House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 30

Edit & Beta: DK

Đoạn Diệp Lâm không hiểu sao Hứa Hàng lại có dính líu đến chuyện này, thế nhưng nếu cậu đã đích thân đến Tiểu Đồng Quan, vậy khẳng định không đơn giản, vì thế ra lệnh: “Cho tiến vào.”

Sau khi cúp điện thoại, Kiều Tùng đã gọi tên ăn mày ở trong hành lang vào, tên ăn mày kia ước chừng khoảng ba mươi tuổi, quần áo lam lũ, vừa tiến vào đã ba quỳ  chín vái.

Đoạn Diệp Lâm đi thẳng vào vấn đề: “Nghe nói ngươi nhìn thấy có người cứu Nguyễn lão hán? Dung mạo ra sao? Có biết không?”

Ăn mày gật gật đầu, lại lắc đầu: “Đêm đó rất tối, người kia vẫn luôn cúi đầu, tôi thực sự không thấy rõ tướng mạo.”

“Vậy sao ngươi lại biết đó là phụ thân Nguyễn Tiểu Điệp?”

Ăn mày vỗ vỗ chân: “Ai u, cha con bọn họ đi khắp hang cùng ngõ hẻm bán nghệ, chúng tôi đều là người quen cũ, một thân trang phục kia, cách thật xa vẫn có thể nhận ra, không sai được!”

Viên Dã thay đổi dòng suy nghĩ: “Vậy ngươi nói thử đặc điểm của người kia xem.”

“Đặc điểm… Đặc điểm…” Ăn mày nheo mắt lại, dường như rất nghiêm túc hồi tưởng, đúng lúc này, cửa vừa vặn mở ra, Hứa Hàng từ ngoài đi vào, ăn mày đột nhiên nhanh trí, chỉ chỉ cậu nói: “Thật ra cao cao gầy gầy, văn nhược yếu đuối, nhìn qua không khác gì thiếu gia đây .”

Hắn không biết được lời này của mình có ý nghĩa gì, Kiều Tùng nghe được thì giật mình, lập tức sừng sộ lên, tằng hắng một cái: “Khụ khụ, làm sao có chuyện này!”

Gã ăn mày sợ hết hồn, đại khái đã biết thân phận người này không đơn giản, vội vàng giả bộ vả mặt mình: “Xin mọi người thứ lỗi! Tôi nói mò! Tôi…”

“Đừng doạ nữa, hắn nói không sai.” Hứa Hàng giơ tay ngăn cản cản Kiều Tùng, sau đó lạnh nhạt đi lên phía trước, ngữ khí tự nhiên nói: “Không phải giống tôi, mà——người kia chính là tôi.”

Lạch cạch một tiếng, bút máy Viên Dã rơi xuống đất. Đoạn Diệp Lâm lập tức ngồi thẳng thân thể, tất cả mọi người nhìn sang Hứa Hàng, giống như cậu vừa nói ra một sự thật rất kinh hãi.

“Em nói cái gì?”

“Phụ thân Nguyễn Tiểu Điệp là tôi cứu. Tôi đến để nói rõ chuyện này.”

Hô hấp Đoạn Diệp Lâm nặng nề hơn mấy phần, ngữ khí trở nên cứng rắn: “Chưa rõ ràng, kể chi tiết chút.”

Giọng điệu Hứa Hàng bình bình như hòa thượng lúc niệm kinh phật, nghiêm túc khai báo: “Ngày kế tiệc mừng thọ đô đốc, tôi biết được việc lão ta trắng trợn cướp đoạt thiếu nữ nhà lành, bèn ra sau miếu thành hoàng cứu Nguyễn lão hán mang về dược đường chữa bệnh, hai ngày trước ông ấy lặng lẽ bỏ đi. Cho đến hôm nay tôi nghe được chuyện đầu đường cuối ngõ đều đang đồn thổi, tiểu thiếp của đô đốc giết người, tôi sợ có điều liên quan, ngẫm lại cần phải đến giải thích một chút.”

“Xong?”

“Xong.”

Viên Dã sờ sờ mũi của mình: “Sau khi lão nhân bỏ đi, anh không đi tìm tung tích sao? Ông ấy cũng chưa từng nói qua quyết định của mình?”

“Không có.”

Hình như manh mối này không có giá trị gì, đơn giản là khẳng định thêm động cơ giết người của Nguyễn Tiểu Điệp mà thôi, chỉ là chuyện này vẫn cảm thấy có gì đó chưa được đào thấu.

Quản gia ác ý suy đoán: “Đơn giản như vậy? Nếu như cậu không có mưu đồ gì, vì sao muốn cứu người?”

Quản gia bây giờ chỉ muốn tìm ra hung thủ, lo lắng của gã không phải đến từ sự chân thành, mà bắt nguồn từ ý nghĩ sớm ngày có thể kết luận để đô đốc đóng nắp quan tài. Khế ước gã đã ký cả đời, đô đốc không con nối dõi, lão chết đi, khế ước hết hiệu lực, gã có thể rời phủ mà đi, tìm con đường mưu sinh mới.

Nhưng nếu như cứ chần trừ không kết án, gã càng lâu thoát thân được, cho nên ai là hung phạm gã không quan tâm, có oan uổng hay không gã không để ý, tư lệnh càng mau chóng bắt được hung phạm càng tốt.

Hứa Hàng cười lạnh một tiếng: “Ha…”

Quản gia không rõ: “Cậu cười cái gì?”

Hứa Hàng lạnh lùng nhìn gã: “Tôi chỉ đang cười, khi có người giết người phóng hỏa, bức lương dân làm kỹ nữ tại sao ông không hỏi, mà tôi đây cứu một mạng người, tiện tay thôi cũng bị chỉ trích, cõi đời này còn có loại đạo lý này sao?”

“Cậu… Cậu…” Quản gia ăn quả đắng, ấp úng, cuối cùng dứt khoát dữ tợn, “Vì sao cậu không nói cho đô đốc, chu sa là thuốc cũng là độc dược? Hơn nữa lại cung cấp lượng lớn chu sa như vậy!”

Hứa Hàng móc từ trong ngực ra vài tờ giấy: “Lời này là đang ám chỉ tôi sao, chu sa đúng là do tôi kê trong phương thuốc, nhưng mua lượng lớn như vậy là do đô đốc tự mình quyết định. Đúng lúc, tôi cũng cảm thấy vụ án này sớm muộn sẽ đến dược phòng để kiểm tra, nên tôi đã mang theo phương thuốc và đơn đặt hàng, để các người tùy ý khám xét.”

Cậu đặt đồ vật lên bàn, sau đó híp mắt ném ánh nhìn xem thường về phía quản gia: “Về phần chu sa là độc dược… Ông cũng không phải lỗ tai của đô đốc, làm sao biết tôi chưa từng nói? Huống hồ đô đốc đã chết, tôi nói hay chưa, không người nào có thể chứng minh, có lẽ muốn chụp tội cũng rất dễ dàng.”

Một câu nói mà thôi, thế nhưng không có chứng cứ, ngoại trừ đô đốc chết rồi, ai cũng không thể chứng minh. Đạo lý này rất dễ hiểu, nếu như quản gia cứ cố tình cắn chết cũng không chịu buông thì cuối cùng người chịu thiệt lại là gã.

“Cậu… Hừ, dù sao cậu cũng là ngươi tiếp xúc với phụ thân Nguyễn Tiểu Điệp, tất có hiềm nghi! Tư lệnh ngài nhất định phải tra xét xem đêm qua người này đã ở nơi nào?!”

Đoạn Diệp Lâm nhìn những phương thuốc và đơn đặt hàng, mỗi một tờ đều có con dấu của đô đốc, dược phẩm đem vào phủ đều theo quy trình, ngay cả lượng chu sa nhiều hơn bình thường, cũng là tự tay đô đốc phê chuẩn.

Biết Hứa Hàng không liên quan đến những sự việc ồn ào, Đoạn Diệp Lâm vốn định mở miệng giải vây cho Hứa Hàng, tiện thể để cậu đi ra ngoài, ai biết Hứa Hàng lại mở miệng.

Cậu nói: “Thực không may rồi, thời điểm đô đốc xảy ra chuyện, tôi đang ở cùng người khác, quả thực chỉ còn cách phân thân đi gây án.”

Quản gia mũi vểnh lên trời: “Ai? Ai có thể chứng minh?”

Hứa Hàng nói: “Cố gia tiểu thư, Cố Phương Phỉ.”

Viên Dã xoẹt xoẹt mở tập ký của mình, sau đó hỏi: “Đêm qua trước chín giờ rưỡi anh vẫn luôn ở bên cạnh nàng?”

“Đêm qua tôi đến Cố gia làm khách, Cố tiểu thư rớt bể dây chuyền, tôi đi đến ngõ hẻm phía đông tìm Tôn sư phụ sửa chữa, về đến nhà đã là nửa đêm.”

“Làm phiền nói thời gian cụ thể một chút.”

“Thời điểm ra khỏi cửa… Ước chừng khoảng bảy giờ rưỡi, ở chỗ Tôn sư phụ đợi đến chín giờ rưỡi mới rời khỏi, cả quá trình đều do tài xế Cố gia đưa đón.”

Viên Dã cẩn thận suy nghĩ khoảng cách cùng thời gian, khoảng cách từ ngõ đông tới phủ đô đốc khá xa: “Nếu như thời gian này là thật, vậy thì tuyệt đối không có khả năng.”

Quản gia lập tức nhảy dựng lên: “Ôi chao ôi chao, các ngài cũng không thể nghe cậu ta nói suông như thế được! Phải có người làm chứng!”

Diêm vương giỏi trốn, tiểu quỷ khó chơi.

Đoạn Diệp Lâm cũng sợ tên tiểu nhân này ra ngoài nói mò, tóm lại vẫn muốn để cho gã tâm phục khẩu phục mới chịu, vì vậy ra lệnh: “Viên Dã, đi tra xét rõ đi.”

Next: Chương 31

Gửi phản hồi