House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 22

Edit & Beta: DK

Thời gian cứ thế bình bình trôi qua, mấy ngày sau, quản gia phủ đô đốc hớt hải chạy đến Hạc Minh dược đường, nói muốn mời Hứa Hàng qua phủ.

Hứa Hàng cầm hòm thuốc đi theo, vội vã chạy tới phủ đô đốc.

Người có chuyện bên trong phủ đô đốc không phải Uông Vinh Hỏa, mà là tiểu thiếp lão mới nạp. Tiểu thiếp này đến phủ mới được mấy ngày, lớn lên tất nhiên là như hoa như ngọc, vốn là người gảy đàn tỳ bà của tửu lâu ở thành đông—— Nguyễn Tiểu Điệp, bị Uông Vinh Hỏa tình cờ đi ngang qua coi trọng, cường đoạt mang về, nuôi ở trong phủ.

Tuy nhiên người này thực sự rất có cốt khí, ba ngày về thì hai ngày đập đầu vào tường, đánh chết không nghe theo, Uông Vinh Hỏa chắc hẳn coi trọng nhan sắc hiếm lạ của Nguyễn Tiểu Điệp, nên lần nào cũng cứu người trở về, rồi căn dặn người hầu trông coi cẩn thận.

Thế nhưng người một khi đã có ý định muốn chết, thì dù ở đâu cũng có thể tìm được cách. Sáng sớm hôm nay, Nguyễn Tiểu Điệp thừa dịp mọi người không chú ý, uống một bát canh phụ tử lớn, lúc này tay chân lạnh lẽo, mặt tái xanh mét.

Hứa Hàng vừa đến, liền được người dẫn vào gian phòng của Nguyễn Tiểu Điệp, Uông Vinh Hỏa đang ở bên giường chắp tay sau lưng đi qua đi lại, gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, vừa nhìn thấy Hứa Hàng liền hô lớn: “Nhanh! Mau nhìn xem có thể cứu trở về hay không! Nếu như cứu được, sau này ở thành Hạ Châu, tôi nhất định sẽ bảo đảm cho cậu đại phú đại quý!”

Hứa Hàng tiến lên bắt mạch, liếc nhìn người trong chốc lát, sau đó hỏi: “Uống khi nào?”

“Chắc hẳn được một nén nhang rồi.”

“Trong phòng bếp có canh đậu xanh không?”

“Canh đậu xanh?” Nha hoàn Xuân Hạnh đang đứng ở một bên trợn mắt lên.

“Có hay không có?” Hứa Hàng vừa hỏi, vừa lấy kim niêm phong lại tâm mạch của Nguyễn Tiểu Điệp.

Xuân Hạnh gật đầu: “Có, có. Hôm nay đầu bếp nữ có nấu một nồi.”

“Nhanh đi bưng một bát lớn đến đây!”

Lời nói của Hứa Hàng mang theo sự cấp thiết, Xuân Hạnh vội vàng chạy đi, chỉ chốc lát sau, đã mang một bát nóng hổi đến. Hứa Hàng tiếp nhận, nói với Uông Vinh Hỏa: “Đô đốc, làm phiền đỡ phu nhân dậy.”

Uông Vinh Hỏa nghe nói, tiến lên vài bước, nhẹ nhàng nâng Nguyễn Tiểu Điệp dậy, dựa vào trong lồng ngực của lão, Hứa Hàng nắm cằm Nguyễn Tiểu Điệp, hơi dùng sức, để cho miệng nàng mở ra, rót canh đậu xanh vào, rồi thuận khí trước ngực nàng, để nàng có thể nuốt xuống được.

Nguyễn Tiểu Điệp trong hôn mê uống vào không ít, có chút canh chưa kịp nuốt chảy ra từ khóe miệng.

Chờ Hứa Hàng cho nàng uống hết toàn bộ, rồi dùng sức ấn thật mạnh trước ngực nàng, Nguyễn Tiểu Điệp oa một tiếng, thân thể lộn một vòng, nôn toàn bộ canh vừa uống vào ra.

Xuân Hạnh tay mắt lanh lẹ, vội vàng nâng chậu đến, uế vật đổ xuống toàn bộ ở trong chậu.

Chờ nàng nôn hết ra, lại chậm rãi đổ một bát canh đậu xanh khác, bây giờ không ép cho nàng uống nữa, mà chậm rãi tiêu hóa.

Lúc này, Uông Vinh Hỏa nhìn sang, sắc mặt Nguyễn Tiểu Điệp đã bớt tím tái, ngực chập trùng hô hấp, tuy vẫn còn mơ mơ tỉnh tỉnh, thế nhưng tính mạng không đáng lo nữa.

Lão thở phào nhẹ nhõm, vuốt vuốt ngực cho Nguyễn Tiểu Điệp, sau đó đặt người nằm xuống giường: “Thực sự khiến người khác lo sợ…” Sau đó liền quay sang hỏi Hứa Hàng: “Như vậy là hết nguy hiểm rồi?”

Hứa Hàng cẩn thận bắt mạch : “Không có vấn đề gì lớn, thế nhưng còn có chút độc tố dư lại, tôi sẽ tiếp tục châm cứu khai thông và kê thuốc cho phu nhân uống, nếu dùng thuốc đúng hạn thì sẽ không sao.”

“Vậy thì tốt vậy thì tốt, tiên sinh thực sự là diệu thủ hồi xuân, quả không sai.” Uông Vinh Hỏa có chút thưởng thức Hứa Hàng.

Trên mặt Hứa Hàng không biểu hiện gì nhiều, chỉ chuyên tâm châm cứu tiêu độc, nói: “Thời gian châm cứu có chút lâu, tôi cần phải tĩnh tâm, đô đốc có thể cho tôi yên tĩnh một chút?”

Uông Vinh Hỏa vung tay lên, đuổi tất cả mọi người ra ngoài, còn nói: “Được được được, tiên sinh cứ từ từ, tôi ở tiền sảnh chuẩn bị rượu và món ngon để tỏ lòng biết ơn.”

Một đám người trong phòng, tức khắc đều đi hết.

Cánh cửa gỗ đào đóng lại, nghe tiếng bước chân đi xa, Hứa Hàng mới nhấn kim châm ở huyệt nhân trung của Nguyễn Tiểu Điệp, cả người Nguyễn Tiểu Điệp khẽ run lên, lông mày nhăn lại, cổ họng phát ra một tiếng một tiếng ưm, sau đó chậm rãi mở hai mắt ra.

Mắt của nàng là mắt phượng, rất đẹp, chỉ là giờ khắc này có chút vô thần.

Đầu tiên nàng hoảng hốt nhìn trần nhà, sau đó tri giác mới chậm rãi trở về, nàng đưa tay ra, nhìn trong phút chốc, biết mình còn sống, trong nháy mắt tuyệt vọng khóc rống lên.

Nàng còn đang che mặt khóc lóc, bỗng nghe thấy một giọng nói mát lạnh của nam nhân vang lên: “Thân thể cô còn yếu, khóc như thế rất hại thân.”

Nguyễn Tiểu Điệp nghiêng mặt nhìn sang một bên, đầu giường có một nam tử đang ngồi, nàng sợ hãi lùi về sau. Đợi khi thấy rõ trong tay người này đang cầm kim châm và hòm thuốc bên chân, mới hiểu đây là ai: “Anh… Anh là đại phu? Khụ khụ… Là anh… Cứu tôi?”

“Đại phu thì chưa dám, tôi họ Hứa, có mở một hiệu thuốc, nên hiểu sơ về dược tính.”

“Vì sao anh phải cứu tôi?!” Nguyễn Tiểu Điệp có chút kích động, móng tay thật dài nắm lấy ống tay áo Hứa Hàng.

“Như cô nói đấy, tôi là đại phu, cứu người là bổn phận của tôi, cô không cảm ơn tôi thì thôi, ngược lại còn muốn trách tôi?”

Nguyễn Tiểu Điệp hơi thở bất ổn, nhưng vẫn phẫn nộ như cũ: “Tôi một lòng muốn chết là chuyện của tôi, anh… anh dựa vào đâu mà cứu tôi?!”

Nàng khóc nước mắt như mưa, châu lệ thuận theo khuôn mặt chảy xuống, cả người hơi phát run, thoạt nhìn đối với cuộc sống cực kỳ oán hận.

“Chết sao mà dễ dàng, thế nhưng phu nhân có thể bỏ được bản thân?”

“Đừng gọi tôi là phu nhân!” Nguyễn Tiểu Điệp nghe thấy danh xưng này liền muốn nôn, “Ở đây… Tôi sống không bằng chết…”

“Ồ? Ít nhất hiện tại, thoạt nhìn đô đốc có vẻ vẫn rất đau lòng phu nhân. Đây là chuyện tốt.”

Nguyễn Tiểu Điệp trào phúng nở nụ cười, nói: “Ha… Anh cũng giống những người khác mà thôi, khuyên tôi từ bỏ, khuyên tôi thỏa hiệp? Tôi nhổ vào! Hôm nay anh cứu tôi, ngày mai tôi sẽ làm ra sự tình còn khốc liệt hơn hôm nay!”

Nàng một bộ thấy chết không sờn, không hề giống những cô gái yếu đuối tầm thường, ngược lại có sự khí phách của nam nhân.

Hứa Hàng thở dài một hơi, nói: “Cô có biết, cô chết, có ý nghĩa thế nào không?”

Nguyễn Tiểu Điệp ánh mắt ngậm nước ngẩng đầu, không rõ nhìn Hứa Hàng: “Có nghĩa gì?”

Hứa Hàng cụp mắt nhìn nàng, nhìn một hồi lâu, mới chậm rãi nói: “Nếu như cô chết, đô đốc có lẽ sẽ tiếc thương vài ngày, nhưng buồn vài ngày, thương tiếc vài ngày, sau đó, cô thành tro rồi sẽ trở về với cát bụi, trở về với đất mẹ, rồi sẽ lại có một cô nương đáng thương khác bị đưa vào trong phủ, ở qua gian nhà của cô, nằm trên giường trước cô từng nằm, chịu đựng những khuất nhục mà cô từng chịu.”

“Thế thì có quan hệ gì tới tôi? Tôi một giây cũng không nhịn được nữa, ở bên cạnh một tên khốn kiếp vô sỉ đã hại chết phụ thân tôi ư?!”

“Vậy tôi có chút giống cô nương rồi.”

Hứa Hàng thu hết dụng cụ lại, lấy ra khăn mùi soa từ trong tay áo, ôn nhu lau nước mắt cho Nguyễn Tiểu Điệp, “Cô hận lão ta như vậy, lại còn làm thương tổn đến bản thân nữa, khi chết đi xuống suối vàng rồi, thật sự cam tâm qua cầu Nại Hà sao?”

Lông mày Nguyễn Tiểu Điệp vặn chặt, nghi hoặc khó hiểu: “Anh… Lời này của anh có ý gì? Anh không phải là đại phu mà lão mời tới sao? Vì sao lại nói chuyện này cho tôi nghe?”

Nàng tỉ mỉ nhìn nam tử, lúc này mới phát hiện cho tới giờ khắc này, khóe miệng luôn treo một nụ cười bí ẩn, khiến cho nàng cảm thấy người này cũng không đơn giản.

“Như cô nói, tôi là đại phu, tuy nhiên, có một số việc, tôi cũng giống như cô vậy. Nếu là tôi, tôi nhất định sẽ sống so với kẻ thù của tôi càng lâu hơn, mặc dù lưu lạc giống như giòi bọ ở dưới bùn đất, tôi cũng nhất định phải tự tay đưa kẻ đã hại mình tiến vào trong phần mộ của hắn.” Lời này Hứa Hàng nói ra như chặt đinh chém sắt, từng chữ giống như đóng cọc, mạnh mẽ đục thủng trái tim của Nguyễn Tiểu Điệp, nàng nghe xong sửng sốt không thôi.

Trong căn khuê phòng nhỏ lúc này, khó giải thích được tràn ra được một loại không khí kỳ lạ.

Nguyễn Tiểu Điệp không phải người vô tri, nàng đã hiểu dụng ý của Hứa Hàng, chậm rãi ngồi dậy, ánh mắt trở nên nghiêm túc, âm thanh có chút khàn khàn: “Anh… Anh cũng có thù với Uông Vinh Hỏa?”

Hứa Hàng nhẹ nhàng lắc đầu một cái: “Tôi chỉ cảm thấy tiếc, tuổi xuân của cô nương ngắn ngủi, không nên dễ chết như vậy.”

Nguyễn Tiểu Điệp phẫn hận đập ván giường, nghiến răng: “Nếu có thể giết lão, tôi hận không thể một ngụm cắt chết lão! Nhưng mà… Chỉ trách tôi không phải nam tử, chuyện gì cũng không làm được.”

“Cõi đời này không có người yếu, chỉ có người không đủ quyết tâm.”

Mở ra hộp thuốc, Hứa Hàng từ tầng chót lấy ra một chiếc túi vải nho nhỏ, túi vải kia có hơi cũ nát, còn có mảnh vá, không giống như đồ vật mà Hứa Hàng hay dùng.

Cậu đặt vật đó vào trong tay Nguyễn Tiểu Điệp, bình tĩnh nhìn nàng, giống như người câu cá đang treo mồi đợi cá mắc câu.

“Hi vọng lễ vật này, sẽ khiến cho phu nhân, có thêm quyết tâm sống tiếp.”

Nói xong lời này, cậu liền rời khỏi phòng.

Trong khuê phòng Nguyễn Tiểu Điệp nước mắt còn chưa khô, có chút sốt sắng cùng hoảng loạn mà mở ra, bên trong là sợi dây đàn tỳ bà đã cũ.

Nắm chặt túi vải trong tay, đủ loại tâm tình lướt qua dưới đáy mắt nàng, cuối cùng hóa thành chút sức sống nhỏ nhoi, nàng miễn cưỡng nuốt xuống cơn giận trong lòng.

Next: Chương 23

Gửi phản hồi