Đồng Tước khóa Kim Trâm – Chương 36

Chương 36

Edit & Beta: DK

Hạc Minh dược đường gần đây tấp nập người đến kẻ đi, ngay cả Hồ đại phu cũng nhận ra, sao gần đây số người gãy tay gãy chân ngày càng nhiều hơn?

Sau đó hỏi han vài người, hóa ra trong thành đang diễn ra đấu lôi đài.

Đấu lôi đài chính là luận võ, tuy nhiên thứ này cũng chia làm ba bảy loại. Đấu lôi đài thượng đẳng, người tham dự đều là những võ sĩ số một số hai trong võ quán, công khai hạ chiến thư, công khai đánh nhau, mọi người đánh biết điểm dừng, tuyệt không chết người; trung đẳng, tệ hơn một chút, người tham gia sẽ là những kẻ mới nổi trong những võ quán nhỏ, muốn có thêm tiếng tăm nên mới đánh, đương nhiên sẽ có không ít người bị thương; cuối cùng chính là hắc võ đài, chỉ cần ghi danh là có thể lên đài, loại võ đài này phần nhiều liên quan tới các sòng bạc, vì dùng mệnh đánh bạc, nên người tham dự phải kí khế ước sinh tử, phân rõ trách nhiệm.

Việc này, nói đến quả thực không hợp lý, nhưng dân không sửa quan không quản, cứ như vậy tồn tại cho đến tận bây giờ.

Ngày hôm đó, Hứa Hàng vừa mới bước vào bên trong dược đường, Viên Dã đã đi như bay từ ngoài xông vào, thở hồng hộc cầm lấy tay Hứa Hàng rồi chạy ra ngoài: “Nhanh! Nhanh cùng tôi đi cứu người!”

Hứa Hàng không phản ứng lại, cứ thế bị Viên Dã lôi đến hắc võ đài. Nơi này vốn được sửa lại từ một nhà kho bỏ hoang, trên đỉnh còn lấy lá cây để lợp mái, mặt đất loang loang lổ lổ bùn đất, bên trong nhốn nháo những người là người, hô hấp vẩn đục, đơn sơ mà dơ bẩn.

Người ở bên trong phần lớn đều mặc quần áo cũ nát, trên võ đài có đặt một chiếc bàn cược, tên người thi đấu trên đài được viết ở trên đầu, từng người đều đặt cược không ít tiền.

Thời điểm Hứa Hàng đến, một đại hán mặc áo ngắn màu xám, đang bị một tên nam nhân để râu cá trê giẫm lên cánh tay, mạnh mẽ nghiền ép, đại hán phát ra tiếng kêu thê thảm.

Viên Dã xông lên đẩy nam nhân kia ra, sau đó đỡ đại hán dậy. Hứa Hàng ngồi xuống, nắn tay một chút, rồi nói: “Gãy xương, trước tiên phải nhanh chóng bó lại!”

Lời nói của cậu hướng về đám người đang đứng xung quanh, có người tốt bụng đưa cho cậu hai thanh gỗ ngắn, Hứa Hàng xé vạt áo của mình, hai tay nhanh chóng kẹp cánh tay người kia lại, rắc rắc, hai tiếng, xương gãy được nối liền, nhờ thanh nẹp.

Sau khi bó tạm lại cậu nói với Viên Dã: “Tạm như vậy trước đã, nhanh chóng đưa người tới dược đường!”

Viên Dã khoác cánh tay còn lại của đại hán lên cổ mình, định mang người đi ra ngoài, không ngờ lại bị nam nhân kia ngăn cản.

“Ai cho các ngươi đi? Lão tử vẫn còn chưa đánh xong.” Nam nhân vừa mở miệng, liền nghe ra khẩu âm đặc sệt.

Đây không phải là người Trung quốc, là người Nhật Bản.

“Hắn đã nhận thua, anh đã thắng! Anh còn có gì không hài lòng!” Viên Dã cả giận nói.

“Không không không, tao và hắn ký khế ước sinh tử, ai chết mới coi như kết thúc.” Người kia cười đến buồn nôn.

“Võ đài kiểu này vốn không hợp pháp, nếu anh muốn giết người, phiền phức chính là anh.”

Nam nhân Nhật Bản cười ha ha, sau đó khinh bỉ nói: “Võ thuật của người Trung Quốc các ngươi, không đánh lại được tinh thần võ sĩ đạo chân chính của đế quốc Nhật Bản chúng ta, nếu bây giờ muốn đi, thì nói câu này tao sẽ cho đi. Cho dù có giết người, pháp luật của các người, đối với tao không có hiệu lực.”

Người mà hắn đang đỡ kia lúc này hít vào thì ít, thở ra thì nhiều, Viên Dã sợ tên Nhật Bản làm trễ nãi, liền nói: “Tránh ra, tôi không muốn phí lời với anh.”

Nam nhân Nhật Bản suy nghĩ một chút, quả nhiên liền tránh ra, chỉ là bọn họ vừa mới đi về phía trước một bước, nam nhân liền duỗi chân ra ngáng đường đại hán, khiến cho hai người trọng tâm bất ổn, ngã trên mặt đất. Nam nhân Nhật Bản lại đạp xuống cánh tay Hứa Hàng vừa mới băng bó, chỉ nghe thấy tiếng ván gỗ gãy rồi rơi xuống, đại hán kêu to thảm thiết: “A! ! !”

Nam nhân Nhật Bản vừa cười vừa nghiền ép cánh tay thêm mấy cái mới nhấc chân lên, giả vờ giả vịt nói: “Thực sự ngại quá, không cẩn thận.”

Viên Dã trợn to hai mắt: “Anh!”

Lúc này, đột nhiên cảm thấy đầu gối tê rần, nam nhân Nhật Bản vội vàng thu chân lại, cúi đầu nhìn, đầu gối đã cắm một chiếc kim châm, hắn nhổ kim châm ra, liền nghe thấy âm thanh lạnh lẽo của Hứa Hàng: “Nơi này là Trung Quốc, không phải Nhật Bản, còn chưa tới phiên ngươi làm càn.”

Nam nhân Nhật Bản rất tức giận, quay đầu nhìn lại, vóc dáng Hứa Hàng nhỏ hơn hắn rất nhiều, thân hình gầy yếu, khịt mũi coi thường: “Làm sao, không phục thì lên đài tỉ thí, nếu như ta thua, ta sẽ để mặc các ngươi xử trí.”

Viên Dã chỉ lo nam nhân này sẽ động thủ, liền vội vàng đứng lên bảo hộ ở phía trước Hứa Hàng, như gà mẹ che chở con non: “Xin đừng quá phận!”

Ai biết tên kia đột nhiên nắm lấy ống tay áo Viên Dã, sau đó nghiêng người ném qua vai, cả người Viên Dã vẽ một đường vòng cung trên không trung, phần lưng mạnh mẽ đập xuống đất, khiến bụi bẩn bay tứ tung!

Người Nhật Bản quẳng xong, vỗ vỗ tay, nhún vai, ra vẻ nói: “Há, xin lỗi, tôi chỉ phản xạ có điều kiện, cậu không sao chứ.”

Thần sắc ngữ khí, khiến người phải nghiến răng.

Hứa Hàng xông lên phía trước, nâng dậy Viên Dã, kiểm tra xem hắn có bị thương không: “Không sao chứ?”

Viên Dã ho khan hai tiếng: “Khụ khụ… Ah… Không có chuyện gì, chắc chỉ trầy da thôi.”

Lúc này lại nghe nam nhân kia ở sau lưng lải nhải: “Người chi na đúng là người chi na, ma bệnh Đông Á, một chút khí lực cũng không có, chà chà…”

Người đứng tụ tập xung quanh, sắc mặt đều đã có chút xám đen, nếu như người nọ là hán gian, phỏng chừng mọi người sẽ xông ra đánh không do dự, nhưng hắn lại là người Nhật Bản, không ai dám đi lên làm chuyện như vậy.

Sắc mặt Hứa Hàng tái nhợt, cùng với Viên Dã tiếp tục xử lý vết thương mới của đại hán, ngoảnh mặt làm ngơ với tên Nhật Bản kia.

Mà là bọn họ không trả lời, lại càng cổ vũ tên Nhật Bản hung hăng kiêu ngạo, hắn thậm chí đi tới cạnh cửa, dựa vào một bên, chân thì gác lên cạnh cửa còn lại, phách lối nói: “Muốn đi, thì đi ở phía dưới này.”

Nỗi nhục dưới khố, xem ra tên Nhật Bản này hiểu không ít văn hóa của họ.

Viên Dã xiết chặt nắm đấm, ánh mắt như có thể phun lửa. Hứa Hàng lạnh lùng nhìn: “Nếu ngươi tiếp tục không biết điều, chắc chắn sẽ hối hận.”

“Người Trung Quốc các ngươi có võ mồm thôi, giỏi thì đấu tay đôi.” Tên Nhật Bản rất lưu manh mà chỉ chỉ dưới khố, “Nếu như không muốn bò qua, thì dùng miệng cũng được.”

Hứa Hàng không hé răng, Viên Dã bắt đầu bùng nổ: “Ngươi quản miệng mình cho sạch sẽ một chút!”

Tên Nhật Bản không biết điều chút nào, tiếp tục tưới thêm dầu vào lửa: “Có gì sai sao? Nữ nhân các ngươi được chúng ta đưa về trong trụ sở để an ủi, tuy nhiên bây giờ xem ra, không chỉ nữ nhân, ngay cả nam nhân cũng giống như vậy nhỉ.”

“Ngươi lặp lại lần nữa?” Hứa Hàng nhẹ giọng hỏi, bên miệng kéo lên chút căng thẳng nguy hiểm.

“Làm sao vậy, tức giận?” Người Nhật Bản cười thô tục, thậm chí còn muốn đưa tay ra sờ mặt Hứa Hàng, “Bộ dạng tức giận này, giống như nữ nhân đang động dục…”

Hắn lời còn chưa nói hết lời, biến cố đã xảy ra.

Next: Chương 37

6 Comments

  1. Không hiểu sao dạo này trên nf wp của tôi k thấy hiện chương mới ý, check mail mới thấy :((

Gửi phản hồi

© 2020 House Of Cards

Theme by Anders NorenUp ↑

%d bloggers like this: