Chương 28

Edit & Beta: DK

Không thấy chính là bỏ chạy, chạy chính là chạy án, chạy án chính là hung thủ.

Nếu gặp được người, thì chắc chắn có thể tìm ra chân tướng.

Đôi mắt Đoạn Diệp Lâm hơi híp lại, hỏi Viên Dã: “Cậu cũng nói thử xem.”

Viên Dã mở ra quyển sổ nhỏ, tẩy tẩy xóa xóa vài nét bút, sau đó cau mày, rất có mạch lạc nói: “Sau khi tôi đến đây, có hỏi qua quản gia và mấy hạ nhân để lấy khẩu cung, đại thể là như thế này. Đêm qua người cuối cùng vào phòng đô đốc đưa trà là một nha đầu tên gọi Xuân Hạnh, nàng nói lúc ấy đại khái hơn tám giờ rưỡi tối, Nguyễn Tiểu Điệp gảy đàn tỳ bà cho đô đốc. Sau đó chín giờ rưỡi, nàng muốn đưa hương an thần cho đô đốc, lại bị Nguyễn Tiểu Điệp cản ở ngoài cửa, nói là đô đốc đã ngủ rồi, không cần đốt hương. Một tên gia đinh ở hậu viện nói, ban đêm khi hắn đi tiểu đêm, có nghe thấy tiếng đô đốc trong phòng Nguyễn Tiểu Điệp, lúc đó khoảng chín giờ, nếu như lời khai hoàn toàn chính xác, đô đốc hẳn đã gặp chuyện trong khoảng thời gian từ chín giờ đến chín rưỡi.”

Kiều Tùng đánh gãy lời hắn: “Nha hoàn thì không nói, đi qua sảnh chính còn có thể nhìn thấy đồng hồ, thế nhưng gia đinh ở hậu viện thì làm sao biết rõ thời gian như vậy?”

“Hắn nói mỗi ngày cứ đến giờ đó hắn sẽ đi tiểu, đã là thói quen rồi, tôi cũng hỏi người cùng phòng với hắn, đúng là như thế.”

Lúc này, Đoạn Diệp Lâm đã đến gần lật xem thi thể Uông Vinh Hỏa một lượt, hắn đã từng thấy rất nhiều người chết, mặc dù không phải pháp y chuyên nghiệp, thế nhưng nhìn qua cũng hiểu được chút ít.

Hắn mang bao tay vào, mạnh mẽ rút trâm cài ra, đưa lên trước mặt quan sát thật kỹ, rồi lấy ngón tay so sách một chút, nói: “Vật này có uẩn khúc.”

“Cái gì?” Kiều Tùng không hiểu, ló đầu đến xem, Đoạn Diệp Lâm chỉ chỉ vào bộ phận cắm trên ngực Uông Vinh Hỏa.

Nơi đó, ước chừng ngắn bằng nửa chiều dài ngón út.

Viên Dã híp mắt nhìn một chút, sờ sờ cằm mình: “Ngắn như vậy, đâm không thể tới tim, hơn nữa nhìn góc độ hoàn hảo mà cây trâm này cắm xuống, rất có thể là khi đô đốc ngã xuống rồi mới cắm vào.”

Đoạn Diệp Lâm gật gật đầu: “Thương tổn trước khi chết, tâm mạch và da thịt sẽ co rút lại, máu cũng sẽ ngừng chảy rất nhanh, sau khi chết không có thương tích gì. Cho nên đây là chết rồi mới đâm vào. Các cậu nói xem, tên hung thủ này, giết người rồi thì thôi, lại còn cố ý đâm cây trâm này vào trước ngực, không phải muốn biểu đạt thứ gì đó sao?”

Đâu chỉ muốn biểu đạt gì, quả thực giống như một loại nghi thức.

Lúc này Kiều Tùng đã gọi nha đầu Xuân Hạnh đến, hỏi: “Đây là trâm cài đầu của phu nhân nhà các ngươi sao?”

Xuân Hạnh lắc đầu: “Không phải, chưa từng thấy.”

“Cô chắc chắn chứ?”

“Hộp trang sức của phu nhân đều do tôi sắp xếp, cây trâm cài này thật sự tôi chưa từng thấy!”

Đoạn Diệp Lâm nhìn thấy trên cây trâm cài có vết màu đỏ nhàn nhạt, trong lúc nhất thời không nhìn ra là thứ gì. Liền đưa cho Xuân Hạnh, để cho nàng nhìn kỹ, Xuân Hạnh dù sao cũng là nữ nhân, liếc mắt một cái liền nhận ra, chỉ là nhát gan, cho nên giọng lí nhí như muỗi kêu: “Thứ này, giống như sơn móng tay của phu nhân…”

Nói rồi liền đi đến mở hộp trang điểm của Nguyễn Tiểu Điệp ra, bên trong đủ loại vàng bạc châu báu, tuyệt nhiên không bị mang đi, mà trong ngắn kéo nhỏ quả thực có một lọ sơn móng tay màu đỏ, cầm lên nhìn, màu sắc không khác chút nào.

Quản gia chỉ vào liền nói: “Nhìn xem! Chứng cứ xác thực! Chính ả ta đã giết người! Tư lệnh nhất định phải bắt ả về bắn chết! Uổng công đô đốc nhà tôi cưng chiều ả ta như vậy, ai biết là loại nữ nhân độc ác…”

Mặc cho quản gia vừa gào vừa chửi đến khàn cả giọng, Đoạn Diệp Lâm vẫn im lặng không lên tiếng, hắn ở trong phòng đi lòng vòng một hồi, đông nhìn tây ngó, lại quay sang quan sát thi thể Uông Vinh Hỏa.

Trong phòng bất kỳ tài vật nào cũng không mất, thậm chí ngay cả bạc và tiền giấy trên bàn cũng không bị lấy đi, chỉ có đàn tỳ bà trên giá là không thấy tăm hơi.

Hắn nhìn một hồi lâu, mới tìm một chiếc ghế tựa sạch sẽ ngồi xuống, ngẩng đầu cùng Viên Dã trao đổi ánh mắt.

Viên Dã lập tức liền bắt được ý tứ của Đoạn Diệp Lâm, hắn khép sổ lại, cười: “Xem ra tôi và tư lệnh có cùng một suy nghĩ.”

“Cậu cũng cảm thấy kỳ hoặc?”

Viên Dã gật đầu: “Đâu chỉ vậy, thậm chí có thể nói, quá rõ ràng.”

Bàn tay Đoạn Diệp Lâm chống mặt bàn: “Đúng vậy, chứng cứ thu được đều nhắm thẳng vào Nguyễn Tiểu Điệp, nhưng mà vẫn có vài chuyện không thông được. Thứ nhất, mặc dù đô đốc quen sống trong nhung lụa, nhưng đã từng cầm súng cầm đao trên chiến trường, một cô gái yếu đuối như Nguyễn Tiểu Điệp, làm sao có thể giết được? Thứ hai, trong phòng ngoại trừ máu tươi không có vết tích đánh nhau nào, nói cách khác, đô đốc khi đó không còn chút sức lực nào đánh trả đã bị giết chết, nhưng người bên trong phủ lại không nghe được chút động tĩnh nào, chuyện này sao có thể xảy ra? Còn có —— “

Hắn hất cằm về phía giường, ra hiệu cho mọi người nhìn về hướng thi thể: “Tứ chi của đô đốc, đều là bị cắt đứt động mạch và kinh mạch, hơn nữa, mỗi nhát cắt chỉ hạ xuống một lần, rõ ràng là do mất máu mà chết. Thủ pháp thành thạo như thế, một đôi tay chỉ có thể gảy đàn tỳ bà không làm được.”

Quản gia lau nước mắt, kinh hãi đến biến sắc: “Chuyện này, nói như vậy, còn có đồng lõa?!”

Lúc này, trong phủ đô đốc có một binh sĩ tuần tra hớt hải chạy vào, thở hồng hộc gọi: “Tư lệnh! Hậu viện có phát hiện! Cửa sau bị nạy ra!”

Mọi người nhất thời đều giật mình, vội vàng lưu lại hiện trường cho người khác trông coi, đồng loạt đi đến hậu viện.

Cửa sau phủ đô đốc thường ngày không mở, quanh năm được khóa lại bằng một chiếc khóa đầu hổ ở bên ngoài. Cánh cửa nhìn rất sạch sẽ, định kỳ đều mời thợ về tu sửa, thế nhưng khóa cửa chưa bao giờ thay đổi, bây giờ khóa đồng đã rỉ sét, có chút loang lổ.

Đoạn Diệp Lâm đứng ở trước cửa cẩn thận quan sát, khóa kia là bị cạy ra, lỗ khóa lâu ngày không dùng, có chút sắp hỏng, gõ vào thân khóa, bên trong sẽ có những bột đen rơi ra, lấy ngón tay vê thử, vừa trơn lại bẩn.

“Ổ khóa này, sao lại khóa ở ngoài mà không khóa ở trong, chờ người đến nạy ra hả?”

Quản gia tiến lên giải thích: “Tư lệnh không biết, thầy phong thủy từng nói, cửa này đại hung, sợ sẽ có họa sát thân, nghiêm cấm mở ra. Cho nên đô đốc sai người chế tạo một cái khóa lớn, khóa bên ngoài lại, rồi đốt chìa khóa đi. Mấy năm qua ổ khóa chịu gió táp mưa sa, bên trong đã rỉ sét hết, cho dù có chìa khóa cũng không muốn mở, cho nên chúng tôi không để ý tới nó lắm.”

Cửa này đại hung, quả thật đã trở thành một câu thành tiên tri, cửa vừa mở ra, Diêm vương liền tới.

Thứ Viên Dã chú ý không phải là chiếc khóa mà là cạnh cửa, bên cạnh cửa có vết sơn to bằng móng tay bị bóc ra: “Trên cửa dường như có vết tích?”

Kiều Tùng ghé mặt đến gần, nhìn thấy vết trầy rất rõ ràng: “Cánh cửa này thoạt nhìn là mới sơn lại không lâu, sẽ không dễ tróc sơn ra như vậy, xem ra là cố ý cạo ra rồi.”

Đoạn Diệp Lâm liền nói: “Cửa là nước sơn mới, nhưng khóa lại là khóa cũ, có người dùng than chì làm trơn lỗ khóa, để cạy ra, nhưng sau khi mở được khóa thì than chì cũng dính vào tay, đầu ngón tay ấn lên cánh cửa tạo nên vết tích, chắc chắn ở đó sẽ có dấu vân tay, cho nên mới cạo lớp sơn đi.”

“Hóa ra là vậy.”

“Nếu như giả thiết này là đúng, như vậy Nguyễn Tiểu Điệp có vẻ như không phải hành động một mình.”

Kiều Tùng cũng gật đầu: “Cửa này khóa từ bên ngoài, chắc chắn là có đồng lõa đến tiếp ứng cho nàng rồi!”

Lông mày Đoạn Diệp Lâm cau lại, thanh âm trầm thấp: “Không chỉ có như vậy, cậu nghĩ xem, ban đêm canh ba, lờ mờ không ánh sáng, một hung thủ muốn giết người trong đêm khuya, trước khi đi, lại có thể cẩn thận đến mức còn thanh lý hết dấu vết than chì mình để lại, thế nhưng lại sơ ý lưu lại vết sơn móng tay rõ ràng như vậy trên cây trâm? Đây quả thực là kẻ thông minh cũng như có đủ tâm nhãn.”

“Nói cách khác, hắn đang dẫn dắt chúng ta bắt Nguyễn Tiểu Điệp làm hung thủ? Thế, bây giờ đi bắt ai trước đây?”

“Đương nhiên là bắt Nguyễn Tiểu Điệp. Dù như thế nào, nàng nhất định vẫn không tránh khỏi liên quan.”

Kiều Tùng lập tức đứng thẳng người: “Tôi hiểu được, lập tức phái người lục soát trong thành, sau đó sẽ đi đến trạm xe lửa và bến tàu điều tra!”

Viên Dã bồi thêm một câu: “Còn có, lập tức đến các trạm xe lửa liên tuyến tới những thành khác, thông báo cho cảnh viên tới bắt người. Đối tượng là một nữ nhân trẻ tuổi xinh đẹp, trên người mang theo một cây đàn tỳ bà, hẳn sẽ khiến người chú ý.”

Kiều Tùng tuân lệnh, vội vàng đi chuẩn bị mọi chuyện, Đoạn Diệp Lâm cản lại hắn, kéo qua một bên thấp giọng thì thầm: “Nếu thật sự bắt được người, lặng lẽ mang về Tiểu Đồng Quan, ta chỉ muốn biết hung phạm, sẽ không để nàng phải đền mạng cho lão quỷ kia.”

“Đã hiểu.” Vì vậy, Kiều Tùng đội mũ lính đi ra ngoài.

Đoạn Diệp Lâm cởi chiếc bao tay bẩn ra, ném qua một bên. Hôm nay khí trời u ám, không khí hơi có chút ẩm ướt, cảm giác rất không thoải mái. Tuy rằng binh lính nửa thành Hạ Châu đã được huy động, nhưng hắn vẫn có loại dự cảm, việc này không đơn giản.

Hắn nhắm mắt lại nén tâm tư xuống, sau đó gọi Viên Dã.

“Đi thôi, đi xem pháp y có tìm thêm được manh mối gì không.”

Next: Chương 29