House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 23

Edit & Beta: DK

Hôm nay khi Đoạn Diệp Lâm đến Hạc Minh dược đường, nhìn thấy từng hòm thuốc quý được vận chuyển lên xe, hiếm khi mới có vụ làm ăn lớn như vậy.

“Đây là thần tài nhà ai tới?” Hắn hỏi.

Hồ đại phu vội vàng đứng lên đáp lời: “Những thứ này đều đưa tới phủ đô đốc, lần này đô đốc chi rất mạnh tay, hai ngày nay dược mà ngài ấy mua, bằng số lượng mà dược đường bán được nửa năm!”

“Lão ta?” Đoạn Diệp Lâm cười khẩy, “Lão gia hoả này ăn được nhiều như vậy sao? Đây là muốn tu tiên hả?”

“Ai u ngài nói gì vậy. Chuyện này, là do phu nhân nhà đô đốc bị bệnh nặng mới khỏi, cần phải bồi bổ thật tốt, hơn nữa, phu thê đô đốc vợ chồng hòa hợp, đương nhiên phải dùng nhiều thuốc bổ hơn chút.”

Đoạn Diệp Lâm hơi nhíu mày, hắn từng nghe Hứa Hàng nhắc qua: “Phu nhân nhà đô đốc, chính là cái vị suốt ngày muốn chết đó hả? Sao rồi, nhanh như vậy đã nghĩ thông suốt?”

Hồ đại phu sờ sờ râu mép, ý tứ sâu xa: “Có câu nói, dân không đấu với quan, đấu đến đấu đi, cũng chỉ có một cái kết quả. Thói đời mà, làm gì có sức có quyền thế để tranh đâu với họ? Thỏa hiệp sớm thỏa hiệp muộn, không phải đều giống nhau sao, chỉ có điều chọn cách thứ hai là để vớt vát lại tôn nghiêm của mình thôi. Ngài nói có đúng không?”

Nói xong, ông quay người tiếp tục sai bảo dược đồ đi thu thập dược liệu.

Đoạn Diệp Lâm nghe những lời nói của ông, cảm giác có chút khó chịu.

Ở một nơi khác, bên trong phủ đô đốc, Hứa Hàng đang bắt mạch cho Nguyễn Tiểu Điệp: “Thần sắc của phu nhân thoạt nhìn tốt hơn nhiều rồi.”

Nguyễn Tiểu Điệp tươi cười rạng rỡ, một thân sườn xám đen càng tôn lên vóc dáng yêu kiều thướt tha, nàng vuốt tóc khẽ nói: “Chuyện này còn phải tạ ơn tiên sinh diệu thủ.”

Đúng lúc Uông Vinh Hỏa chậm rãi đi tới, sang sảng hỏi: “Thế nào rồi?”

Nguyễn Tiểu Điệp chân thành đứng dậy, đi tới bên cạnh lão, cười thật ngọt ngào: “Đô đốc…”

Uông Vinh Hỏa nắm cằm nàng, vỗ ve bàn tay nàng.

Hứa Hàng đề bút viết phương thuốc: “Có phải phu nhân vẫn còn có chút không ngủ ngon?”

Nguyễn Tiểu Điệp hờn dỗi một chút: “Không hẳn, em rất hay lạ giường, lúc trước luôn gặp ác mộng, phương thuốc của tiên sinh thật tốt, dạo gần đây đã ngủ ngon hơn nhiều rồi!”

Uông Vinh Hỏa lập tức dựng thẳng lông mày, nói với Hứa Hàng: “Vậy thì lại thêm mấy thang thuốc nữa, thêm nhiều vào! Dùng thuốc quý nhất!”

Xoạt xoạt mấy chữ viết xong, Hứa Hàng đưa cho đô đốc: “Không cần thuốc gì quý báu, thỉnh đô đốc chuẩn bị cho phu nhân một ít chu sa, thêm vào trong thuốc, hớt bọt dùng là được rồi.”

“Chuyện này không phải quá dễ dàng sao, tôi lập tức đi nói với quản gia! Muốn bao nhiêu có bấy nhiêu!”

Hứa Hàng một mặt cung kính đưa phương thuốc tới, khi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn sang Nguyễn Tiểu Điệp, ngầm hiểu ý nhau.

Ai cũng có tính toán.

Thời điểm trở về Kim Yến Đường, Thiền Y vội vàng chạy đến nói với cậu: “Đương gia, hôm nay có vẻ nhộn nhịp, trong phủ có khách tới!”

Khách? Kim Yến Đường bốn năm nay, ngoại trừ Đoạn Diệp Lâm, chưa từng có người khác tới.

Một mặt nghi hoặc khó hiểu, cậu đi vào đại sảnh, nhìn thấy Viên Dã đang thẳng lưng đứng ở phòng lớn tinh tế ngắm nhìn bộ quốc họa.

Hắn nhìn rất chăm chú, cho nên khi Hứa Hàng đi tới, hắn vẫn chưa phát hiện ra.

“Bức tranh này của tôi không chịu nổi người ta nhìn kỹ như vậy.” Cậu lên tiếng nhắc nhở Viên Dã.

Viên Dã đột nhiên quay người, cười: “Anh trở lại?”

Trong nháy mắt Hứa Hàng trở nên sững sờ, bởi vì giọng điệu Viên Dã, thân mật giống như người nhà của cậu.

Viên Dã còn nói: “Tranh này thú vị, dùng thuốc màu trong nước, bút pháp cũng là thủy mặc hàm ý, nhưng không vẽ sơn thủy cũng không vẽ hoa cỏ, chỉ có một mảng đỏ hồng, ở giữa một con chim yến bay ra, giống như là tranh trừu tượng của phương tây. Không biết ai là tác giả tác phẩm?”

Hứa Hàng sai Thiền Y đổi chén trà ngon đến: “Không ai là tác giả cả, là tôi… vẽ linh tinh.”

Viên Dã kinh ngạc: “Có đúng không? Vậy tôi phải nhìn anh với cặp mắt khác xưa rồi.” Hắn uống một hớp trà, “Tôi vừa mới về nước không lâu, tổng cộng chỉ gặp anh ba lần, nhưng lần nào anh cũng làm cho tôi phải kinh ngạc. Đầu tiên ở dược đường, sau đó ở phủ đô đốc, bây giờ thì ở trong phủ đệ, anh thực sự là khác với tất cả mọi người.”

Cho tới nay, Hứa Hàng chưa bao giờ cảm thấy hứng thú với lời tán dương của người khác, khen cũng được, mắng cũng được, cậu không quan tâm, vì vậy liền nói: “Viên tiên sinh tới tìm tôi, xin hỏi có chuyện gì?”

“Không có chuyện thì không thể đến nhà bạn ngồi một chút sao?” Viên Dã tỏ ra rất kinh ngạc.

Hứa Hàng không biết nên nói gì.

Viên Dã thăm dò: “Không phải, anh chưa bao giờ đón tiếp bạn bè trong nhà đó chứ?”

Hứa Hàng lắc đầu một cái.

“Vậy thì tốt…”

“Không phải không đón tiếp, mà là, tôi không có bằng hữu.”

Phút chốc trong phòng trở nên yên tĩnh. Hứa Hàng biết lời này của mình có chút quá mức, nhưng cậu không thích cùng người lui tới, Viên Dã có cảm thấy chạnh lòng không, cậu không quan tâm, chỉ mong Viên Dã mau chóng giận dữ, nhanh đi ra ngoài, cho cậu khoảng không gian yên tĩnh.

Ai biết Viên Dã không tức giân chút nào, lại cười càng vang dội: “Thế thì tốt, từ nay về sau, anh đã có bạn rồi!”

Hắn lập tức lấy từ trong túi âu phục ra một chiếc bút máy màu bạc, so với những loại bút máy trên thị trường thì nhỏ hơn một chút, toàn thân rất sạch sẽ, trên đỉnh khảm một viên bảo thạch óng ánh to như trứng chim cút, vừa nhìn đã biết có giá trị không nhỏ.

“Nếu đã là bằng hữu, vậy nhất định phải có lễ ra mắt. Tôi không có sở thích gì đặc biệt, chỉ là cực kỳ thích sưu tập bút máy, đây là chiếc bút khi tôi đi du học đã cố ý mời người chế tác, tôi biết anh có thói quen dùng bút lông viết chữ, thế nhưng nếu như ra bên ngoài cũng có lúc bất tiện, bút máy này tặng anh, ắt hẳn sẽ có chút tác dụng!”

Hứa Hàng sững sờ nhìn hắn một hồi, thần sắc có chút cổ quái nói: “Anh… Anh luôn yêu thích kết thân làm bằng hữu người khác như vậy?”

Viên Dã biết, người lạnh lùng như Hứa Hàng, sẽ không thích tính cách này của hắn. Thực ra hắn cũng rất ít khi tiếp xúc với người lạnh lùng như vậy, chỉ là trong thời đại loạn thế, người có cốt khí hiếm thấy như vậy, khiến hắn thực sự trân trọng.

Có thể trở thành bằng hữu của người tài, mặt nóng dán mông lạnh thì có làm sao?

“Này, bút máy này tôi không cho không đâu. Sau này nếu như tôi có bệnh trạng gì đến khám ở dược đường, anh không được thu tiền của tôi. Như vậy được chưa?”

Nói tới đây, Hứa Hàng mới nhận, nắm ở trong tay thưởng thức.

“Viên bảo thạch gắn trên đây, thật giống như chưa từng thấy.”

“Đó là kim cương, người nước ngoài thích kim cương còn hơn bảo thạch.”

“Kim cương? Nghe tên có vẻ rất kiên cường.”

“Anh nói thật ra rất đúng, nguyên thạch chính là đá kim cương, đây là loại đá cứng rắn nhất, cho nên người nước ngoài nếu ngưỡng mộ cô nương nào trong lòng sẽ tặng đá này, biểu thị cho tình cảm trung trinh… Ôi chao anh đừng hiểu lầm, tôi đưa cho anh nhưng tâm tư tuyệt đối đơn thuần!”

Hứa Hàng nhẹ giọng nở nụ cười.

Đợi đến khi tiễn Viên Dã ra cửa, Hứa Hàng đóng cửa lại, tùy ý đặt bút máy bên trong ống đựng bút.

So sánh viên đá góc cạnh như vậy với ái tình, thật không biết người đầu tiên nghĩ ra ý tưởng đó rốt cuộc trong đầu chứa gì.

Đồ vật càng kiên cường, lại càng nguy hiểm.

Lúc này bỗng vang lên hai tiếng gõ cửa, nha hoàn Thiền Y ở ngoài, nhỏ giọng mang theo chút kinh hoảng hỏi: “Đương gia. Mấy ngày trước ngài sai tôi đi tìm thợ làm vườn về đều đã tới…”

Nàng hít sâu một hơi, mới nói tiếp, “Có người hỏi, mấy khu mộ hoang trong sân kia… Muốn xử trí như thế nào?”

Next: Chương 24

Gửi phản hồi