House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 34

Edit & Beta: DK

Hứa Hàng an bài cho đám người Đoạn Chiến Chu gian phòng ở trong góc Ỷ Viên, cậu ngại bọn họ ồn ào. Dù sao cũng chỉ ở hai, ba ngày, cho nên Đoạn Chiến Chu không để ý lắm.

Tắm rửa xong xuôi, Hứa Hàng nhớ tới thiếu niên vừa mới bị thương kia, liền cầm tuyết cao hoa, muốn đưa cho thiếu niên.

Cậu mang đồ đến chỉ xuất phát từ sự hảo tâm, thế nhưng nếu có thể làm lại lần nữa, cậu nhất định sẽ không nhiệt tình như thế.

Bởi vì khi cậu đi tới trước gian phòng của thiếu niên, qua khe cửa sổ, nghe thấy một trận thanh âm kỳ quái mà quen thuộc vang lên.

Thanh âm kia ngột ngạt, nặng nề, lại đặc dính, ám muội, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng da thịt va chạm, tiếng bàn rung lắc, rồi tiếng sột soạt của quần áo.

Trời tối người vắng, tiếng vang như vậy, thực sự không cách nào để người không sinh ra ý nghĩ kỳ quái.

Trùng hợp chính là, ngay cả cửa thiếu niên cũng không khóa, nửa cánh mở ra, cậu do dự một chút, vẫn lặng lẽ đi tới, thoáng liếc mắt nhìn, trong nháy mắt đồng tử co rút lại!

Trên chiếc bàn của gian phòng, cả người thiếu niên nằm rạp ở phía trên, hai tay gắt gao bám chặt lấy chiếc khăn trải bàn, trong miệng cắn áo của mình, phía sau cậu là Đoạn Chiến Chu. Hai người bọn họ, giống như hai con dã thú đang đè lên nhau, va chạm lay động khiến cho đèn dầu trên bàn lúc mạnh lúc yếu, hai bóng in trên tường cũng khi ẩn khi hiện.

Đầu hai người đầy mồ hôi, bọn họ hoảng hốt.

Đoạn Chiến Chu thậm chí còn là nhắm hai mắt, động tác trên tay rất dùng sức, có thể nhìn ra được thiếu niên kia đang rất thống khổ.

Ngay tại khi Hứa Hàng sắp bị bóng hình hai người đâm vào khiến cho đôi mắt đau nhói, thiếu niên đột nhiên ngước mắt, thẳng tắp nhìn vào Hứa Hàng!

Không có xấu hổ, không có khẩn cầu, không có kinh sợ, cặp mắt kia, tỉnh táo nhìn Hứa Hàng. Chỉ cần ánh nhìn đó thôi, Hứa Hàng liền biết, chuyện này đối với thiếu niên mà nói, đã không còn mới mẻ nữa.

Thậm chí, trong đôi mắt kia Hứa Hàng còn nhìn thấy một chút trêu tức, vì thế nên vết sẹo bên khóe miệng càng khiến cho cậu giống như một thằng hề,

Để cao tuyết hoa xuống dưới đất, cậu vội vã rời đi.

Trở lại trong phòng, khuôn mặt Hứa Hàng vẫn có chút cứng ngắc. Đoạn Diệp Lâm nhìn ra tinh thần cậu không ổn, bèn ôm người đến bên giường, hỏi: “Làm sao vậy? Bị nhốt? Hay là đông lạnh rồi?”

Hứa Hàng lắc lắc đầu, khẽ cắn môi dưới của mình, đổi quần áo, chuẩn bị đi ngủ. Ngồi lên trên giường, thả màn xuống, cậu làm như lơ đãng hỏi: “Thiếu niên kia… Là ai?”

“Em hỏi làm gì?”

“Em họ anh dường như rất chán ghét cậu ta, nếu đã ghét vậy, tại sao còn mang theo bên người?”

Đoạn Diệp Lâm biết cậu thương hại cho thiếu niên, nằm uỵch xuống giường, giải thích: “Còn nhớ thê tử vừa mới thành hôn đã chết của Chiến Chu không?”

“Tùng Vi?” Hứa Hàng nhớ mang máng tên người này.

“Ừ, đó là đệ đệ của nàng, Tùng Lâm.”

Lúc trước, chuyện Tùng Vi và Đoạn Chiến Chu thành hôn, mặc dù có cha mẹ tác hợp, nhưng Đoạn Chiến Chu vẫn tự mình cầu thân với tham mưu trưởng, cầu lão gả con gái nuôi cho hắn. Theo lý thuyết, Đoạn Chiến Chu nhất định là yêu tha thiết Tùng Vi, Tùng Vi vừa chết, mặc dù hắn không đối xử tử tế với người nhà của nàng, cũng không đến nổi bắt nạt đệ đệ như vậy. Nhưng chuyện ban nãy còn sờ sờ trước mắt, chứng minh Đoạn Chiến Chu quả thực ghét cay ghét đắng Tùng Lâm.

Nhìn ra Hứa Hàng vẫn đang mơ hồ, Đoạn Diệp Lâm thở dài, nói tiếp: “Bởi vì Tùng Vi, bị Tùng Lâm giết.”

Lời này nói ra có bao nhiêu kinh sợ!

Lông mi Hứa Hàng run lên, không nghĩ tới hóa ra còn có câu chuyện như vậy: “Cậu ta giết chị ruột của mình?”

“Ừ, sau này hỏi động cơ là gì, cậu ta nói bởi vì uống say, nhưng ngày đó cậu ta căn bản không uống rượu. Chiến Chu vốn muốn giết người, nhưng do di ngôn của trước khi chết Tùng Vi lại thêm tham mưu trưởng che chở, bảo vệ được tính mạng của Tùng Lâm. Khi ấy việc này náo loạn rất lâu, tính khí của Chiến Chu em cũng biết, cuối cùng, tuy rằng Tùng Lâm còn sống, nhưng bị phạt phải nuốt than để cảnh cáo. Vết sẹo bên miệng chính là do nuốt than, cuống họng cũng bị phá hỏng. Hiện tại người tuy rằng sống sót, Chiến Chu lại để bên cạnh cho làm người hầu để dằn vặt, xem như là một loại phát tiết đi.”

Chuyện này thực sự là khó bề tin nổi, hơn nữa bên trong còn rất nhiều điểm đáng nghi, Hứa Hàng luôn cảm thấy rất kỳ quái.

Nhìn lông mày của tên nhóc này xoắn vặn lại, Đoạn Diệp Lâm không nhịn được hôn một cái, sau đó ôm Hứa Hàng nằm xuống, lấp kín miệng của cậu. Hôn một hồi lâu, mới thả ra: “Chuyện của nó tôi không quan tâm, em cũng chớ suy nghĩ quá nhiều.”

Dịch ra một chút, lần thứ hai hôn xuông, hôn cho đến khi khuôn mặt Hứa Hàng nghẹn đỏ mới dừng lại, chôn ở ngực hắn thở dốc: “Sắp tới, tôi phải đi xa một thời gian, em nhớ chăm sóc mình.”

“Ừm.” Hứa Hàng chưa bao giờ hỏi Đoạn Diệp Lâm đi nơi nào, đi làm cái gì.

Đoạn Diệp Lâm dùng miệng cắn mở nút áo Hứa Hàng: “Tôi đi Thục Thành.”

Cả người Hứa Hàng bỗng chốc cứng lại, Đoạn Diệp Lâm gặm cắn xương quai xanh cậu, gặm xong lại liếm: “Em muốn mua đặc sản gì không?”

Cậu im lặng rất lâu, lân đến nỗi Đoạn Diệp Lâm cho rằng Hứa Hàng đang xuất thần, vì vậy cắn một cái trước ngực cậu, Hứa Hàng hừ nhẹ một tiếng, sau đó mới mở miệng: “Không. Thứ gì tôi cũng không cần.”

Đoạn Diệp Lâm cười cười, kéo Hứa Hàng chùm chăn lại.

Sáng sớm hôm sau, vừa mở cửa ra đã ngửi thấy mùi hoa thược dược mới nở, Thiền Y nâng một chậu hoa thược dược mới đào ra từ góc sân, cao hứng nói: “Đương gia, năm nay hoa thược dược ở Ỷ Viên nở đẹp quá!”

Chậu hoa thược dược kia nở rộ, hồng vàng xen kẽ, là loại hoa đình trừu bích cổ, cánh hồng nhụy vàng, quả nhiên so với những năm trước đều đẹp hơn, Hứa Hàng cúi người ngửi thử: “Khí hậu ở Hạ Châu, có thể chăm được thược dược nở rộ như vậy, quả thực rất khó.”

Thiền Y đặt chậu hoa vào trong phòng: “Em chưa từng thấy cây hoa thược dược nào đẹp như vậy, đương gia gặp qua chưa?”

“Hoa thược dược ở Thục Thành, là đẹp nhất. Một bông hai màu, chủng loại cũng nhiều, có hạc lạc phấn trì, quý phi xuất dục, băng sơn hiến ngọc… Thời điểm hoa nở khắp thành, hương còn nồng hơn mùi quế.” Hứa Hàng như đang rơi vào hồi ức, trên mặt hiện lên ý cười.

“Nghe ngài nói trong lòng em ngứa ngáy hết cả rồi, lúc nào chúng ta có thể đi xem được nhỉ!”

Ánh mắt Hứa Hàng lập tức trở nên cô quạnh: “Không thấy được… Đã không còn nữa.”

Thiền Y còn chưa kịp hỏi Hứa Hàng tại sao, đã thấy Đoạn Diệp Lâm dẫn theo Đoạn Chiến Chu từ ngoài vào, đành phải vội vàng đi xuống chuẩn bị thức ăn.

Đoạn Chiến Chu liên tục ngáp, dường như đêm qua ngủ không ngon.

Đoạn Diệp Lâm nói hắn: “Làm sao, chú lạ giường hả?”

“Không đến nỗi lạ giường…” Đoạn Chiến Chu xoa xoa khóe mắt, nhìn Hứa Hàng nói, “Cửa phòng nhà cậu có vấn đề phải không? Rõ ràng tối qua tôi đã đóng kỹ, buổi sáng nhìn lại vẫn thấy mở.”

Hứa Hàng cổ quái liếc mắt nhìn hắn: “Anh nói, là phòng nào?”

“Còn phòng nào được chứ, không phải gian phòng cậu sắp xếp cho tôi.”

Bốp một tiếng, Đoạn Diệp Lâm vỗ sau gáy Đoạn Chiến Chu: “Cho chú mày ngủ là tốt lắm rồi, được voi đòi tiên.”

Chờ hai người bọn họ đi đến phòng ăn dùng cơm, Hứa Hàng định tới dược đường trước, đi ngang qua phòng khách, chỉ thấy Tùng Lâm đứng ở giữa phòng lớn, nhìn bức tranh dục hỏa phi yến đến xuất thần.

Cổ tay áo cậu hơi kéo lên để lộ ra dấu vết xanh tím còn chưa tan.

Nghe thấy tiếng bước chân, Tùng Lâm xoay người lại. Hai người liếc mắt nhìn nhau, bên trong có rất nhiều lời muốn nói.

“Cậu là tự nguyện hay bị ép buộc?” Hứa Hàng bỗng nhiên lên tiếng.

Nghe được câu hỏi của Hứa Hàng, Tùng Lâm khẽ nhếch môi cười, coi như là đáp lại Hứa Hàng. Sau đó từ trong ngực lấy ra lọ cao đã dùng hết đặt vào trong tay Hứa Hàng, rồi cúi đầu, sau đó đi ra ngoài.

Next: Chương 35

One thought on “Đồng Tước khóa Kim Trâm – Chương 34

Gửi phản hồi