House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 24

Edit & Beta: DK

Những ngôi mộ kia, là một nhà Kim Hồng Xương, bốn năm trước Hứa Hàng cố tình an táng ở đây, giờ nhắc tới, cũng bốn năm rồi cậu chưa từng xem qua.

Mộ phần ở nơi sâu nhất trong Ỷ Viên, giờ đã trở nên hoang vu, cỏ mọc um tùm.

Hứa Hàng đứng ở nơi cách xa mấy mét, mắt lạnh nhìn, nửa bước cũng không muốn đến gần, sợ bàn chân bị nhiễm bẩn.

“Cữu cữu à cữu cữu, không biết lâu như vậy rồi, ông đã được độ kiếp hay chưa?” Cậu tự lẩm bẩm, “Tuy nhiên tôi nghĩ, người giống như ông, vẫn nên ở trong địa ngục thì tốt hơn.”

Kim Hồng Xương chết khi Hứa Hàng rời khỏi Tiểu Đồng Quan rồi trở về được một ngày.

Hôm đó, Đoạn Diệp Lâm đưa cho Hứa Hàng hai chén rượu.

Hắn nói: “Ở đây có một chén rượu sinh, một chén rượu tử, tôi cho em chọn. Người tôi muốn, tuyệt đối không thể để cho nam nhân chạm vào, cho nên, em hoặc là lựa chọn tôi, hoặc là lựa chọn giải thoát.”

Kỳ thực Hứa Hàng rõ ràng, Đoạn Diệp Lâm vốn không cần cho cậu cơ hội lựa chọn, hắn có thể giống như kẻ cướp, giống như Kim Hồng Xương, bẻ gãy đôi cánh của cậu, để cho cậu không chạy thoát được. Nhưng hắn vẫn muốn làm điều thừa thãi này.

Giống như, để cho bản thân cậu, có một lý do để cam tâm tình nguyện.

Con người là như vậy, khi bị ép buộc chắc chắn sẽ vùng vẫy không tình nguyện, thế nhưng khi có sự lựa chọn, để cho bản thân tự quyết, thì lại che giấu sự bất bình đẳng đó đi.

Hứa Hàng ngồi trên ghế, cầm lấy rượu, một chút do dự cũng không có: “Nếu như muốn chết, ở bên người Kim Hồng Xương nhiều năm như vậy, đã sớm chết rồi. Nhưng mà, anh muốn tôi lựa chọn anh, cho nên bày ra kế hoạch rượu sinh tử này sao?”

Đoạn Diệp Lâm quỳ một chân trên đất, nhìn thẳng cậu, phảng phất như một tín đồ thành kính: “Em muốn gì?”

“Tôi không còn gì cả, ngoại trừ bản thân mình, cho nên, không phải tôi muốn gì, mà anh có thể cho tôi cái gì.”

Nghe lời này, trong mắt Đoạn Diệp Lâm lóe lên ánh sáng tự tin, hắn đứng dậy, phủi phủi bụi: “Tôi đã hiểu.”

Đêm đó, toàn bộ thành Hạ Châu Thành đều nói, Đoạn tư lệnh hào phóng, mua tất cả pháo hoa trong thành rồi mời mọi người xem. Vì vậy, trong đêm tối giữa tiếng pháo hoa náo nhiệt giống như đêm tất niên, một đội quân vọt vào Kim Giáp Đường, tiến hành một hồi tàn sát đẫm máu không người hiểu rõ.

Thời điểm Kim Hồng Xương bị sĩ binh nã súng bức đi ra, y mới từ trong hồ tắm lên, trên người chỉ quấn một chiếc khăn, vừa vào cửa nhìn thấy xung quanh toàn là thi thể và máu, cùng với Hứa Hàng đang ngồi ở trong tiền đường mặt không biến sắc uống trà, y ngã quỵ xuống, thiếu chút nữa bất tỉnh.

Y liên tục khóc gào, lăn lộn đến bên chân Hứa Hàng, vừa vả miệng, vừa dùng những từ ngữ hung ác nhất chửi mình, liều mạng xin tha.

Y sợ chết, rất sợ rất sợ.

“Thiếu Đường, Thiếu Đường… Tôi là anh trai của mẹ cháu! Tôi là cậu ruột của cháu! Cữu cữu biết sai rồi, cữu cữu, cữu cữu vả miệng! Cữu cữu sau này sẽ nghe theo cháu hết, làm nô tài cho cháu!”

Trò hề nảy sinh, khiến người buồn nôn.

Hứa Hàng yên lặng nhìn trong phút chốc, sau đó hơi nghiêng người về phía trước, ôn nhu nói với Kim Hồng Xương: “Anh trai ruột? Tôi chỉ nhớ rõ, năm đó việc làm ăn của ông thất bại, khốn cùng chán nản đến Thục Thành tìm mẫu thân tôi, bà không hỏi hai lời đã lấy toàn bộ đồ cưới trợ giúp ông đông sơn tái khởi, nên ông mới có gia nghiệp ngày hôm nay. Bà ấy đối với ông, đúng là máu mủ ruột thịt. Thế nhưng ông đối với tôi, lại đủ tuyệt tình.”

Kim Hồng Xương đập đầu xuống sàn nhà liên tục, nước mắt nước mũi giàn giụa: “Là cữu cữu bị hồ đồ! Cữu cữu sai rồi! Ngài, ngài đại nhân không chấp tiểu nhân!”

“Nhưng tôi vốn tiểu nhân, không có phước phận làm đại nhân.” Hứa Hàng thả chén trà xuống, dựa lưng vào ghế, “Cữu cữu à, ông có nhớ chuyện năm ngoái biểu đệ bị rơi xuống nước mà chết?”

Kim Hồng Xương sửng sốt một chút, Kim Hồng Xương chỉ có một người con trai duy nhất trong nhà, Kim Văn Tường chỉ nhỏ hơn Hứa Hàng hai tuổi, được chiều đến vô pháp, trong nhà hoành hành ra ngoài bá đạo. Đương nhiên hắn đối với Hứa Hàng xưa nay đều là đến kêu đi hét, tiện tay đánh chửi. Nhưng có một đêm hắn uống rượu, rồi trượt chân rơi xuống nước chết.

“Khi biểu đệ chết, tôi đang ở bên bờ, nó liên tục gọi tên của ông, cho nên tôi nghĩ, biểu đệ chắc hi vọng ông sẽ xuống đấy cùng nó.”

Kim Hồng Xương ngơ ngác kinh hãi, trên người y không mặc quần áo, thế nhưng mồ hôi lại chảy ra liên tục, lạnh lẽo. Đáy lòng y có ngũ vị tạp trần, không biết là nỗi đau mất con hay cừu hận quấn thân, xoắn xuýt đến cùng, vẫn bại bởi dục vọng cầu sinh.

Y run lập cập: “Đều, đều là tôi tạo ra nghiệp, tôi chuộc tội, coi như biểu đệ cháu thay tôi chuộc tội, được không? Cháu buông tha cho tôi, đời này tôi không bao giờ xuất hiện ở trước mặt cháu, có được hay không…”

“Được thôi.” Hứa Hàng đáp ứng.

Kim Hồng Xương mừng rỡ, nước mắt cũng dừng lại: “Thật, thật sự?!”

“Tôi đương nhiên có thể tha thứ cho ông, cữu cữu,” Hứa Hàng cười đến xán lạn, như vị công tử ôn hòa trong vở kịch nam, thế nhưng lời nói ra lại phi thường kinh khủng, “Thế nhưng, mẫu thân tôi có tha thứ cho ông hay không, thì phiền ngài tự mình đi hỏi bà ấy.”

“Ầm!”

Không để cho Kim Hồng Xương có cơ hội nói chuyện, Hứa Hàng khoát tay chặn lại, một tên lính đang đứng bên cạnh trơn tru nổ súng, bắn vào bả vai Kim Hồng Xương.

“A! ! ! !” Tiếng gào thét giống như giết heo.

Sau đó, lần lượt từng người lính khác đều cho y một viên đạn, dằn vặt hồi lâu, rốt cục tắt thở.

Thời điểm binh sĩ xử lý tàn cục, có hỏi Hứa Hàng xử lý thế nào, Hứa Hàng dựa vào cửa, khoanh hai tay trước ngực, nhìn lên bầu trời rực rỡ sắc màu, khói pháo mù mịt, nhẹ nhàng nói: “Chôn ở Ỷ Viên đi.”

Cậu muốn Kim Hồng Xương nhìn thấy, gia nghiệp mà y gây dựng nên, cuối cùng đều rơi vào trong tay người khác.

Cậu muốn Kim Hồng Xương nhìn thấy, tất cả những thứ đã từng thuộc về y, cuối cùng trở thành phần mộ của mình.

Cậu muốn Kim Hồng Xương nhìn, kẻ lang thang không nơi nương tựa như cậu, làm cách nào để lật đổ tất cả.

Tuy nhiên bốn năm qua, chắc hẳn y cũng đã xem được hết cả rồi. Trong địa ngục chắc hẳn không nhiều ma quỷ như người ở nhân gian, thấy thế nào cũng phải tiễn thêm vài người nữa xuống cùng y, bằng không trong địa ngục trống vắng chỉ có mình y là kẻ ác, quá cô độc.

Hứa Hàng cuối cùng ra lệnh cho thợ làm vườn, “Chuyển đi, san thành mặt đất bằng phẳng.”

——————

Ban đêm, Đoạn Diệp Lâm trở lại Kim Yến Đường, Hứa Hàng ngồi trên giường vừa ngâm chân, vừa đọc sách thuốc. Đoạn Diệp Lâm đi lên trước, ngồi xuống thử nhiệt độ của nước, không còn nóng nữa.

Hắn với khăn mặt bên cạnh, nâng chân Hứa Hàng đang để trong chậu lên, rồi bọc vào khăn lau khô: “Sau này ngâm chân đừng đọc sách nữa, nước lạnh cũng không biết.”

Hắn lau trong phút chốc, cúi đầu nhìn thấy móng chân Hứa Hàng cao thấp không đồng đều, có móng cắt sắc lẻm, móng lại như bị cẩu gặm, không nhịn được liền nở nụ cười.

Nhược điểm của Hứa Hàng không nhiều, cắt móng tay móng chân là một trong số đó, cậu có thể cắt vỏ cây dày nặng mỏng như tờ giấy, nhưng lại không thể cầm kéo cắt móng tay mình.

Vì vậy Đoạn Diệp Lâm cũng ngồi vào trên giường, phủ khăn lên đầu gối mình. Rồi nhấc chân Hứa Hàng đặt lên trên, cởi áo khoác, đặt chân còn lại của Hứa Hàng vào trong bụng mình, tránh cho cậu bị đông lạnh. Rồi mới cầm kéo lên cẩn thận cắt sửa lại.

Lần đầu tiên bị Đoạn Diệp Lâm cắt cho, Hứa Hàng có chút bất tiện mà căng thẳng, bây giờ thì đã sớm hình thành thói quen. Cậu không cầm kéo cắt được móng tay là xuất phát từ sự sợ hãi cắt phải da thịt, cho nên giao cho người khác xử lý, cậu lại rất yên tâm.

Đoạn Diệp Lâm cắt móng tay thành một đường vòng cung hoàn chỉnh, nói: “Sau này khi nào muốn cắt, thì chờ tôi trở về.”

“Ừm.” Hứa Hàng trầm thấp mà đáp một tiếng, âm cuối có chút buồn ngủ, Đoạn Diệp Lâm liền thuận thế nhét cậu vào trong chăn, đắp kín mền cho cậu, bản thân cũng cởi quần áo nằm xuống.

Lúc này Hứa Hàng có chút lười biếng mở miệng: “Anh và người nước ngoài thường xuyên gặp mặt, có thể thu xếp giúp tôi làm một món đồ trang sức.”

“Muốn đồ trang sức làm gì?”

Hứa Hàng ngáp một cái: “Cố tiểu thư giới thiệu cho dược đường không ít mối làm ăn, nếu như tôi không có thứ gì đáp lễ, chẳng phải là quá keo kiệt. Đồ vật của người phương tây tôi không hiểu lắm, anh xem rồi đặt giúp tôi.”

Đoạn Diệp Lâm suy nghĩ một chút: “Những thứ đó em không hiểu, còn tôi thì không hiểu nữ nhân sẽ thích gì, tôi nghĩ vẫn nên để cho Kiều Tùng đi lấy một chút trang sức tân thời, rồi mang đến cho em chọn lựa.”

Hứa Hàng khẽ gật đầu một cái, đôi mắt khẽ đóng, tựa hồ đang ngủ.

Next: Chương 25

Gửi phản hồi