Chương 29

Edit & Beta: DK

Binh sĩ và pháp y Tiểu Đồng Quan cùng nhau ra trận, khua chiêng gõ trống bước đầu đệ trình kết quả lên. Pháp y Trần Sinh lấy được báo cáo liền đi gặp Đoạn Diệp Lâm.

Đoạn Diệp Lâm lật vài trang: “Cậu nói đi.”

Trần Sinh đáp: “Là trúng độc thủy ngân.”

“Thủy ngân?”

Trần Sinh như một nhà nghiên cứu lão làng, giải thích: “Thi thể sưng tấy, ấn vào, dễ đổ máu. Niêm mạc khoang miệng có màu đỏ, vùng lợi bị nhiễm trùng có thủy ngân. Miệng lưỡi sưng tương đối lợi hại, trải qua bước đầu xét nghiệm, có thể xác định trước khi chết đã hấp thụ lượng lớn thủy ngân.”

“Không phải do chảy máu nhiều nên mất mạng?”

“Nguyên nhân cái chết đúng là mất máu quá nhiều. Thế nhưng trúng độc cũng là sự thật.”

Viên Dã nghe, lật lại tập ký của mình, hỏi: “Loại chất độc này có biểu hiện gì?”

“Người trúng độc thủy ngân thận sẽ bắt đầu hoại tử, ảnh hưởng tới các bộ phận thần kinh, biểu hiện là đầu choáng váng, mệt mỏi, buồn ngủ hoặc hưng phấn, toàn thân suy nhược cực độ, người bị nặng có thể rơi vào hôn mê, sốc mà chết.”

“Hôn mê và sốc chết… Này là được rồi.” Viên Dã nhớ lại, “Tư lệnh, tôi nhớ quản gia từng nói, gần đây tinh thần đô đốc có chút uể oải, hẳn là do độc tố phát tác chậm. Hơn nữa trước khi chết còn hấp thụ một lượng lớn, như vậy có thể giải thích tại sao đô đốc không hề phản kháng khi bị sát hại.”

“Độc tố chậm phát tác, người trong phủ đều không cảm thấy khác thường sao?”

Viên Dã chuyển động bút máy trong tay: “Đô đốc hút thuốc phiện, thứ này hại thận hại phổi, chắc bọn họ cho rằng do ông ấy hút nhiều chăng.”

Hoặc giả rằng, bản thân thuốc phiện chính là dược vật thôi thúc quá trình phát tán của độc tố.

Đoạn Diệp Lâm gõ gõ bàn, chỉ ra cửa: “Gọi quản gia ngoài cửa tiến vào.”

Cửa vừa mở ra, quản gia cúi thấp đầu, bộ dạng khiêm tốn đi vào bên trong, khom người hành lễ với Đoạn Diệp Lâm.

“Gần đây thức ăn mà Uông Vinh Hỏa dùng, Nguyễn Tiểu Điệp có từng chạm qua?”

Quản gia cẩn thận suy nghĩ trong phút chốc: “Đô đốc là người cẩn thận, ngài cũng biết, mặc dù ngài ấy sủng ái người phụ nữ kia, nhưng chưa bao giờ yên lòng. Tuy rằng thỉnh thoảng ả sẽ xuống bếp, nhưng toàn bộ quá trình tôi đều cho người theo dõi sát xao, tuyệt có khả năng hạ thuốc độc vào.”

Đoạn Diệp Lâm nhíu nhíu mày: “Một lần ngoại lệ cũng không có?”

“Tuyệt không!” Quản gia lời thề son sắt, “Đô đốc chỉ cho nàng gắp thức ăn, rót rượu, pha trà, đốt thuốc, phàm những khi ngài ấy không nhìn thì nhất định sẽ sai hạ nhân canh trừng, chưa bao giờ ngừng cảnh giác cả. Hơn nữa, những thứ đó, Nguyễn Tiểu Điệp đều ăn qua, cũng không bị làm sao cả.”

Lời này nói ra lại càng khiến người hoang mang.

Không có cơ hội hạ độc, vậy chất độc đi vào cơ thể bằng cách nào?

Trần Sinh tiếp tục bồi thêm một câu: “Kỳ thực, thủy ngân nguyên chất rất hiếm thấy, không thể dễ dàng làm độc dược được. Hẳn hung thủ đã trộn vào đồ vật nào đó, lượng lớn thủy ngân.”

“Thứ gì có thể trộn cùng thủy ngân?”

“Bên trong thức ăn không nhiều, những thứ khác… À, đúng rồi, trong thuốc, có thể chứa rất nhiều. Dùng chu sa, calômen, bạch hàng đan, một số loại dược truyền thống trong thuốc đông y, đều có chứa thủy ngân kim loại nặng.”

“Chu sa?!” Quản gia chợt mở to hai mắt, như là nhớ tới gì đó.

Trần Sinh vẫn bình tĩnh, tiếp tục giải thích về các loại thuốc: “Thành phần chính của chu sa chủ yếu là thủy ngân và lưu huỳnh, dùng một lượng nhỏ chu sa có thể trấn tĩnh tinh thần, an thần giải độc, nhưng nếu quá liều lượng… Cũng rất tai hại.”

Viên Dã nhìn thấy quản gia có chút thay đổi, vội hỏi: “Ông đang nghĩ tới chuyện gì?”

Quản gia vội vã chắp tay: “Những ngày gần đây Nguyễn Tiểu Điệp luôn dùng lí do ngủ không ngon, để đô đốc mua lượng lớn chu sa! Bây giờ hẳn vẫn còn lại rất nhiều, chỉ cần đi khám xét phòng nàng, chắc chắn có thể tìm thấy vài bình!”

Đoạn Diệp Lâm vội hỏi Trần Sinh: “Nếu như chỉ là trị chứng mất ngủ, có cần dùng nhiều như vậy?”

Trần Sinh lắc đầu, tuy nhiên không dám khẳng định: “Tôi không rành về đông y, nên không thể xác định đến tột cùng dùng để thoa ngoài da hay uống vào. Tuy nhiên nếu như uống vào,… số lượng đó có thể đủ để giết chết đô đốc vài lần.”

Viên Dã cảm thấy trong chuyện này nhất định có uẩn khúc: “Ngay cả pháp y đều biết chuyện này, chẳng lẽ người bán thuốc lại không biết sao? Thế nào, chưa từng nghe đại phu nhắc tới sao?”

Quản gia lắc đầu: “Cái này, tôi cũng thật sự chưa từng nghe Hứa đại phu nói qua, không biết cậu ấy có từng đề cập với đô đốc chưa.”

Ba chữ Hứa đại phu vừa vang lên, đôi tai của hai người trong phòng đều dựng lên.

“Ông vừa nói tới ai?”

“Hứa đại phu, của Hạc Minh dược đường, thuốc trong phủ đều lấy từ chỗ cậu ấy.”

Sắc mặt Đoạn Diệp Lâm chìm xuống, quản gia thấy thế, nhận ra mình lỡ lời. Hạc Minh dược đường là nơi cung cấp quân nhu dược phẩm cho quân đội, nếu gã nói Hứa đại phu có vấn đề, chẳng khác nào gián tiếp nói rằng Đoạn Diệp Lâm sai khiến?

Trước đây gã ỷ vào tên tuổi đô đốc làm mưa làm gió, nhưng bây giờ không giống ngày xưa nữa rồi, Đoạn Diệp Lâm bỗng chốc trở thành người lớn nhất thành Hạ Châu, ngàn vạn không thể đắc tội, vì vậy gã vội vã đổi giọng: “Cái kia… Cũng chỉ là khả năng thôi, có thể tôi nhớ nhầm.”

Lúc này bỗng có tiếng gõ cửa vang lên, cửa vừa mở ra, Kiều Tùng thở hồng hộc chạy vào, hô to: “Tư lệnh, có phát hiện!”

Thân thể Đoạn Diệp Lâm ngả xuống ghế, ra lệnh: “Nói.”

“Hừng đông hôm nay, có một nữ nhân mua vé xe lửa đi tới huyện thị bên cạnh trong ngày, nhưng các huynh đệ đã mai phục từ sáng tới giờ, lại không tìm thấy người nào! Cảnh viên đi lục soát trong thành cũng trở về nói, không có bắt được người!”

Không ngờ lại có chút thông minh như vậy, học được cách che mắt điều tra.

“Cách ngụy trang rất lợi hại. Tiếp tục tìm, gửi thông báo tới cục cảnh sát của các thành, nàng không thể biến mất trong phút chốc như thế được.”

Đoạn Diệp Lâm trầm tư, mọi việc diễn ra quá mức trơn tru, an bài chặt chẽ như vậy, là có người giúp nàng? Hay nàng thật sự thông minh đến vậy?

Lúc này Kiều Tùng tiếp tục nói nói: “Còn có một việc, phát hiện có người liên quan tới Nguyễn Tiểu Điệp!”

“Ai?”

“Nguyễn Tiểu Điệp phụ thân!”

Nghe nói tới đây, quản gia ngơ ngác kinh hãi, giống như gặp ma, ấp úng mà nói: “Cái gì? ! Ông ta… Ông ta không phải… chết rồi sao?”

Kỳ thực, chuyện Uông Vinh Hỏa trắng trợn cướp đoạt Nguyễn Tiểu Điệp, đánh chết lão phụ, Đoạn Diệp Lâm có từng nghe qua. Chỉ là ngoài Uông Vinh Hỏa, loại quản gia chân chó vẽ đường cho hươu chạy thế này cũng thật sự trời đất bất dung, nghĩ tới đây, người trong phòng không nhịn được khịt mũi coi thường.

Làm chuyện đuối lý mới sợ quỷ gõ cửa.

Kiều Tùng cũng lườm gã một cái, sau đó tiếp tục nói: “Thoạt đầu người bán vé xe lửa nói, người phụ nữ kia mua hai vé. Tôi có thẩm vấn vài gia đinh trong phủ đô đốc còn có ăn mày ở miếu thành hoàng phụ cận, mới phát hiện, lúc trước những tên gia đinh kia đều nghe lời quản gia dặn dò, thời điểm vứt phụ thân Nguyễn Tiểu Điệp ở trong rừng, người này còn chưa hoàn toàn tắt thở, sau đó được người khác cứu. Một tên ăn mày thấy có người cõng ông ta ra khỏi cánh rừng, đúng rồi, tôi đã sai người bắt tên ăn mày về làm chứng !”

Quản gia vỗ đùi cái đét, giống như mèo bị giẫm phải đuôi, gào to rồi nhảy lên, dựng thẳng lông mày nói: “Nhất định là lão khốn kia cùng ả ta trong ứng ngoài hợp, mưu hại đô đốc! Chuyện này đã rõ ràng quá rồi! Đúng vậy, trừ bọn họ ra, còn ai có cừu oán với đô đốc nữa!”

Bây giờ ngay cả ánh mắt Kiều Tùng cũng lười nhìn gã quản gia, trong lòng thầm nghĩ, thành Hạ Châu này người muốn đô đốc chết không mười ngàn cũng có tám ngàn, lời này của gã mà truyền đi, không biết người ta mất bao nhiêu cái răng vì cười.

Vẫn là Viên Dã tốt bụng động viên quản gia đang quá khích: “Ông đừng vội. Nếu đúng theo lời ông nói, Nguyễn Tiểu Điệp không ra được phủ lại bị người quản chặt như thế, lão nhân kia sao có thể tránh thoát tầng tầng cửa ải, đi vào trong phủ truyền tin cùng với Nguyễn Tiểu Điệp? Việc này còn có nhiều bí ẩn.”

Quản gia nghe hắn giải thích, cũng cảm thấy có lý, đành phải lầm bầm hai câu rồi ngậm miệng.

Lúc này, chuông điện thoại vang lên.

Đoạn Diệp Lâm vươn tay nhấc lên ống nghe, trong điện thoại là một gã binh lính gác cổng gọi tới: “Tư lệnh, Hứa thiếu gia đến, đang chờ ở bên ngoài.”

Nếu là ngày bình thường, Hứa Hàng ra vào không cần thông báo, thế nhưng hôm nay Tiểu Đồng Quan có việc, Đoạn Diệp Lâm đã hạ lệnh những người không có phận sự thì không được đi vào.

“Em ấy tới làm gì?”

“Cậu ấy nói, liên quan đến án mạng của đô đốc, cậu ấy biết một số chuyện.”

Next: Chương 30