Chương 35

Edit & Beta: DK

Đại khái là tối hôm qua phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nghe, cho nên các cụ có câu có qua có lại mới toại lòng nhau.

Giác quan thứ sáu tự nói với cậu, hôm nay nhất định sẽ có việc không tốt phát sinh. Hứa Hàng vừa mới bước vào hiệu thuốc hai mắt đã giật giật, trong đầu cậu liền nảy sinh suy nghĩ này.

Buổi sáng cứ thế bình yên trôi qua, đến trưa, khách quý tới.

Quý khách chính là Đoạn Diệp Lâm, hắn cầm một chiếc cạp lồng đến hiệu thuốc, Hứa Hàng vừa thấy hắn, liền đi vào bên trong, Đoạn Diệp Lâm cũng đi theo vào, rồi thả mành che xuống.

Đi thẳng đến bàn đá trong hậu viện, ngồi xuống, Hứa Hàng hỏi: “Sao hôm nay lại tới đây?”

Đoạn Diệp Lâm đặt chiếc cạp lồng xuống bàn, mang theo nụ cười ủng nịch nói: “Mang lễ vật tới tặng em.”

Lễ vật? Năm mới còn chưa tới, cầm lễ vật làm gì? Mang theo chút hiếu kì như thế, Hứa Hàng mở nắp cạp lồng ra.

Một luồng khí nóng phả ra, bên trong là một bát canh, xanh màu nước trà, trong canh có vài viên cá viên, tròn xoe, nửa chìm nửa nổi, trên có rắc hành lá, vừa nhìn đã rất muốn ăn.

Cá viên không phải đồ ăn của thành Hạ Châu, mà là của Thục Thành.

Vừa nhìn rõ trong cạp lồng chứa gì, cả người Hứa Hàng cứng đờ tại chỗ, giống như hoá đá.

Đoạn Diệp Lâm bưng canh ra, lấy thìa khuấy khuấy, cười nói: “Em đó, chưa từng nói sinh nhật cho tôi, đúng là không hiểu được em. Hôm qua tôi hỏi Thiền Y, Thiền Y nói em cũng chưa từng đề cập với nàng, chỉ là hàng năm vào ngày đó, em đều nói muốn ăn súp cá viên. Tôi nghĩ có lẽ ngày hôm nay là sinh nhật em, cho nên tôi mới đặc biệt cho người tìm một đầu bếp ở Hạ Châu nhưng nguyên quán Thục Thành, để nàng làm một bát canh. Em nếm thử xem, mặc dù hôm nay không phải sinh nhật em, nhưng cũng nên thử cho đổi khẩu vị.”

Kỳ thực sự tình còn lâu mới bằng phẳng như lời Đoạn Diệp Lâm nói, Hạ Châu cách Thục Thành xa như vậy, nơi nào sẽ tìm được người? Hắn thậm chí đã phái người đi các huyện thị lân cận tìm kiếm, mới rốt cuộc tìm được một người, suốt đêm ngồi tàu hỏa đến, chỉ vì một chén canh này.

Hắn chỉ muốn để cho Hứa Hàng cao hứng, muốn từng bước gỡ bỏ những sai lầm trước kia của hai người.

Múc một muôi canh, thổi nguội, đưa tới bên miệng Hứa Hàng: “Nào, há miệng.”

Lúc này Đoạn Diệp Lâm có chút thiếu quan sát, hắn không phát hiện ra ngay từ đầu, sắc mặt Hứa Hàng đã rất khác lạ, thậm chí có thể nói là khó coi. Cậu nhìn chằm chằm bát canh kia, giống như đang nhìn một bát độc dược.

Hứa Hàng không mở miệng, thoáng lui về phía sau. Đoạn Diệp Lâm không rõ, lại đưa muôi canh tới gần hơn, còn nói: “Không nóng, không ăn sẽ lạnh mất.”

Hứa Hàng rốt cục kéo xuống sắc mặt, trên tay dùng sức, bát súp cá đổ nhào xuống đất!

Bát sứ rơi xuống đất, vỡ tan, có vài mảnh vỡ bị văng ra xa, nước canh nóng thậm chí còn bắn tung tóe lên ống quần hai người.

Trong tay Đoạn Diệp Lâm vẫn còn cầm thìa, trợn to mắt nhìn xuống mặt đất, rồi lại chuyển tầm nhìn từ dưới đất lên mặt Hứa Hàng, giống như thứ Hứa Hàng đập nát không một cái bát, mà là mối quan hệ yếu ớt giữa hai người họ.

Hứa Hàng quay người bỏ đi, Đoạn Diệp Lâm vất thìa xuống dưới đất rồi kéo người lại: “Em có ý gì?”

“Tôi không muốn ăn.”

“Tôi không phải đứa trẻ lên ba, lý do này của em đừng hòng lừa được tôi,” Trên tay Đoạn Diệp Lâm khẽ dùng sức, bức cậu nhìn mình, “Em bất mãn với tôi chỗ nào, tôi làm sai chỗ nào, nói ra là được rồi!”

Hứa Hàng bày ra bộ dạng bất mãn lười biếng: “Không, anh chỗ nào cũng tốt, là tôi không biết phải trái.”

“Hứa Thiếu Đường!” Đoạn Diệp Lâm rốt cục bùng nổ, mạnh mẽ ấn cả người cậu lên tường, khiến cho gói thuốc treo trên tường cũng phải rơi xuống.

Nếu như có thể, hắn thật muốn cạy đầu Hứa Hàng ra, nhìn xem bên trong chưa thứ gì. Mỗi lần tiếp xúc cùng Hứa Hàng, với Đoạn Diệp Lâm mà nói, giống như đi nhầm vào khu vực chôn mìn trên chiến trường, bước sai một bước lập tức nổ thành tro bụi. Nếu như đi vào trong bãi mìn, thực ra hắn còn có đường thoát, nhưng mà̀ Hứa Hàng… Khó đoán hơn nhiều, không có dấu vết để tìm kiếm.

Đối diện với lửa giận của Đoạn Diệp Lâm, Hứa Hàng nở nụ cười châm chọc, sau đó tự mình cởi áo ngoài, khiến Đoạn Diệp Lâm kinh ngạc: “Em làm gì?”

Hứa Hàng nói: “Không phải mỗi lần anh tức giận đều làm như thế này sao? Bây giờ tôi tự mình chủ động, anh đỡ phải động thủ.”

Nói rồi cậu cởi từng nút áo ra, Đoạn Diệp Lâm đè lại: “Em không cần dùng lời nói chà đạp chính mình, rồi khiến tôi như một tên tội phạm cưỡng gian vậy.”

“Ồ…” Hứa Hàng giống như bỗng nhiên tỉnh ngộ, híp mắt nói, “Thì ra, anh không phải?”

Rầm một tiếng, nắm đấm của Đoạn Diệp Lâm nện ở trên mặt tường, bức tường kia rất thô ráp, bên trên còn lồi lõm những viên đá vụn, lập tức khớp tay Đoạn Diệp Lâm chảy máu.

Hai người nhìn nhau không nói lời nào, trầm mặc thật lâu. Trên đầu Đoạn Diệp Lâm giống như đang có một cây đuốc hừng hực cháy, hắn giống như vừa nuốt sống dung nham, từ trong ra ngoài đều là hỏa khí. Hắn liều mạng ép xuống, tận lực đè nén, mãi đến lồng ngực phập phồng liên tục hắn mới coi như có thể bình tĩnh được để mở miệng.

“Tôi ở trong lòng em, chính là như vậy sao?”

Hứa Hàng cũng đã bình tĩnh hơn lúc trước, đáp lại hắn: “Anh là dạng gì thì là dạng đó, còn tôi từ trước tới nay chính là như vậy, anh không quen nên thấy khó chịu.”

“Tôi không muốn cãi nhau với em, tôi cũng không tin làm như vậy em sẽ cảm thấy thoải mái, Hứa Thiếu Đường, cần gì chứ?”

“Vậy anh cũng đừng làm chuyện dư thừa nữa.” Hứa Hàng tránh sang một bên.

“Vậy thì em cũng phải nói chuyện nào dư thừa mới được! Bốn năm, em chưa bao giờ nói, thích không nói, ghét cũng không nói, chỉ có khi tôi chạm vào vảy ngược của em em mới giống như con nhím xù lông khiến cho tay tôi chảy máu! Bất kể em đã trải qua chuyện gì, tàn nhẫn cỡ nào khó coi cỡ nào, tôi đều có thể tiếp thu, nhưng em lại không nói, tôi có thể làm gì chứ!”

Đoạn Diệp Lâm một hơi nói hết những lời trong lòng, vừa nhìn đã biết, hắn phải nín nhịn bao lâu rồi. Sau khi nói xong, hắn giống như người ốm vừa nôn một trận, trán cũng thư giải không ít.

Hắn đặt trán mình lên trán Hứa Hàng, hạ thấp giọng: “Nếu như tôi muốn điều tra, tôi có thể hiểu hết về em. Thế nhưng tôi biết em không thích, đây là điều kiêng kỵ lớn nhất của em. Cho nên, tôi nguyện ý chờ em tự mình nói. Nhưng mà em, không thể chuyện gì cũng im lặng như thế được, rồi lại trách tôi vô tri, hiểu không? Giờ tôi hỏi lại em, em có nguyện ý nói?”

Khi hắn bắt đầu nói tới hai chữ điều tra, mười ngón tay Hứa Hàng đã nắm chặt lại, chờ Đoạn Diệp Lâm nói xong cả câu, cậu mới chậm rãi buông lỏng.

Dường như những lời vừa rồi của hắn, cuối cùng đã cạy ra chút khe hở trong chiếc vỏ sò cố chấp quật cường kia, ngữ khí Hứa Hàng rốt cuộc mềm mỏng không ít, cậu nhắm mắt lại, nhẹ nhàng nói: “Đoạn Diệp Lâm, anh có thể đừng hỏi được không?”

Hắn vẫn bị từ chối, cậu vẫn không thể nào chấp nhận hắn. Đoạn Diệp Lâm có chút nản lòng cùng thất vọng.

Cá viên trên đất đã nguội lạnh, Đoạn Diệp Lâm đạp lên nó rời đi.

Một lúc lâu sau, dược đồ ở bên ngoài mới nơm nớp lo sợ tiến vào xem xét, thăm dò hỏi: “Đương gia, ngài, ngài và Đoạn tư lệnh cãi nhau hả? Lúc ngài ấy rời đi sắc mặt có vẻ… Ai nha, ở đây đã xảy ra chuyện gì, tôi đến thu dọn một chút!”

“Không cần, để tôi tự dọn.” Hứa Hàng vung tay ra hiệu cho hắn đi xuống.

Cậu cầm một khối cá viên trên mặt đất, đặt trong lòng bàn tay, cuối cùng nắm chặt lại.

Ngày đó ở Kim Yến Đường, bữa tối thiếu mất một bộ bát đũa.

Đoạn Diệp Lâm đi, rời khỏi thành Hạ Châu đi công tác. Thời điểm Hứa Hàng nghe Thiền Y nói có hơi giật mình sửng sốt, lúc ấy mới nhớ tới, Đoạn Diệp Lâm từng nói với cậu chuyện này.

Tuy nhiên bốn năm qua, không chào mà cứ đi như vậy, vẫn là lần đầu.

Đoán chừng hắn giận thật, Hứa Hàng nghĩ thầm.

————–

Cứ tưởng sau khi em Hàng hất bát canh là có một màn ngược kinh điển xảy ra, nhưng tác giả cứ là says Dell.

Gì chứ truyện đề tag ngược mà mãi đến chương 35 rồi chưa thấy ngược gì cả , nhanh nhanh lên tác giả ơi chứ em vã lắm rồi