House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 27

Edit & Beta: DK

Khí trời lạnh hơn một chút, người cũng trở nên lười biếng.

Ngày ngày Kiều Tùng đều thức dậy thật sớm, hắn muốn đến Tiểu Đồng Quan trước Đoạn Diệp Lâm, thu xếp mọi chuyện hôm nay phải làm, rồi mới lái xe đến Kim Yến Đường đón hắn.

Đi được một nửa đường, thì bị chặn lại. Mí mắt nhảy lên, cảm thấy có chuyện chẳng lành.

Kiều Tùng thả xuống một nửa chiếc bánh bao đang cắn dở, trong miệng còn nhai miếng bánh khô khốc, dừng xe xuống xem, phía trước tụ tập một đám người, đứng chật như nêm trước phủ đô đốc.

Có chuyện gì mà nhiều người như vậy?

Hắn khó khăn chen lên phía trước, chỉ thấy trong phủ đô đốc đứng đầy binh lính, đứng ở trước cửa, cầm súng, bộ dạng căng thẳng như gặp kẻ địch. Đang định tiến lên phía trước hỏi, đã thấy quản gia từ xa hớt hải chạy tới.

“Kiều phó quan! Kiều phó quan!! Không xong rồi!”

Quản gia sợ hãi giống như gặp quỷ, gắt gao nắm lấy quân phục của Kiều Tùng không chịu buông, khiến cho Kiều Tùng bị nắm đến phát đau. Thế nhưng sau khi Kiều Tùng nghe xong nội dung mà quản gia khàn cả giọng gào thét, chút đau đớn này, Kiều Tùng hoàn toàn không để trong lòng nữa.

Đúng là kinh thiên động địa!

Hắn lộ ra sự kinh ngạc không thua gì quản gia, nhưng không đến nỗi tâm trí rối loạn, lập tức xông về phía xe, đạp ga, brừm một tiếng, chiếc xe lao như bay đến Kim Yến Đường.

Bên trong Kim Yến Đường, Đoạn Diệp Lâm vừa mới dậy.

Hắn thoáng nhìn sang bên cạnh, Hứa Hàng vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ, hô hấp bình ổn, như một con mèo lười biếng.

Đoạn Diệp Lâm không nhịn được gảy gảy tóc cậu, Hứa Hàng đang ngủ giật giật, rồi co người lại. Đoạn Diệp Lâm liền cúi người hôn môi Hứa Hàng, nhẹ nhàng chạm vào, không muốn đánh thức cậu dậy.

Nhưng Hứa Hàng vẫn từ từ mở mắt ra, đôi mắt đen lay láy nhìn Đoạn Diệp Lâm.

“Đừng nhìn tôi như vậy.” Đoạn Diệp Lâm véo mũi cậu, “Hôm nay tôi có rất nhiều việc phải làm, em chọn sai thời gian rồi, đừng ép tôi phạm giới.”

Hứa Hàng hừ lạnh một tiếng, trở mình đưa lưng về phía hắn: “Đi ra ngoài, ngồi như vậy gió lạnh lùa vào chăn.”

“Thực sự cay nghiệt.” Đoạn Diệp Lâm sờ sờ đầu cậu.

Hắn đang chìm đắm trong cảm giác ôn nhu, nhưng chỉ một giây sau, tiếng gõ cửa như đoạt mệnh khiến thân thể hai người đều chấn động!

Không chỉ là tiếng gõ cửa, còn có âm thanh la to của Kiều Tùng: “Tư lệnh! Tư lệnh! Xảy ra chuyện rồi tư lệnh!”

Kiều Tùng là người có chừng mực, ít khi tùy tiện không có quy củ như vậy. Lại không hai lời trực tiếp xông tới gõ cửa phòng ngủ, chỉ cần nghe cách gọi vội vã như vậy, liền biết nhất định không đơn giản.

Đoạn Diệp Lâm lưu loát xuống giường, khoác áo khoác, rồi đi tới cạnh cửa, dừng một chút, quay đầu lại nhìn thấy Hứa Hàng cũng đã dậy, động tác còn nhanh hơn mình, vọt ra sau tấm bình phong thay y phục, lúc này mới đi mở cửa.

Vừa mở cửa vừa cài cúc áo: “Có chuyện gì mà khẩn cấp như vậy? Là quỷ vào thôn hả?”

Hắn còn có chút tâm tư đùa giỡn.

Cả người Kiều Tùng đều là mồ hôi, hiển nhiên vừa xuống xe đã chạy vội đến đây, hắn thở hổn hển, cau mày nói: “Là đô đốc, đô đốc xảy ra chuyện rồi!”

Nghe đến hai chữ này Đoạn Diệp Lâm không vui lắm: “Lão ta từ sáng đến tối chỉ biết nhàn rỗi gây sự, bây giờ cậu có nói lão ta đã chết tôi cũng không cảm thấy mới mẻ.”

Kiều Tùng ai u một tiếng, theo sát nói: “Tư lệnh, ngài nói đúng rồi, lão ta thật sự đã chết!”

Bàn tay Đoạn Diệp Lâm trượt xuống, chiếc nút áo cuối cùng còn chưa cài được, trong nháy mắt ngẩng đầu: “Cậu lặp lại lần nữa?”

“Sáng nay tôi vừa mới đi ngang qua trước cửa phủ đô đốc, quản gia liền lao ra nói với tôi, nha hoàn vào phòng thì nhìn thấy đô đốc chết ở trên giường của lão! Khắp phòng toàn là máu, hiện giờ thi thể còn để đó chưa ai dám động, đang chờ ngài tới!”

Thành thật mà nói, Uông Vinh Hỏa sống hay chết Đoạn Diệp Lâm không quan tâm, thậm chí nếu lão có chết thật, đối với Đoạn Diệp Lâm càng là chuyện tốt, nhưng chết đột ngột như vậy, trong lòng Đoạn Diệp Lâm như có ngũ vị tạp trần, chỉ cảm thấy như có đám mây đen che đỉnh đầu.

Chuyện xảy ra quá đột ngột, tất có kỳ lạ.

“Được, trước tiên cậu trở về Tiểu Đồng Quan, dẫn người tới ổn định hiện trường, đừng để lời đồn truyền loạn trong thành, tôi lập tức đến ngay!”

“Rõ!”

Đoạn Diệp Lâm quay người trở về phòng, lúc này hành động trở nên gấp gáp hơn nhiều, động tác mặc quần áo đi giày cực kỳ thần tốc. Hứa Hàng khẽ ngẩng đầu, nhìn Đoạn Diệp Lâm, không nói cũng chẳng hỏi câu nào.

Mãi đến tận khi Đoạn Diệp Lâm đã thu thập xong, Hứa Hàng mới ung dung thong thả uống trà sớm: “Xem anh như vậy, hôm nay là muốn thức đêm ở Tiểu Đồng Quan hả?”

“Có muốn đi cùng tôi không?” Đoạn Diệp Lâm cầm ấm trà lên trực tiếp rót vào trong miệng.

Hứa Hàng cau mày, giống như không vui khi hắn uống trà như vậy: “Không đi.”

Đoạn Diệp Lâm để bình trà xuống: “Tôi cũng chỉ nói vậy thôi, mấy chuyện bát nháo như vậy, tránh được thì càng tốt, miễn cho bẩn mắt.”

Hắn vội vã mà đi, ngay cả bữa sáng cũng không kịp ăn, Thiền Y bưng đồ ăn sáng đi sượt qua người hắn, vào phòng thả thức ăn xuống: “Nha, tư lệnh sao lại đi vội vã như vậy, hiếm khi phòng bếp mới làm cháo bào ngư vậy mà!”

Hứa Hàng tự bưng cháo lên uống, mặt mày có chút thả lỏng: “Hôm nay đầu bếp nữ làm tốt lắm, em đi phòng thu chi lấy bạc thưởng cho bọn họ. Còn nữa, ủi bộ quần áo mới trong tủ cho tôi, lát nữa tôi muốn ra ngoài một chuyến.”

Thiền Y vâng một tiếng, sau đó dùng mâm thức ăn che miệng cười: “Hôm nay tâm tình đương gia thoạt nhìn thật tốt, là có chuyện gì vui sao? Hay gặp được người tốt nào?”

Hứa Hàng liếc mắt nhìn nàng: “Nha đầu này, là chuyện tốt, sắp tới sẽ gả em ra ngoài, em nói xem có phải chuyện tốt hay không?”

“Nha nha, đương gia lại nói giỡn rồi!” Thiền Y giả bộ tức giận một chút, thế nhưng trong lòng thực sự cao hứng. Tuổi tác Hứa Hàng thực ra cũng xấp xỉ như nàng, nàng hầu hạ Hứa Hàng bốn năm, luôn cảm thấy tính cách cậu quá mức lương bạc, rất ít khi cười, lắm khi vẫn tiếc hận thay cậu, cho nên hiếm khi thấy cậu nói nhiều hơn hai câu như vậy, kinh hỉ giống như lượm được tiền.

Có câu nói, một nhà vui mừng một nhà sầu.

Giờ này nơi phủ đầy mây đen, không đâu nhiều bằng phủ đô đốc.

Khi Đoạn Diệp Lâm đến nơi, toàn bộ người trong phủ đô đốc đã bị áp giải ra ngoài sân, cảnh sát, sĩ binh, pháp y ra ra vào vào… Còn có, Viên Dã.

Viên Dã đứng ở ngoài cửa, cầm trong tay quyển sách nhỏ, cẩn thận ghi chép gì đó, ngẩng đầu nhìn thấy Đoạn Diệp Lâm đến, liền đi lên phía trước: “Tư lệnh.”

“Sao cậu lại ở đây?”

“Nghe được tin tức tôi liền chạy tới, dù thế nào, đô đốc và phụ thân tôi cũng có chút giao tình, muốn đến xem thử, thuận tiện có thể giúp đỡ.”

Đi vào gian phòng, một mùi tanh nồng gay mũi xộc vào khiến người nhăn mặt. Binh lính từng ở trên chiến trường, có tình cảnh nào chưa từng thấy qua cơ chứ, thế nhưng thật lòng mà nói, cảnh tượng như vậy, thật sự hiếm gặp.

Máu tươi đầy đất, từ giường la hán chảy lênh láng đến tận cửa, uốn lượn thành từng dòng. Uông Vinh Hỏa nằm trên giường, hai mắt trợn to, tựa như chết không nhắm mắt. Thân thể lão nằm thành hình chữ đại, nơi chảy nhiều máu nhất là tứ chi, cổ tay cổ chân đều có vết cắt rất sâu.

Kinh khủng hơn là, miệng Uông Vinh Hỏa mở lớn, trong miệng nhét đầy nha phiến, cho nên lợi bị kéo căng đến mức chảy máu!

Có một điều kỳ lạ, nơi trái tim của lão, có cắm một cây trâm cài đầu bằng vàng được chế tạo tinh xảo, mặt trời chiếu vào, lấp lánh ảo diệu.

Có thể tưởng tượng, đêm qua, nơi đây đã diễn ra một hồi mưu sát kinh diễm cỡ nào!

Đoạn Diệp Lâm quay đầu hỏi Kiều Tùng: “Nói chút coi, phát hiện được gì rồi?”

Kiều Tùng vừa mở miệng, thật giống như có thể thành thám tử phá án được: “Ít nhất, có một người, chắc chắn không thể tách rời liên hệ.”

“Ai?”

“Tiểu thiếp của Đô đốc, Nguyễn Tiểu Điệp.”

Đoạn Diệp Lâm lại hỏi: “Người đâu?”

“Không thấy.”

Next: Chương 28

Gửi phản hồi