Chương 33

Edit & Beta: DK

Một ngày thật sớm, thời tiết đã ấm lên đôi chút, người cũng tỉnh sớm hơn thường ngày.

Thiền Y thấy hôm nay mặt trời đã xuất hiện, bèn mang y phục mùa đông dày nặng của Hứa Hàng gấp lại, rồi lại mang y phục mùa xuân ra phơi, xua đi xui xẻo.

Nàng đang bận rộn, bỗng nghe thấy bên ngoài ồn ào vô cùng. Sự huyên náo này, cũng khiến cho Hứa Hàng đang ở trong sân tưới nước cho hoa cỏ cũng phải kinh động.

Hứa Hàng dựa vào cạnh cửa nhìn, thấy một đội quân nhân hùng hậu.

Quân trang mặc trên người họ hiển nhiên không phải là binh lính thành Hạ Châu, bọn họ vây quanh một chiếc xe ngựa, chậm rãi như đang diễu hành, đi đầu đoàn xe là một người cưỡi ngựa, quân trang đeo huy chương giống như là quân đoàn trưởng, dọc đường đi thu hút đủ mọi ánh nhìn.

Tuy nhiên vừa nhìn thấy gương mặt kia, Hứa Hàng liền nheo mắt lại.

Đoạn Chiến Chu, sao hắn lại đến đây?

Đoạn Chiến Chu là em họ của Đoạn Diệp Lâm, hiện tại đang làm quân trưởng ở thành kế bên. Hứa Hàng từng gặp Đoạn Chiến Chu hai lần, tên này là điển hình cho đám con cháu thế gia bị chiều hư, tuy rằng khi ra trận giết địch khá là nghiêm túc, một thân cơ bắp nhưng ngang bướng, tính khí táo bạo khó huấn luyện, làm việc thì không để ý đến cảm nhận của người khác, cho nên Hứa Hàng không thích hắn lắm.

Đương nhiên, ở trước mặt Đoạn Diệp Lâm, Đoạn Chiến Chu vẫn phải thu liễm đôi chút.

Lần đầu tiên cậu nhìn thấy Đoạn Chiến Chu là trong buổi lễ kết hôn của hắn và con gái nuôi của tham mưu trưởng, lần thứ gặp lại Đoạn Chiến Chu là trong tang lễ của vị hôn thê mới cưới của hắn, trước sau chỉ hơn kém nhau mười ngày. Việc này khi đó trở thành câu chuyện điên rồ nhất trong các quán trà lâu.

Tính ra, đã hơn một năm Đoạn Chiến Chu chưa từng tới thành Hạ Châu, bây giờ với thân phận của hắn như vậy, không phải nói đi là đi được.

Thiền Y cũng đứng ở nơi đó xem trò vui, Hứa Hàng liền phân phó nói: “Cơm tối kêu nhà bếp làm nhiều thêm chút.”

Thiền Y gật đầu: “Có thêm khách sao?”

Hứa Hàng: “Đúng, khách không mời mà đến.”

Quả nhiên đến giờ cơm buổi tối, không chỉ có Đoạn Diệp Lâm đến, Đoạn Chiến Chu cũng mang theo một đám người tiến vào Kim Yến Đường. Thiền Y vừa nhìn thấy đã sợ hết hồn, không nghĩ tới đám người sáng nay ở bên ngoài rêu rao khắp nơi, tối nay đã vào nhà mình.

Đoạn Chiến Chu rất không khách khí, vừa vào cửa đã cởi áo khoác, xem xét xung quanh một chút, chỉ trỏ: “Hứa Hàng à, Kim Yến Đường của cậu thiếu tiền phải không, ngay cả vài món đồ trang trí cũng không có, thế nhưng lại đi chăm chút cho cái vườn bên ngoài làm gì.”

Không chờ Hứa Hàng trả lời, Đoạn Diệp Lâm đã chặn ngang hắn: “Không thích thì đi ra ngoài, còn nhất quyết phải tới đây cọ cơm nữa.”

Ba người ngồi vào bàn ăn.

“Em hộ tống quân thống tới đây. Cái chết của đô đốc, quân thống rất để bụng, cho nên muốn tự mình tới điều tra, khả năng sẽ ở lại thành Hạ Châu một quãng thời gian.” Đoạn Chiến Chu vừa uống canh vừa giải thích.

Đoạn Diệp Lâm gắp thức ăn cho Hứa Hàng, liếc nhìn Đoạn Chiến Chu: “Đây chắc chỉ là một lý do đi. Còn chú nữa đó, chỉ sợ chức quân đoàn trưởng này không thỏa mãn được khẩu vị của chú, hiện tại chức vị đô đốc đang bỏ ngỏ, chú có dám nói là mình không có tâm tư.”

“Người hiểu em chỉ có anh họ thôi. Đúng vậy, anh thử nghĩ xem, nếu em lưu lại đây, anh chẳng khác nào như hổ thêm cánh?”

“Như hổ thêm cánh thì chưa thấy, chứ tăng thêm phiền não thì đang sờ sờ trước mắt.” Đoạn Diệp Lâm không thèm nể mặt hắn, “Đúng rồi, vì sao quân thống lại để ý đến cái chết của đô đốc như vậy? Trước đây anh cũng không cảm thấy hai người bọn họ có quan hệ gì đặc biệt.”

Đoạn Chiến Chu lập tức thả xuống đũa xuống: “Em cho anh xem thứ này!” Hắn lục lọi trên người, rồi lại chợt nhớ tới, ban nãy mình đã cởi áo khoác ở bên ngoài, vì vậy gọi một tiếng: “Ai cầm áo khoác của tôi, mang vào đây.”

Rất nhanh, có một thiếu niên mặc quần áo màu lam từ bên ngoài cúi đầu tiến vào, đưa áo choàng tới.

Nhưng ai biết, Đoạn Chiến Chu vừa nhìn thấy người này, lập tức xụ mặt xuống, kéo quần áo thật nhanh, rồi hùng hổ đạp thiếu niên một cước, khiến cho cậu ngã lăn xuống đất đất!

“Ai cho cậu cầm y phục của tôi!”

Hứa Hàng cùng Đoạn Diệp Lâm nhìn nhau, đều cả kinh.

Rồi lại nhìn thiếu niên kia lần nữa, người này rất gầy yếu, màu da cũng thiên về nâu, bởi vì ngồi sụp xuống đất, cho nên thấy được hai bên khóe miệng cậu đều có vết sẹo dài, giống như là bị bỏng. Rất nhanh cậu đã tự đứng lên, không có quá nhiều biểu tình.

Thế nhưng Hứa Hàng tinh mắt vẫn nhìn ra, cánh tay của thiếu niên, đang chảy máu.

Đoạn Chiến Chu phủi phủi áo choàng của mình, giống bởi vì bị người này chạm qua nên nhiễm bẩn, sau đó lớn tiếng quát: “Chẳng phải đã nói sau này không được đụng vào đồ vật của tôi? Nghe không hiểu tiếng người à!” Mắng xong vẫn không xả được hết phẫn nộ, liền muốn vung tay lên tiếp tục đánh!

“Dừng tay!”

Hứa Hàng quẳng môi xuống bàn, ngăn Đoạn Chiến Chu hành động. Một cái tát này Đoạn Chiến Chu không thể tiếp tục đánh, cả người rất khó chịu, lông mày dựng thẳng lên: “Tôi đánh người cậu chõ miệng vào làm gì, cũng không phải đánh hạ nhân của cậu!”

“Đây là nhà tôi, muốn đánh, cũng đừng đánh trước mắt tôi.” Hứa Hàng hiển nhiên rất tức giận.

Đoạn Diệp Lâm cũng trừng Đoạn Chiến Chu một cái: “Chú thu liễm chút chút lại cho anh.”

Hai người đều trách cứ hắn, Đoạn Chiến Chu chịu thua, đành phải thiếu kiên nhẫn khoát tay: “Coi như hôm nay số cậu may, cút cút cút!”

Ánh mắt của thiếu niên dừng trên người Đoạn Chiến Chu một lúc, không nói tiếng nào, ngoan ngoãn đi ra ngoài. Lúc này Đoạn Chiến Chu mới lấy một bức ảnh từ trong túi áo ra, đưa cho Đoạn Diệp Lâm xem.

Trong hình chụp một bức thư, chữ viết tùy tiện, thư viết: “Làm ơn nhất định phải tra ra chủ nhân của vật này, nhớ kỹ phải ngấm ngầm điều tra, không được lộ ra ngoài.” Mà những chữ kia, đều dùng mực đỏ để ghi.

“Đây là người nào viết ?” Đoạn Diệp Lâm hỏi.

Đoạn Chiến Chu: “Quân thống viết, em lén lút chụp lại, đây là lão thuê một thám tử tư đi thăm dò chủ nhân của cây trâm kia, không hiểu sao lão lại rất quan tâm tới việc này, ngày đó vừa nhìn thấy cây trâm cài, sắc mặt cũng thay đổi luôn!”

Bàn tay đang cầm đũa của Đoạn Diệp Lâm dừng lại: “Uông Vinh Hỏa vì thứ này mà chết, Viên Sâm cũng hốt hoảng như vậy, xem ra ai giết Uông Vinh Hỏa, lão ta tất biết một chút tin tức.”

“Lão đã thuê thám tử tư đi thăm dò, lại không để cho cảnh sát đi, chứng tỏ lão không muốn chuyện này bị người ta biết, vậy thì nhất định là việc không thể lộ ra ngoài.”

“Chúng ta vẫn nên yên lặng theo dõi thôi.”

Hai người này ở đàng kia trò chuyện không coi ai ra gì, Hứa Hàng chỉ cúi đầu nghiêm túc ăn cơm, chờ hai người bọn họ trò chuyện xong, cậu mới ngẩng đầu lên: “Hai người từ từ ăn, tôi đi trước.”

Đoạn Diệp Lâm bất đắc dĩ cười cười, kéo tay cậu, nói: “Đúng rồi, Tiểu Đồng Quan còn chưa có dọn dẹp phòng mới, ở nơi này của em còn thừa nhiều phòng, trước cho đám người bọn họ ở nhờ một đêm?”

Được, hôm nay sợ là ngày náo nhiệt nhất của Kim Yến Đường từ trước đến giờ.

Next: Chương 34