House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 32

Edit & Beta: DK

Rạng sáng, bến đò giống như một con cá mập đang há to mồm chờ con mồi chui vào.

Một chiếc thuyền neo ở trên bờ, vài công nhân đang làm công tác chuẩn bị cho thuyền ra khơi, ai cũng phấn chấn vui vẻ.

Xa xa có một chiếc xe bò kéo hàng chậm rãi tới gần bến tàu, sau bến tàu bỗng có một người mặc áo choàng đen vụt ra, đỡ vị lão nhân trên xe xuống, hai người nhìn nhau, mừng mừng tủi tủi ôm nhau khóc.

Áo choàng trượt xuống, người kia chính là Nguyễn Tiểu Điệp.

“Cha! Nhìn thấy dây đàn con liền biết người còn sống, ông trời có mắt, chúng ta có thể hết khổ rồi!”

Lão nhân cũng rơi lệ đầy mặt, quay người quỳ xuống với bóng người đang ngồi trong xe: “Chuyện này còn phải tạ ơn ngài, ân công! Ngài là Bồ Tát sống! Lão hán chết đi xuống cõi âm nhất định làm trâu làm ngựa báo đáp!”

Người trên xe không bày ra vẻ mặt gì, trái lại có chút lạnh lùng, nói: “Nhanh lên thuyền đi, chậm nữa thì không kịp đâu.”

Nguyễn Tiểu Điệp có chút lo lắng: “Ân công, mặc dù lúc trước ngài đã nói tôi đi mua vé xe lửa để tung hỏa mù, nhưng như vậy… Thật sự có thể an toàn rời khỏi thành Hạ Châu sao?”

Người trên xe đáp: “Thuốc phiện của đô đốc đã bị tư lệnh đem đi tiêu hủy, thuyền không có hàng sẽ không bị tái điều tra nữa, không ai nghi ngờ. Sau khi các ngươi lên thuyền, tìm một cơ hội rời thuyền, đừng quá gây chú ý cho người khác. Đi đến thành ở phía tây bắc, nơi ấy quyền lực tư lệnh bị hạn chế.”

“Vâng. Nhưng mà…” Nguyễn Tiểu Điệp có chút do dự, khuôn mặt xinh đẹp vẫn không tránh khỏi chút lo lắng, “Ân công, ngài thật sự sẽ không có chuyện gì chứ? Nếu sự việc bại lộ, chúng tôi cứ thế bỏ đi như vậy, ngài nên làm sao bây giờ…”

“Chuyện này cô không cần lo lắng,” người kia hà hơi vào tay, “Cô chỉ cần đừng bao giờ xuất hiện ở thành Hạ Châu nữa, thì sự việc sẽ không bại lộ. Còn có, không cần gọi tôi là ân công, tôi giúp hai người là có mục đích của mình.”

Nguyễn Tiểu Điệp cảm kích nhìn người kia lần cuối cùng, nàng biết, lời này là để trấn an nàng không cần hổ thẹn làm gì. Nàng thấp kém, lời nói không có trọng lượng, bất lực, chỉ có thể quỳ xuống, dập đầu liên tục, vô cùng kiên định.

“Chuyện ân công đã giao phó, Tiểu Điệp nhất định sẽ làm được!”

Đỡ lấy cha mình, Nguyễn Tiểu Điệp vội vã rời đi.

Từ đó, thành Hạ Châu thiếu mất tiếng ca động lòng người cùng một đôi tay linh hoạt.

———

Thành Hạ Châu mấy ngày nay không có biến hóa gì lớn, sự kiện Uông Vinh Hỏa chết vẫn rối như tơ vò, hung thủ chưa bắt được, bên trên thì liên tục thúc giục, thi thể Uông Vinh Hỏa không thể cứ để mãi không chôn, đành phải để ở trong kho lạnh.

Chuyện này khi truyền ra ngoài, kinh ngạc nhất chính là quân thống, quân thống cực độ hoài nghi nguyên nhân là do Đoạn Diệp Lâm có thù oán cá nhân với Uông Vinh Hỏa, mấy lần phát điện báo, gọi điện thoại, lớn tiếng chất vấn.

Ban đầu Đoạn Diệp Lâm còn giải thích đôi lời, sau đó không thèm để ý nữa, thẳng thắn để Viên Dã nói rõ ngọn nguồn với phụ thân mình.

Nhắc tới cũng kỳ, từ khi Viên Dã đưa cho quân thống xem những vật chứng đáng ngờ trong vụ án của đô đốc, bên phía quân thống bỗng im hơi hẳn đi, không tiếp tục thúc giục Đoạn Diệp Lâm bắt hung thủ nữa, ngược lại mong hắn mau chóng kết án.

Mà khi bọn họ yêu cầu quân thống trả lại vật chứng để lưu trữ lập hồ sơ, phát hiện đồ vật gửi trở lại thiếu mất chiếc trâm cài đầu.

Sự cố này, càng ngày càng vượt tầm kiểm soát.

Trong khoảng thời gian Đoạn Diệp Lâm và quân thống giày vò qua lại nhau, Hứa Hàng lại rất nhàn nhã đi Pháp Hỉ Tự dâng hương.

Pháp Hỉ Tự thật ra là ngôi chùa đèn nhang ít thịnh nhất của thành Hạ Châu, nơi đây tọa lạc ở giữa sườn núi, đường lên khó đi. Nhưng Hứa Hàng lại cảm thấy, phong cảnh ở đây tốt nhất, thiền sư tụng kinh là người có học thức, không giống với những ngôi chùa ở dưới chân núi chỉ lo kiếm lời từ tiền hương hỏa của tục gia đệ tử

Cậu còn chưa vào cửa, tiểu sa di đang quét sân nhìn thấy đã chắp hai tay trước ngực: “Lâu rồi không gặp Hứa thí chủ.”

Đã ba tháng cậu không đến đây, trước kia mỗi tháng cậu đều sẽ tới nơi đây một lần, đốt đèn, chép Đại Bi Chú, tĩnh tọa nửa ngày.

“Sư phụ Trường Lăng có ở đây không? Hôm nay tôi muốn mời ngài ấy niệm kinh.”

“Thí chủ hôm nay không khéo rồi, có một vị thí chủ nữ đã hẹn trước.” Tiểu sa di đưa tay chỉ một người phụ nữ đang đứng dưới tàng cây ở đàng xa.

Hứa Hàng đảo mắt nhìn sang, ngoài cửa viện cách khoảng chừng mười mét có một người đang đứng dưới gốc cây bồ đề, một người phụ nữ mặc áo màu đen.

Nàng rất cao, toàn thân che phủ kín mít, nhưng vẫn nhìn ra được dáng người thanh thoát của nàng. Trên đầu là một chiếc mũ dạ, nửa mặt bị che khuất, dải khăn đen buông xuống trước mặt không che được đôi môi đỏ thắm của nàng.

Nàng ở đàng kia hút thuốc.

Nữ nhân hút thuốc thật hiếm thấy, đặc biệt có thể hút đến xiêu lòng như vậy. Cổ nàng ngẩng cao, phun ra vòng khói như viết hai chữ tao nhã, từ chiếc cằm khẽ nâng của nàng có thể nhìn ra được, đây là một nữ nhân ngạo mạn. Loại ngạo mạn không phải cao quý tao nhã giống như thiên nga đen, mà giống như thuốc phiện vậy, rất có tính xâm lược.

Rốt cục nàng cũng hút xong, đem tàn thuốc dí trên cây vân vê, rồi vứt dưới mặt đất, nhấc lên đôi giày da cao gót, bước vào trong đất. Sau đó đi tới bên cạnh dòng suối, dùng muôi múc nước, súc miệng, xong xuôi mới đi vào trong chùa.

Hứa Hàng đốt chong đèn, đi ngang qua phòng tụng kinh, liếc mắt nhìn, chỉ thấy người phụ nữ ban nãy chẳng biết đã lau sạch son trên môi từ lúc nào, bỏ đi mũ dạ, ngồi ngay ngắn ở trước mặt sư phụ Trường Lăng, nghe thầy tụng kinh. Đôi mắt của nàng, chân thành như con cháu phật gia gặp được như lai phổ độ chúng sinh, khiến người bình thường nhìn không khỏi động lòng phàm.

Bộ dạng ngoan ngoãn nhu thuận, so với người ban nãy như khác nhau một trời một vực.

Thật là một nữ nhân kỳ quái mà thú vị.

Hứa Hàng xưa nay chưa từng tò mò hay hứng thú với người xa lạ, chỉ là chẳng biết vì sao khi nhìn nữ nhân này, luôn cho cậu một loại cảm giác, thật giống đã từng gặp ở đâu rồi, chỉ là không nhớ được.

Một mực chờ tới khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, Hứa Hàng mới có thể nói chuyện với Trường Lăng đại sư.

Trường Lăng đại sư vốn là một đứa trẻ bị vứt bỏ, được trụ trì tiền nhiệm nhặt về thu dưỡng, cho tới nay mới chỉ hai sáu hai bảy tuổi, nhưng phật học lại khiến người ta kính nể. Tính tình thầy điềm tĩnh, Hứa Hàng từng đến đây nhiều lần, cho nên hai người cũng xem như là quen biết.

“Hứa thí chủ,” Trường Lăng pha một bình trà, “Lần trước chùa chiền sửa chữa, thật khổ cực thí chủ phải hao tổn tiền của.”

Hứa Hàng chối từ: “Nhiều năm như vậy nghe sư phụ tụng kinh, là tôi làm phiền sư phụ mới đúng, tiền tài là vật ngoài thân mà thôi.”

“Hôm nay ấn đường của thí chủ tựa hồ vương vấn sầu ý, lẽ nào thí chủ còn chưa giải thoát được phiền não trước đây?” Trường Lăng tâm như gương sáng, mặc dù thầy không biết vì sao Hứa Hàng lại phiền não như vậy, nhưng thầy biết tâm tư Hứa Hàng như khe núi, sâu không thấy đáy.

Xa xa nghe được tiếng tiểu sa di quét sân vang lên sàn sạt, Hứa Hàng ngửi hương trà, cảm thấy ở đây khiến người ta thật an nhàn. Nhưng loại an nhàn này chỉ là nhất thời trốn tránh, cậu rõ ràng, bản thân không thể siêu độ được, liền hỏi: “Phật gia luôn nói, lấy đức báo oán, làm người phải khoan dung độ lượng. Nhưng mà, tôi không làm được. Chuyện tôi không cam lòng có thật nhiều, sư phụ ngài cảm thấy, tôi là đúng, hay sai?”

Trường Lăng chắp hai tay trước ngực, trả lời: “Thí chủ đã thấy thỏa mãn chưa?”

“Sư phụ muốn tôi phải có chừng có mực?”

“Không phải,” Trường Lăng vươn ngón tay, chạm vào nước trà, ở trên bàn viết hai chữ, “Biết, là hiểu rõ, đủ, là dưới chân. Mọi thời khắc thí chủ cần phải biết chân mình đứng ở nơi nào, không nên tâm cao hơn trời, cũng không cần phải tự ti, chỉ cần biết bước kế tiếp mình sẽ giẫm lên nơi nào, thế là đủ rồi.”

Hứa Hàng nhìn chằm chằm hai chữ trên bàn, mãi đến tận chúng khô đi, biến mất không còn tăm hơi.

Cậu chưa bao giờ tâm cao hơn trời, cũng không tự ti, chỉ là, xưa nay cậu không biết, chân của mình đứng ở vị trí nào.

Thì ra là như vậy.

Next: Chương 33

Gửi phản hồi