House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 25

Edit & Beta: DK

Sáng sớm ngày hôm sau, bên trong Tiểu Đồng Quan không biết có chuyện gì mà đã náo nhiệt.

Kiều Tùng cơm sáng còn chưa nuốt, vừa nghe thấy tin tức, vội vàng lau miệng rồi vọt tới phòng làm việc của Đoạn Diệp Lâm, hô to: “Tư lệnh, mới vừa bắt giữ một chiếc thuyền! Khoang tàu dưới đáy thuyền đều là thuốc phiện!”

Đoạn Diệp Lâm híp mắt lại, sống lưng thẳng tắp: “Kẻ nào không muốn sống như vậy? Có vẻ như cảm thấy ăn đạn còn chưa đủ.”

Kiều Tùng cau mày: “Chuyện này có chút khó xử, là thuyền của đô đốc.”

“Lão ta?” Đoạn Diệp Lâm vỗ mặt bàn: “Số lượng bao nhiêu?”

“Cũng không nhiều lắn, nhìn không giống như để buôn bán.”

“Lão quỷ này chính là muốn đối nghịch cùng tôi đây mà, ha, khó trách lão ta sốt sắng tìm người giết tôi như vậy.”

“Tư lệnh, lời này có ý gì?”

Đoạn Diệp Lâm làm động tác giả hút thuốc: “Bởi vì gần đây, lão cũng chơi thứ này.”

Kiều Tùng bỗng nhiên tỉnh ngộ, chà xát tay: “Vậy chuyện này, trước tiên đè lại, hay vẫn xử trí?”

“Đương nhiên phải xử lý, tôi đã hạ lệnh, làm sao có thể đổi ý. Đem chiếc thuyền vận chuyển thuốc phiện đập nát, rồi tới bến cảng đốt hết số thuốc phiện đó, chuyện này không cần lặng lẽ làm, tôi muốn lão quỷ kia biết càng nhanh càng tốt.”

“Rõ!”

Đoạn Diệp Lâm đi tới trước cửa sổ, nhìn bầu trời mờ mịt bên ngoài, hôm nay trời âm u, có chút rét tháng ba. Thành Hạ Châu có thể vượt qua trận rét này, nghênh đón mùa xuân chân chính, cần hắn phải suy nghĩ thật kỹ.

Suy nghĩ thật kỹ.

Hạc Minh dược đường hôm nay vẫn đưa rất nhiều thuốc bổ đến phủ đô đốc.

Hứa Hàng nhìn những hòm thuốc vận chuyển lên xe, chờ người của đô đốc đi rồi, cậu mới nói với Hồ đại phu: “Hôm nay là lần cuối cùng đưa thuốc cho bọn họ, từ ngày mai không cần chuẩn bị nữa, ông cũng thông báo cho chưởng quỹ, không cần nhập thêm thuốc nữa.”

Hồ đại phu rất kinh ngạc: “Chuyện này… Phủ đô đốc không cần nữa sao?”

Ánh mắt Hứa Hàng trở nên kiên định: “Đúng, ông ta không cần nữa.”

Nói xong, Hứa Hàng cầm mấy toa thuốc, xuất môn đi tới nhà Cố Phương Phỉ.

Mấy ngày trước Cố Phương Phỉ đã nhờ người nhắn cho Hứa Hàng đến phủ làm khách, Hứa Hàng từ chối không đi, hôm nay coi như đến tạ lỗi.

Chỉ thấy Cố Phương Phỉ sớm đã ở trước cửa chờ đợi, xa xa thấy xe kéo đến liền đi lên phía trước nghênh đón.

Dẫn Hứa Hàng vào đại sảnh, liền pha trà rồi bưng lên điểm tâm, còn sai nha hoàn lấy thảm lông ngỗng để cho Hứa Hàng ngồi, có thể nói là tri kỷ vô cùng.

“Tiên sinh chịu đến, tôi rất vui.”

“Cố tiểu thư quá khách khí, khiến tôi có chút ngượng ngùng,” Hứa Hàng cười khẽ một tiếng, sau đó lấy phương thuốc từ trong ngực ra, “Lần trước cô nương hỏi tôi, loại thuốc Đông y nào có thể dùng trong mỹ phẩm, tôi đã thay cô liệt kê ra, đây là phương thuốc tam bạch ¹ và thất tử bạch ², nếu bán được tốt, tôi sẽ kê thêm cho cô nương.”

Cố Phương Phỉ nhận lấy, nhìn lướt qua, sau đó cẩn thận cất đi: “Y thuật và nhân phẩm của tiên sinh, tôi cực kỳ yên tâm.”

Hai người nói chuyện một hồi lâu, thiên văn địa lý, thời sự chính trị, không có chuyện gì là không nhắc tới cả. Cố Phương Phỉ vốn cho rằng, Hứa Hàng lớn lên ở trong nước, ít nhiều trong tư tưởng sẽ có chút cổ hủ, không ngờ mọi chuyện nói qua, chuyện nào cậu cũng biết, lại cực kỳ am hiểu, khi bàn đến chuyện thời sự nhức nhối hiện nay, lại có thể châm biếm thói đời không ít, khiến người líu lưỡi.

Vì vậy khi nàng mời Hứa Hàng ở lại dùng cơm tối, Hứa Hàng cũng không chối từ. Dùng xong cơm lại ngồi hàn huyên một hồi lâu, chờ nha hoàn đổi trà thành sữa, Cố Phương Phỉ mới giật mình nhìn ra bên ngoài, trời đã tối rồi.

Nàng nhìn sang đồng hồ đeo tay, bảy giờ.

Lúc này, Hứa Hàng mới đứng dậy: “Mấy ngày trước có nhờ người mang dây chuyền tới, không biết cô nương có thích hay không?”

Cố Phương Phỉ cười đến vui vẻ: “Đương nhiên rất thích, vừa nhìn đã biết chính là kiểu dáng mới nhất hiện nay, là tôi không biết xấu hổ nhận không món quà quý giá như vậy.”

Hứa Hàng lộ ra chút biểu tình yên tâm: “Như vậy thì  tốt, tôi còn đang lo lắng cô nương sẽ không thích. Đúng rồi…” Cậu lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp gấm, “Lần trước gã sai vặt đưa dây chuyền làm việc không lưu loát, dây chuyền đó ghép với đôi bông tai bị rơi này thành một bộ hoàn chỉnh, hôm nay tiện đường mang sang cho cô, cô nương thử đeo lên xem, có thích hợp hay không?”

Cố Phương Phỉ giơ hai tay tiếp nhận, sau đó gọi nha hoàn trên lầu lấy dây chuyền trong phòng ngủ ra.

Tiểu nha hoàn chạy lên cầm hộp trang sức xuống, nhưng khi bước xuống cầu thang, đột nhiên cảm thấy đầu gối đau nhói một cái, xương cốt như bị kim châm, sau đó cẳng chân tê rần, thân thể đổ nhào, từ trên cầu thang lăn xuống.

“A ——!”

Cả người nàng ngã chỏng vó lên trời, dây chuyền cũng rơi từ trong hộp ra, chạm xuống đất, vỡ.

Cố Phương Phỉ và Hứa Hàng biến sắc, lập tức tiến lên đỡ người dậy, Cố Phương Phỉ xem xét từ trên xuống dưới: “Em không sao chứ, có đau chỗ nào không?”

Hứa Hàng lịch sự giúp nàng phủi bụi trên đầu gối.

Tiểu nha hoàn ngã không nặng lắm, da không rách máu không đọng, đứng lên phủi phủi quần áo, nhưng khi cúi đầu nhìn thấy sợi dây chuyền bị vỡ mất, khuôn mặt như muốn khóc: “Chuyện này… Dây chuyền.. Xin lỗi tiểu thư, em không cố ý… Em cũng không hiểu sao đang yên đang lành tự nhiên chân lại tê rần…”

Cố Phương Phỉ vội lấy khăn giúp nàng lau nước mắt, trấn an nói: “Không có chuyện gì, tôi nhìn thấy, em không phải cố ý.”

An ủi tiểu nha hoàn hai câu, Cố Phương Phỉ mới cúi người nhặt dây chuyền lên, quả nhiên đây, toàn bộ dây chuyền nứt ra, bảo thạch cũng bị mài mòn, thoạt nhìn không có cách nào đeo được.

Cố Phương Phỉ có chút áy náy: “Tiên sinh, đều tại tôi bảo quản không chu đáo, chà đạp tâm ý của ngài.”

Hứa Hàng nhận lấy dây chuyền, tỉ mỉ nhìn trong phút chốc, nói: “Vấn đề này không lớn, tôi biết một người thợ làm dây chuyền rất khéo, nếu như cầm đến cho ông ấy sửa, nhất định sẽ giống như mới.”

“Có thật không? Vậy người này ở đâu, tôi lập tức đi tìm!”

Hứa Hàng lại nói: “Hay là để tôi đi cho, ước chừng hai, ba giờ mới có thể sửa được, khi xong tôi sẽ trả lại cho cô.”

“Thế thì quá phiền tiên sinh rồi, hay để tôi đi thôi!”

“Trời đã tối rồi, cô nương ở bên ngoài không tiện, huống hồ tôi cũng thông thuộc đường đi đến đó.”

Cố Phương Phỉ chỉ có thể nói: “Vậy để tôi bảo lái xe đưa anh đi.”

Hứa Hàng suy nghĩ một chút: “Cũng được.”

Sau mười phút, một chiếc Ford chạy khỏi cổng lớn nhà Cố gia, bánh xe xoay chuyển nhanh chóng, thẳng hướng bóng đêm đi vào.

Tối nay lạnh, mặt trăng sáng tỏ. Ban đêm như vậy, lại rất thích hợp xuất môn làm việc.

Chú: 1, tam bạch: Bạch thược, bạch thuật, bạch phục linh

2, thất tử bạch: Bạch thuật, bạch chỉ, bạch cập, bạch liêm, bạch phục linh, bạch thược, bạch trân châu

Màu cam sẽ là chú thích của tác giả, xanh ngọc là chú thích của mình nhé.

Next: Chương 26

Gửi phản hồi