Chương 31

Edit & Beat: DK

Viên Dã đi xe tới Cố gia, đúng lúc Cố Phương Phỉ hôm nay không ở nhà, Viên Dã đành phải để lại tin nhắn, nhưng vẫn thu được từ lời kể của tài xế và nha hoàn một ít chuyện hôm qua, quả thực giống với lời Hứa Hàng nói.

Sau đó lại đi về ngõ đông, tới nhà nghề Tôn thị.

Tôn sư phụ tên thật là Tôn Tây Bạn, những năm trước sinh sống ở vùng ngoại ô, đi khắp hang cùng ngõ hẻm bày sạp hàng lưu động, giỏi nhất là sửa chữa đồ trang sức.

Người không cao, gầy gò nhưng tinh thần vô cùng tốt, mười ngón tay như cành củi khô, trên cổ treo một cặp kính mắt, tóc để rất ngắn. Bên trong tiệm của ông bày đủ loại công cụ, cùng với không ít trang sức các quý phụ đem đến sửa chữa. Viên Dã sau khi vào cửa, bèn cầm một chiếc vòng tay được trạm khắc tỉ mỉ lên xem.

“Tiên sinh muốn sửa gì vậy?” Tôn sư phụ cho rằng hắn là khách nhân.

Viên Dã không muốn bày ra tư thái phá án, vì vậy lấy ra một cây bút máy: “Thứ này có thể sửa không?”

Tôn sư phụ vội vàng xua tay: “Ôi chao ôi chao, trăm hay không bằng tay quen, tôi chỉ am hiểu về đồ trang sức nước ngoài, không thể sửa những thứ quý giá như này.”

Viên Dã cười nói: “Thứ này có vỏ ngoài bằng bạc, dùng đã nhiều năm, nên hoa văn ngoài vỏ bị mài mòn, ngài đánh bóng lại cho tôi là được.”

Tôn sư phụ cười cười: “Vậy thì, ngài ngồi xuống, lập tức xong ngay đây!”

Ông nhận lấy bút máy rồi dựa bàn bận bịu làm việc, Viên Dã ngồi xuống chiếc ghế nhỏ phía đối diện, đầu tiên là nhìn xung quanh một lượt, sau đó giống như lơ đãng hỏi: “Việc làm ăn của chú gần đây thế nào?”

“Công việc này ấy mà, chẳng bao giờ đông đúc, cũng chẳng bao giờ thiếu khách cả.”

“Chú là chuyên tu sửa đồ trang sức phương tây hay đồ trang sức bản địa?”

“Nghe ngài nói kìa, đồ trang sức trong thiên hạ đổi tới đổi lui, không phải đều là những món kia sao? Bảo thạch ngọc bích, vàng bạc đồng sắt, lưu ly trân châu… Ai nha đều giống nhau đều giống nhau!”

Viên Dã thay đổi tư thế ngồi: “Ha ha, thật không, xem ra là tôi thật sự không am hiểu nghề này. Không biết gần đây chú có tu sửa món đồ trang sức quý giá nào không?”

“Ai nha thứ đó tôi sửa nhiều lắm, nhất thời không nhớ ra được…” Tôn sư phụ cầm bút máy đánh bóng, ngừng một chút, lại nói: “Tối hôm qua mới vừa sửa một món đồ trang sức đây! Bây giờ mấy thứ đồ trang sức phương tây, so ra còn kém với trang sức mà thợ lâu năm trong nước làm ra.”

Ông nói liên miên lải nhải không ngừng, thế nhưng Viên Dã đã bắt được trọng điểm: “Đêm qua? Ai hơn nửa đêm còn đến sửa đồ?”

“Là người ở đầu phố đằng sau kia kìa, Hứa đại phu của Hạc Minh dược đường!” Tôn sư phụ cũng là người thích nói chuyện, vừa mở miệng đã như máy hát, không cần Viên Dã hỏi, thao thao bất tuyệt: “Hứa đại phu quả thực không tệ, đêm qua cậu ấy đến sửa đồ, vẫn luôn ngồi ở đây chờ tôi, đợi tôi sửa xong mới đi. Tính tôi vốn chậm chạp, cứ nghĩ rằng cậu ấy nhất định sẽ không chờ nổi, ai biết, một câu oán giận cũng không có. Ầy, ngồi ngay vị trí ngài đang ngồi đó.”

“Vậy anh ấy đến đây khi nào?”

Tôn sư phụ ra chiều suy nghĩ đáp: “Lúc đến thì trời đã tối rồi, tôi không nhớ được chính xác, còn khi đi thì đã là canh hai.”

Canh hai, cũng chính là trong khoảng chín giờ chín rưỡi. Nói cách khác, thời điểm Hứa Hàng rời đi, thi thể đô đốc đã nguội lạnh rồi, đương nhiên không phải cậu.

Viên Dã tiếp tục truy hỏi: “Từ khi anh ấy ngồi xuống, không rời khỏi đây lúc nào sao? Cho dù ra ngoài thông khí? Vận động tay chân?”

Tôn sư phụ cũng không ngẩng đầu lên: “Không đâu, có vẻ như tính tình cậu ấy là vậy, tôi còn sợ cậu ấy buồn đến hoảng loạn, nên có khuyên cậu ấy trở về nhà, ngày mai tôi sẽ đưa đến quý phủ, nhưng cậu ấy không chịu để cho tôi phiền phức, vẫn cứ kiên trì chờ!” Ông nói một tràng, mới phát giác không đúng: “Ôi chao, tiên sinh sao lại quan tâm chuyện này như vậy?”

Viên Dã thu liễm thần sắc: “À, vị Hứa thiếu gia này là bằng hữu của tôi, hôm qua muốn mời uống rượu, anh ấy nói rằng mình có việc không đến được, cho nên hôm nay nghe chú nói tới, tôi liền hỏi một chút, xem có phải anh ấy lừa tôi.”

“Như vậy hả… Xong rồi, ngài xem xem có vừa lòng chưa?”

Bút máy mới tu sửa xong lấp lánh ánh bạc, bảng hiệu của Tôn sư phụ quả nhiên danh bất hư truyền. Viên Dã thu bút, rất nhanh liền trở về Tiểu Đồng Quan.

Một màn hôm nay, cuối cùng kết thúc trong sự không cam lòng của quản gia.

Hứa Hàng chân trước trở lại Kim Yến Đường, chân sau Đoạn Diệp Lâm cũng tới.

Hắn vừa vào cửa đã cởi áo khoác rồi hỏi: “Hôm nay em không định giải thích gì với tôi sao?”

Thiền Y bưng trà ở ngoài cửa vốn định tiến vào, Hứa Hàng khoát tay với nàng, nàng thấy bầu không khí có chút không đúng, lo lắng, nhưng chỉ có thể bưng trà lui xuống.

“Giải thích cái gì, chuyện nên nói đều đã nói rồi, hay anh cảm thấy Viên Dã tra xét không tỉ mỉ, muốn tự mình tra hỏi?”

Đoạn Diệp Lâm kéo ghế ngồi xuống trước mặt Hứa Hàng: “Tôi không phải đang hoài nghi em, em đừng vừa nói chuyện vừa ẩn giấu sự châm chọc.”

Hứa Hàng không đáp lại.

Đoạn Diệp Lâm xuống nước nói: “Em cứu Nguyễn lão hán, tôi đây tin tưởng, nhưng tôi không hiểu, người luôn chán ghét giải thích với người khác, hôm nay lại chủ động tới Tiểu Đồng Quan?”

“Nói cho cùng, anh tin hay không.”

“Lẽ nào em thật sự không biết, Nguyễn Tiểu Điệp muốn giết Uông Vinh Hỏa?”

“Tôi nghĩ không biết cũng khó, ” Hứa Hàng cười khẽ một tiếng, “Tôi ngày ngày bắt mạch cho nàng, trong cặp mắt của nàng, tất cả đều là cừu hận. Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, nàng là phu nhân, tôi là đại phu, nàng muốn cái gì, đô đốc dặn dò chuyện gì, tôi chỉ cần làm theo là đủ, việc gì phải kiếm thêm phiền phức cho bản thân?”

Đoạn Diệp Lâm đặt tay ở trên người Hứa Hàng: “Nói cách khác, em sớm đã biết âm mưu của Nguyễn Tiểu Điệp?”

“Tôi biết là một chuyện, có nói hay không lại là một chuyện khác. Người như đô đốc, thiên lý tuần hoàn, ác giả ác báo.”

Bo bo giữ kín, đây là ý trên mặt chữ. Nhưng ý mà Đoạn Diệp Lâm nghe được chính là, trong lòng Hứa Hàng nhất định xem thường Uông Vinh Hỏa, cho nên mặc dù đã sớm nhận ra Nguyễn Tiểu Điệp dùng chu sa là có mục đích khác, nhưng lại không vạch trần nàng.

“Vậy cha con bọn họ lẩn trốn nơi nào, em có tin tức không?”

Hứa Hàng châm chọc nhìn hắn: “Nếu ngày mai anh muốn đi giết người, lẽ nào hôm nay sẽ đi nói với một người không liên quan, lưu lại tai họa cho mình?”

Nghe Hứa Hàng nói như vậy, Đoạn Diệp Lâm thở phào nhẹ nhõm: “Thôi, việc này em biết càng ít càng tốt. Nhớ kỹ, ngay cả những lời vừa nói, chỉ có em biết tôi biết, không được nói với người khác, tránh để người ta hắt nước bẩn lên người.”

Hứa Hàng khẽ gật đầu, Đoạn Diệp Lâm an tâm hơn nhiều.

Không phải hắn quan tâm sẽ bị loạn, mà Uông Vinh Hỏa chết, đã kinh động đến một nhân vật không tầm thường. Thành Hạ Châu ngày sau sẽ ra sao, bây giờ hắn còn không dự đoán được, ít nhất, hắn phải bảo vệ người hắn muốn che chở.

Next: Chương 32