Lâm một tay nắm lại. Khuôn mặt hắn âm trầm: “Hiện tại đã biết chạy trốn? Không phải vừa rồi rất lớn mật sao!”

Hứa Hàng nghiêng đầu qua chỗ khác nhìn ra ngoài cửa sổ, Đoạn Diệp Lâm tức giận nắm cằm cậu xoay trở về, mũi chạm mũi, “Em quả thật là có bản lĩnh, ở trong phủ đô đốc cũng dám giết người, muốn tìm đường chết sao?”

Hô hấp nóng bỏng phả lên từng tấc trên khuôn mặt Hứa Hàng, khiến cho cậu rất khó chịu, cậu đẩy Đoạn Diệp Lâm ra: “Súng là đô đốc bắn, anh tức giận với tôi làm gì?”

“Ai đi vào phòng bếp? Ai động vào bình rượu? Ai bỏ tích thủy quan âm? Là ai… Ai có thể hiểu dược tính như vậy?” Mỗi một câu Đoạn Diệp Lâm nói ra đều giống như đang hỏi cung, dường như trong giây phút này hắn đã coi Hứa Hàng chính là một tên ác đồ giết người không chớp mắt.

“Ha…” Hứa Hàng khẽ cười một tiếng, trong lời nói có chút khinh bỉ, “Đoạn tư lệnh, tay chân của ngài cũng có sạch sẽ gì cho cam. Phải biết rằng, Bành Bạc, là bị ngài đẩy vào trong bụi tích thủy quan âm đó.”

“Thừa nhận rồi?”

“Vốn cũng không hi vọng anh không biết được.”

“Em nói dối trước mặt Uông Vinh Hỏa, em cũng nhìn thấy cái đức hạnh khốn kiếp kia của lão rồi, thật sự nghĩ rằng mệnh mình lớn sao? Nếu hôm nay tôi không ở đây, chỉ sơ sẩy một chút thôi, người bị kéo ra ngoài cho chó ăn chính là em!”

Hứa Hàng dửng dưng như không: “Nói dối? Nếu ăn nhiều tích thủy quan âm quả thực sẽ chết, chỉ có điều tôi chưa nói phải ăn bao nhiêu mới có thể chết được. Đô đốc là tự mình thần hồn nát thần tính, có quan hệ với tôi sao?”

Nếu người ăn phải tích thủy quan âm mà chết, thì cũng phải uống hết hai bình rượu mới đủ, thế nhưng ngẫm lại, những lời Hứa Hàng đã nói tại yến hội quả thực không có lỗi nào.

Chỉ là cậu chưa nói, lượng độc bên trong bình rượu căn bản không đủ để lấy mạng người.

Đoạn Diệp Lâm ngay lập tức ép cậu lên thành ô tô, bóp lấy cổ cậu, trán nổi gân xanh: “Tôi thấy em con mẹ nó tâm trí bị mê muội rồi! Là tôi sủng em quá mức hay là nâng đỡ em quá phiêu? Ngay dưới mí mắt tôi, dám ở nơi như vậy tùy tiện bày ra một màn sát hại quan viên? Hứa Thiếu Đường, ai cho em lá gan đó?!”

Hứa Hàng bị hắn ép tới nỗi không nói rõ ràng được, hơi thở cũng có chút hỗn loạn, đưa tay cố gắng đẩy thân thể hắn ra: “Không phải anh đã nói sao? Bắt gã phải quản tốt miệng mình.”

“Tôi nói tôi sẽ tự quản! Ai cho em động thủ!”

“Tôi dựa vào cái gì để tin anh?” Hứa Hàng nhẹ nhàng cười lạnh một tiếng, tứ lạng bạt thiên cân, khiến cho trong lòng Đoạn Diệp Lâm như bị dao cứa. Thế nhưng ở bên dưới, Hứa Hàng đang gắt gao nhìn chằm chằm vào hắn, lại bỏ thêm một nắm muối: “Bốn năm trước anh đã nói, sẽ không còn ai biết về chuyện kia nữa —— anh nuốt lời.”

Cánh tay Đoạn Diệp Lâm bỗng nhiên buông lỏng, lúc này Hứa Hàng mới có thể thở được. Nhưng chỉ sau một khắc, tay của hắn lại chuyển tới trước ngực Hứa Hàng, xoẹt một tiếng, vạt áo bị mạnh mẽ xé ra, nửa thân trên trực tiếp trần trụi trước ánh mắt nguy hiểm.

Thời điểm bị ném vào trong xe, Hứa Hàng cũng đã mường tượng được kết cục của hôm nay, chỉ là hai người đang ở góc đường, lại còn là ban ngày ban mặt, ở trong xe… Chuyện này cậu chưa hề nghĩ đến.

Cậu bắt đầu hoang mang: “Đoạn Diệp Lâm, không phải anh muốn… Buông tôi ra, thả tôi xuống xe!”

Đoạn Diệp Lâm dùng đầu gối giữ chặt lấy cậu, thô lỗ xé trường sam trên người Hứa Hàng xuống, gió bên ngoài thổi vào cửa sổ xe khiến cho cậu rùng mình một cái, nhưng chỉ một giây sau cậu đã thấy cả người nóng bỏng, bởi vì thân thể Đoạn Diệp Lâm đã ép tới.

“Nếu dám làm chuyện này, không phải em đã biết trước kết quả tôi sẽ xử trí thế nào sao? Bây giờ còn kêu gào chuyện gì?”

“Đừng ở chỗ này!”

Đương nhiên, Đoạn Diệp Lâm sẽ không nghe Hứa Hàng. Bàn tay thô bạo vô lễ cởi sạch y phục trên người cậu, cả người hắn ép xuống, giống như tảng đá cứng rắn chắn cửa xe, che đi toàn bộ thân thể loã lồ của cậu bên trong.

Hứa Hàng căng thẳng không thôi, trên cánh tay bắt đầu nổi lên từng trận da gà, điên cuồng lôi kéo bên trong, cậu trầm thấp mắng một câu: “Khốn nạn…” Rồi cắn răng, từ bỏ.

Xe đứng dưới một tán cây cổ thụ, Hứa Hàng ngửa mặt, xuyên qua cửa sổ xe có thể nhìn thấy, mùa xuân đã đến, cành cây chồi những lộc non xanh biếc, tuy rằng không nhiều, nhưng lại bừng bừng sức sống. Dây thường xuân quấn vòng quanh thân cây, quanh năm sống dựa, dường như cậu đã quên bản thân mình đang ở nơi nào, cũng giống như cây thường xuân kia, không còn là chính mình nữa.

Trong tiếng thở dốc hỗn loạn, giọng nói Đoạn Diệp Lâm trầm thấp lúc có lúc không chui vào trong đầu Hứa Hàng rất rõ ràng: “Không cho làm chuyện như vậy nữa, có nghe không? Nếu quả thật muốn làm, vậy cũng phải để tôi làm. Em chỉ cần ngu ngốc ở bên cạnh tôi, mà em… Nhất định phải tin tôi… Có biết hay không?”

Hứa Hàng cau mày, cuộn tròn thân mình lại, khó chịu.

Bên tai vẫn là câu hỏi đầy kiên nhẫn của Đoạn Diệp Lâm: “Trả lời tôi, có biết hay không?”

Thật sâu trong nội tâm của Hứa Hàng rất muốn nói ra, cũng biết như thế sẽ thoải mái hơn, thế nhưng cậu không làm được. Cảm giác tự tôn của mình từ trong ra ngoài bị người ta nghiền ép, quá mức chịu đựng.

Đoạn Diệp Lâm vẫn ép hỏi: “Em không trả lời, tôi sẽ không để em trở về.”

Mồ hôi chảy ra đầm đìa, Hứa Hàng gian nan mở mắt, liếc một cái đối diện với ánh mắt chấp nhất của Đoạn Diệp Lâm, cuối cùng đành phải nuốt nước bọt, hơi thở mong manh: “Tôi… Chỉ muốn giáo huấn gã… Không nghĩ tới… Đô đốc sẽ giết gã…”

Với Đoạn Diệp Lâm mà nói, đây đã câu trả lời rất vừa ý. Hắn dừng một chút, hôn xuống cái trán lấm tấm mồ hôi của Hứa Hàng: “… Như vậy mới đúng. Thật ngoan.”

Trời bắt đầu ngả về chiều, chân trời đỏ rực như lửa, hai người họ hiện tại, giống như không coi ai ra gì, làm càn mà cuồng loạn.

Tới khi mặt trăng đã treo cao, trong xe rốt cục bất động.

Đoạn Diệp Lâm ngồi vào ghế lái, Hứa Hàng gối lên đùi hắn, mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, cả người được che bởi quân phục của Đoạn Diệp Lâm, trên lưng đều là mồ hôi.

Hắn sờ sờ vành tai Hứa Hàng.

Thật sạch sẽ. Cậu  nên sạch sẽ như vậy, không nên dây dưa đến loại người như Bành Bạc hoặc Uông Vinh Hỏa, người như vậy, tốt nhất đừng chút nào có dính líu đến.

Next: Chương 22