Chương 26

Edit & Beta: DK

Xe chạy một đường đi về hướng đông, đến một ngôi nhà trước cửa có treo đèn lồng đỏ thì dừng lại, Hứa Hàng xuống xe, cầm mấy đồng bạc đưa cho sư phụ tài xế: “Bên trong cửa hàng nhỏ, bác đến quán mì vằn thắn đối diện ăn mì rồi đợi tôi.”

Tài xế Lưu cười ha ha phẩy tay: “Không có chuyện gì, tôi ở trong xe hút điếu thuốc, chợp mắt một lát, ngài cứ từ từ, tôi đợi được.”

Hứa Hàng quay người, bước vào con hẻm tối đen, rất nhanh đã hòa mình vào trong bóng tối.

Lão Lưu cầm bạc, nhét vào túi, móc ra điếu thuốc lá, châm lửa, hút một hơi thật dài.

Mẹ nó, hôm nay thật lạnh.

——

Cửa son lộ thịt ôi, ngoài đường đầy xác chết. Rường cột chạm trổ, chưa chắc đã mộng đẹp.

Trước gương củ ấu, bàn tay mở ra một chiếc rương gỗ đen mạ vàng có khắc hoa văn chìm, sờ qua dòng chữ phúc thọ như ý khắc trên đó, mở ra tầng thứ nhất, lấy sơn móng tay đỏ đậm, bôi lên móng tay.

Cọ vẽ nhỏ nhắn, vẽ đến xinh đẹp, lại dùng nước hoa thoa một ít sau tai, Nguyễn Tiểu Điệp nở nụ cười khuynh thành với tấm gương, cảm thấy rất hài lòng.

Hôm nay là ngày lành tháng tốt, đáng giá để nàng trang điểm lộng lẫy, lấy ra một bộ giao lĩnh màu hồng trong tủ, mặc lên thật cẩn thận.

Cuối cùng, từ trong một chiếc túi rách lấy ra dây đàn tỳ bà, cẩn thận lắp vào thân đàn, một tay ôm đàn, lả lướt yêu kiều đi đến gian phòng khác.

Đẩy cửa phòng ra, mùi thuốc lá nồng nặc phả vào mặt, Nguyễn Tiểu Điệp bất thình lình sặc một tiếng, thế nhưng biểu tình vẫn không thay đổi, tươi cười đi vào.

Trên ghế la hán là Uông Vinh Hỏa vừa mới hút thuốc xong, đầu hơi cúi, cả người chìm trong sương mù, không biết hôm nay là ngày gì. Lão nỗ lực nheo mắt lại, thấy một bóng dáng xinh đẹp đang đi tới, liền si ngốc nở nụ cười, nắm tay nàng hôn mấy cái: “Bảo bối, hôm nay hát gì… cho gia nghe đây?”

Nguyễn Tiểu Điệp bỏ thêm thuốc vào tẩu thuốc đã gần hết của Uông Vinh Hỏa, đưa tới bên miệng lão, lúc này mới nâng đàn tỳ bà ngồi vào băng ghế đối diện, nũng nịu nói: “Đô đốc nghe thì biết.”

Một khúc đàn tỳ bà bao nhiêu tình.

Mỹ nhân vừa cất tiếng, khiến người nghe vào xương cốt bắt đầu trở nên nhũn ra, da toàn thân cũng tê dại: “Đáng thương nô, khí đã yếu, tâm đã tàn, ho từng tiếng, nước mắt lưng tròng, máu đã nhỏ, thấm đẫm y phục nô ~ “

Đây là một đoạn trong vở Việt kịch ‘Đoạn trường nhân’.

Uông Vinh Hỏa hút nhiều thuốc, cảm thấy trước mắt càng lúc càng mơ hồ, trắng xóa không thấy rõ, chỉ biết đôi tay Nguyễn Tiểu Điệp như hồ điệp liên tục nhảy múa trên dây đàn.

“Sinh ly rời bỏ cố hương, cô đơn một thân mình ở nơi tha phương, con đường xa xôi ngàn dặm, đằng đẵng không thấy điểm dừng —— “

Lúc này, tiếng tỳ bà bỗng nhiên thay đổi, giống như từng đoàn binh mã cầm thương ra chiến trường, lời hát cũng trở nên lạnh lùng hơn nhiều: “Chuếnh choáng buộc ta đi tới Hoàng Tuyền lộ, chẳng bằng để ngươi sớm thấy Diêm Vương!”

Bỗng ‘phựt’ một tiếng, dây đàn đứt đoạn, âm thanh cũng chấm dứt.

Uông Vinh Hỏa đang say xưa hưởng thụ, bị một tiếng này cả kinh nhất thời thanh tỉnh, mở mắt ra, Nguyễn Tiểu Điệp vẫn ngồi tư thế kia, khuôn mặt tươi cười, uyển chuyển nhìn lão.

Lão thở dài một hơi, thả tẩu thuốc lá xuống, muốn cùng nàng làm nóng người một chút, nhưng cố gắng lúc lâu, vẫn không thể nào nhấc nổi thân hình nặng trịch của mình lên. Lão cười nói: “Bảo, bảo bối, dìu tôi lên, vừa nãy hút hơi nhiều thuốc, chân tay có chút tê mỏi.”

Nguyễn Tiểu Điệp nhẹ nhàng thả đàn tỳ bà xuống, đi tới trước mặt Uông Vinh Hỏa, từ trên cao nhìn xuống lão: “Có phải đô đốc đang cảm thấy, tay chân tê rần, cả người lạnh buốt, ngực giống như bị đá đè lên không thể nào thở được, mở miệng ra nói có chút lao lực?”

Uông Vinh Hỏa nghe lời miêu tả của nàng, giống như đang nghe ma chú, nàng càng nói thì lão càng cảm thấy ứng nghiệm, thân thể run lên, không nghe theo sự sai bảo: “Tôi, tôi đây là…”

“Xuỵt, đô đốc đừng sợ, cũng đừng động, ” Nguyễn Tiểu Điệp cười như yêu nữ hồ ly trong liêu trai chí dị, “Tôi cảm thấy, lát nữa có phát sinh chuyện gì, đô đốc vẫn nên nằm là thuận tiện nhất, rất nhanh thôi.”

Lúc này, nếu như Uông Vinh Hỏa không cảm thấy được nguy hiểm xảy ra thì cũng quá trì độn rồi. Lão nỗ lực muốn vươn mình bò lên, nhưng càng sốt ruột lại càng không thể nhúc nhích được, thậm chí muốn lên tiếng, cũng phát hiện, cổ họng mình khản đặc.

“A —— ha —— đến, người đến ——” âm thanh nhỏ không bằng tiếng muỗi kêu.

Lão muốn lấy khẩu súng dưới gối, lại bị Nguyễn Tiểu Điệp nhanh hơn một bước cướp được, trực tiếp để trên đầu Uông Vinh Hỏa.

Lão ngơ ngác kinh hãi! Lão đang cách cái chết rất gần!

Nguyễn Tiểu Điệp như mèo vờn chuột, vỗ vỗ súng lên khuôn mặt núc ních của lão, bộ dáng trêu đùa: “Có phải đô đốc rất khó chịu?”

Uông Vinh Hỏa chỉ có thể gật đầu, lão rất tức giận, thế nhưng hiện lão chỉ có để mặc cho người xâm lược hiếp đáp. Trong đầu nghĩ, nhất định phải nhịn, phải nhẫn, chỉ cần có thể sống sót, lão nhất định sẽ chém con tiện tỳ này ra thành trăm mảnh.

“Đô đốc bị bệnh, bệnh không nhẹ,” Nguyễn Tiểu Điệp để súng xuống, nhẹ nhàng nói, sau đó lui qua một bên, lấy đồng hồ bỏ túi nhìn thời gian một chút, “Chỉ tiếc trên đời này không có phương thuốc có thể trị, cho nên tôi đến giúp đô đốc, nhất định đô đốc sẽ rất sảng khoái mà ra đi.”

Cốc cốc, tiếng gõ cửa vang lên.

Nguyễn Tiểu Điệp vui mừng đứng lên đi mở cửa.

Trên trán Uông Vinh Hỏa đã toàn mồ hôi lạnh, hai mắt trợn lên.

Đó là vô thường đến để lấy mạng, tiếng gõ cửa của diêm vương!

——

Ở đầu hẻm đông.

Lão Lưu ngủ một giấc chập chờn, chắc hẳn do gió lạnh thổi tới.

Ông bị tiếng gõ cửa xe của Hứa Hàng đánh thức, vội vàng ngồi dậy, nhìn thấy Hứa Hàng ngoài xe mặt mũi đã trắng bệch, sợ hết hồn, sau đó mở cửa: “Ai u! Xin lỗi xin lỗi! Tôi ngủ quên mất.”

Hứa Hàng tiến vào trong xe, bọc quần áo lại, cười cười: “Không có chuyện gì, đồ vật đã sửa xong. Giờ cũng là canh hai rồi, chúng ta nhanh về thôi, chú cũng nên về nghỉ ngơi đi.”

“Đã canh hai rồi sao…” Lão Lưu chép miệng, “Chả trách lạnh vậy.” Sau đó thoáng nhìn, thấy mu bàn tay của Hứa Hàng có chút vết bẩn, vì vậy liền móc khăn tay trong túi ra đưa cho cậu: “Kia, tiên sinh cọ vào đâu? Nhanh lau đi.”

Hứa Hàng giơ tay ra nhìn, ánh mắt dừng một chút, sau đó tiếp nhận khăn của lão Lưu, dùng sức xoa xoa: “Trong nhà thợ thủ công bám đầy tro bui, không cẩn thận dính vào. Khăn này tôi sẽ mang về rửa sạch sẽ rồi trả lại chú?”

“Xem ngài nói kìa, chỉ là một chiếc khăn tay không đáng giá, ngài ném đi cũng được.”

Hứa Hàng không vứt, giấu ở trong ngực.

Trở lại dọc theo đường đi, Hứa Hàng không nói thêm câu nào nữa, chỉ dựa lưng vào ô tô, nhắm mắt lại, bộ dạng giống như rất mệt mỏi.

Chú thích: Nguyên bản câu cuối trong ‘Đoạn trường nhân’ là “Chẳng bằng để ta sớm thấy diêm vương”.

Next: Chương 27