Đồng Tước khóa Kim Trâm – Chương 37

Chương 37

Edit & Beta: DK

Thoạt nhìn Hứa Hàng không có cảm giác uy hiếp đột nhiên mạnh mẽ tiến lên, bắt lấy một cánh tay của người Nhật Bản, mang theo một trận kình phong nhấc người gã lên, chân quét qua đầu gối gã, người kia nằm rạp xuống đất.

Tuy rằng ban đầu không ngờ tới, thế nhưng vốn là người có võ, gã nhanh chóng bật người dậy, lại không ngờ động tác của Hứa Hàng nhanh như chớp, sét đánh không kịp bưng tai, chờ khi gã thấy rõ, đầu gối Hứa Hàng đã đặt trên lồng ngực gã!

Không khí trong lồng ngực lập tức bị ép ra ngoài, cả người gã xây xẩm không thấy gì, tên Nhật Bản lúc này mới ý thức được, lần này hắn đã bị đâm trúng nơi trọng yếu, chắc hẳn là huyệt vị mà người Trung quốc hay nói, khiến cho chân tay ngứa ngáy.

Càng đòi mạng là, Hứa Hàng lập tức cầm lấy tấm gỗ bị gãy ban nãy, đầu nhọn hướng về phía mặt người Nhật Bản, dường như thật sự muốn đâm xuống!

Ánh mắt kia, động tác kia, không có nửa điểm do dự! Sự sống bị uy hiếp khiến linh hồn người Nhật Bản bay ra ngoài giống như hoang tưởng, cả người ở nguyên tại chỗ không dám động!

Ngay khi tấm gỗ sắp đâm xuống, Viên Dã sợ hãi hô to: “Hứa Hàng!”

Giống như tiếng gọi hồn trở về, ánh mắt Hứa Hàng chợt bừng tỉnh, tay cũng trật đi một chút, góc độ thay đổi, cắm vào trên bùn đất bên cạnh người Nhật Bản.

Chỉ kém một tấc, đã xảy ra án mạng.

Dù là như vậy, tóc vẫn bị cắt mất một đoạn. Cả người tên Nhật Bản đổ mồ hôi lạnh, giống như vừa trở về từ quỷ môn quan, quần áo ướt nhẹp, trên mặt cũng không còn hống hách như lúc nãy nữa, mà bị một loại sợ hãi triệt để thay thế.

Hứa Hàng cầm tấm gỗ lên, nắm cằm tên Nhật Bản, nhét tấm gỗ dính bùn đất vào trong miệng gã: “Người Trung quốc, ngươi không trêu chọc nổi.”

Người Nhật Bản đợi cảm giác tử vong đến nghẹt thở tiêu biến mất, mới bất tri bất giác phun đồ vật trong miệng ra, nhìn bóng lưng ba người Hứa Hàng đi rồi hùng hổ: “Mày… Khụ khụ khụ… Chúng mày dám sỉ nhục võ sĩ đế quốc Nhật Bản… Đứng lại…”

Lúc này trong đám đông rốt cục có một người đi lên, giọng nói trong trẻo nhưng mạnh mẽ: “Kenji, được rồi.”

Hứa Hàng liếc mắt nhìn, là một người phụ nữ mặc áo choàng màu đen, mà nữ nhân này chính là người cậu từng gặp qua ở phật đường. Không nghĩ tới, nàng cũng là người Nhật Bản, chỉ có điều khẩu âm nàng không rõ như tên kia, lớn lên cũng rất giống phụ nữ Trung quốc.

Nam nhân tên gọi Kenji thập phần không phục: “Keiko! Bọn chúng đây là…”

“Ngậm miệng!” Keiko cởi bao tay, mạnh mẽ cho nam nhân kia một bạt tai, tức thì năm dấu ngón tay in rõ trên mặt gã, gã vừa mới quay đầu lại, Tuệ Tử lại trở tay cho thêm một bạt tai nữa, “Thật mất mặt.”

Kenji không cam tâm, nhưng vẫn phải cúi đầu, căm phẫn nhìn Hứa Hàng.

Keiko đánh xong, lại mang bao tay vào, đi tới trước mặt Hứa Hàng: “Chuyện lần này chỉ là ngoài ý muốn, hai vị tiên sinh mời đi đi. Chút tiền này, dùng để xem bệnh cho vị tiên sinh bị thương kia.”

Hứa Hàng từ chối: “Không cần.”

Sau trở lại Hạc Minh dược đường, Hứa Hàng ra lệnh cho dược đồ đi Tiểu Đồng Quan báo tin, để Kiều Tùng đi thăm dò xem ai đứng sau hắc võ đài. Còn đại hán kia, Hứa Hàng để cho đại phu chuyên trị xương cốt trái lôi phải nắn một chốc, lại đưa cho hắn mấy đơn thuốc giảm đau lưu thông máu, nghe hắn thiên ân vạn tạ hồi lâu, rồi cho người đưa đi.

Viên Dã cũng ở đàng kia thoa chút thuốc, bởi vì thương tổn ở trên lưng, cho nên hắn phải cởi áo ra, chờ thuốc khô mới có thể mặc lại. Hắn còn đang hồi tưởng chuyện vừa rồi, vì vậy không nhịn được nói: “Không nghĩ tới, anh còn có tài năng này.”

Hứa Hàng giã thuốc: “Chỉ là gã Nhật Bản kia không chuẩn bị thôi.”

Viên Dã gật gật đầu: “Cám ơn anh, lại giúp tôi lần nữa.”

“Tôi còn chưa hỏi anh, vì sao lại ở chỗ đó?”

Viên Dã kéo áo lên: “A, không phải điều tra chuyện của đô đốc sao, khắp nơi đều không có manh mối, tôi muốn đến những địa phương bình thường ít người lui tới, biết đâu sẽ có phát hiện.”

Hứa Hàng bỏ thuốc đã giã vào trong bình: “Anh đối với chuyện của đô đốc thật để bụng, đã tra ra được manh mối gì chưa?”

“Không có, chẳng qua tôi cảm thấy, hung thủ nhất định còn ở thành Hạ Châu Thành.”

“Vì sao lại nói như vậy?”

“Trước hết vụ án này không phải là xúc động giết người, mà là giết người đã có dự tính. Nguyễn Tiểu Điệp chưa từng ra ngoài phủ, có thể cùng nàng làm chuyện như vậy, nhất định là là người có thể thường xuyên lui tới bên cạnh nàng, còn nữa, chiếc trâm cài bị đâm vào tim có cảm giác như là một nghi thức nào đó, nhất định đối với hung thủ mà nói nó có ý nghĩa rất quan trọng. Tuy nhiên nói cho cùng, cũng chỉ phán đoán của mình tôi mà thôi.”

Hứa Hàng gật gật đầu: “Vậy chúc cậu sớm ngày có thể tìm được hung thủ.”

Thuốc trên lưng đã khô, Viên Dã cẩn thận mặc áo vào, khi cài cúc áo mới nhớ tới, “Nữ nhân ban nãy, tôi cảm giác đã gặp ở nơi nào đó.”

“Nữ nhân Nhật Bản, một khi xuất hiện ở Trung Quốc, nhất định là một đại nhân vật. Có khi đọc báo gặp được cũng nên.”

“Gần đây lãnh đạo Nhật Bản muốn hợp tác cùng quân phiệt, cho nên không ít đặc vụ Nhật Bản và chính trị gia đi lại khắp nơi, quân thống vừa tới, người Nhật Bản cũng tới, Hạ Châu sau này e rằng không được yên ổn.”

Hứa Hàng đưa thuốc cho hắn: “Cái này, chính là chuyện các anh nên đau đầu.”

Rời khỏi Hạc Minh dược đường, Viên Dã ngồi ở trên xe, tựa đầu vào ghế, trầm tư thật lâu.

Trong đầu hắn vẫn quanh quẩn cảnh tượng ở hắc võ đài khi đó, Hứa Hàng cầm ván gỗ, khí thế chẳng khác nào diêm vương, sát ý phút chốc lộ rõ trên mặt khiến cho hắn không cách nào quên được. Hắn tin tưởng, động tác của Hứa Hàng không phải xuất phát từ phẫn nộ mới có thể bộc phát trở nên mạnh mẽ như vậy, huống hồ, người Nhật Bản tên gọi Kenji kia, nếu đã dám ở trên võ đài hống hách, nhất định cũng là kẻ luyện võ.

Một chiêu chế địch, ít nhất phải có công phu thực sự.

Đây không phải là Hứa Hàng bình thường, nhưng trong lòng hắn luôn có một giọng nói, không ngừng lặp đi lặp lại, đây mới thực sự là Hứa Hàng.

Trong đầu Viên Dã đột nhiên nảy ra một suy đoán kinh người, ngay cả chính hắn cũng bị suy đoán này dọa sợ, lắc đầu liên tục, chắc chắn không thể.

Lúc này tài xế ngồi ở ghế lái xoay đầu lại, cười lộ ra cả răng nanh: “Thiếu gia, đi đâu đây?”

“Tiểu Tỉnh?” Viên Dã rất kinh hỉ, “Sao em lại tới đây?”

Tiểu Tỉnh là con trai của bảo mẫu Viên Dã, từ nhỏ đã lớn lên cùng hắn. Tiểu Tỉnh bĩu bĩu môi: “Thiếu gia thật không tốt bụng gì cả, trở về nước mà không nói với em, không phải lần này em theo chân lão gia tới Hạ Châu, thì sao gặp được thiếu gia. Lần sau có việc gì cậu nhớ phân phó cho em!”

“Vậy em đến thật đúng lúc, sau này có thể khổ cực lắm đó.”

“Không thành vấn đề nha!”

Tiểu Tỉnh hỏi hắn đi nơi nào, nội tâm Viên Dã giãy giụa phút chốc, cuối cùng báo một cái tên.

Next: Chương 38

1 Comment

  1. Hay lắm

Gửi phản hồi

© 2020 House Of Cards

Theme by Anders NorenUp ↑

%d bloggers like this: