House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 41

Edit & Beta: DK

Nhà mẹ đẻ của phu nhân quân thống Viên Sâm là người Hạ Châu, cho nên ở thành Hạ Châu cũng có một phủ trạch.

Lúc này trong phủ quân thống, Viên Dã nổi giận đùng đùng chạy vào phòng ngủ Viên Sâm, vừa đẩy cửa ra đã chất vấn: “Ba, sao ba có thể kết án như vậy?!”

Viên Sâm vừa mới dậy, người còn ngồi trên giường, nhìn thấy dáng vẻ kia của Viên Dã, lộ ra khuôn mặt nghiêm túc: “Không có lớn nhỏ, cũng không biết gõ cửa sao?”

Viên Dã vọt tới trước mặt lão: “Lúc trước con hỏi ba, ba không nói, bây giờ lại qua loa kết án như vậy, ba nhất định phải nói cho con biết, đến tột cùng ba có liên quan gì trong chuyện này?”

“Tiểu Dã!” Viên Sâm tức giận nhìn con trai mình, “Con đang coi phụ thân mình là phạm nhân để chất vấn sao?”

Viên phu nhân đang ở trong phòng tắm nghe thấy tiếng cãi vã, vội vàng đi ra làm người hòa giải: “Ai nha ai nha, hai cha con các người hiếm lắm mới thấy mặt nhau, có thể bớt tranh cãi hay không, để cho bà lão này sống thêm vài năm nữa? Lão Viên, ông cũng biết đứa nhỏ này luôn hiếu kỳ hỏi nhiều, ông thì sao, không chịu nói chuyện với con, người một nhà đừng lớn tiếng, có lời gì từ từ rồi nói.”

Viên Sâm nghe vậy, trên mặt hòa hoãn một chút, đi tới vỗ vỗ vai Viên Dã: “Tiểu Dã, việc liên quan tới nhiều người, có lúc không đơn giản như vậy. Vụ này thoạt nhìn như là một vụ án giết người, nhưng ai biết sâu xa trong đó sẽ có lợi hay hại với chúng ta? Ba muốn nhanh chóng kết thúc việc này, không muốn dây dưa thêm nhiều người nữa.”

“Nếu thật sự như lời ba nói, thế tại sao ba lại lén lút điều tra sau đó?”

“Sao con biết? Ai cho con lén vào thư phòng ba?!” Viên Sâm nghẹn lời, sắc mặt thay đổi.

“Cho nên, ba quả nhiên có việc gạt con.” Viên Dã như chặt đinh chém sắt, “Ba không nói, con tự mình đi thăm dò.”

Giữa chân mày Viên Sâm nhăn lại hình chữ xuyên: “Việc này là ván đã đóng thuyền! Không thể lật lại bản án! Con cũng không được tái điều tra nữa! Có nghe hay không?”

Viên Dã ý vị thâm trường nhìn Viên Sâm, không nói một lời, rời khỏi phòng ngủ, tức giận đến nỗi Viên Sâm thở dốc không thôi, Viên phu nhân vội vàng đến an ủi.

Ra khỏi Viên phủ, Tiểu Tỉnh nhìn thấy nét mặt Viên Dã không vui, vội vã nghênh đón: “Thiếu gia đã xảy ra chuyện gì, mà sắc mặt kém như vậy?”

Viên Dã há miệng muốn nói, nhưng Tiểu Tỉnh lại không biết chuyện gì, nói ra cũng vô ích, liền nghẹn trở lại.

Từ khi điều tra vụ án của đô đốc đến bây giờ, cuối cùng hắn mới hiểu được sự lợi hại của hung thủ. Y dựng lên chứng cứ đổ tội cho Nguyễn Tiểu Điệp, quá vẹn toàn, giống như là những tính toán tinh vi của tầng lớp trí thức, chuẩn bị tất cả để cho bọn họ kết án định tội.

Hung thủ thật sự quá mức thông minh.

Trước mắt thật sự hắn không biết là nên tiếp tục điều tra, hay nên bỏ quách đi, thái độ của phụ thân khiến cho hắn cảm thấy được, bên trong hắc ám sợ là núi cao vạn trượng, sâu không lường được.

Tiểu Tỉnh nhìn ra hắn không muốn nói, liền an ủi: “Thiếu gia luôn rất thông minh, có chuyện gì không nghĩ ra được cũng chớ gấp, từ từ suy nghĩ, Tiểu Tỉnh tin không gì có thể làm khó thiếu gia.”

Những lời an ủi tuy rằng hoàn không có tác dụng, những vẫn khiến cho lòng người xúc động.

Viên Dã cười cười: “Được, tôi biết rồi.”

“Thiếu gia đang phiền não chuyện vụ án sao?”

“Đúng vậy… Không thể nào tra được.”

“Không có người nào hoài nghi sao? Một người cũng không có?”

Viên Dã nghĩ đến một thân ảnh gầy gò, liền nói: “Không phải là không có đối tượng hoài nghi, chỉ là…Chứng cứ của anh ta rất đầy đủ, vốn cũng không nên có thêm hoài nghi, nhưng tôi luôn cảm thấy là lạ ở chỗ nào đó.”

“Đến tột cùng là không đúng chỗ nào?”

“Em nói xem, một người không thể phân thân, làm sao trong quãng thời gian ngắn ngủi lại còn không có kẽ hở nào, hắn có thể đi đến nơi khác để giết người? Chuyện này hoàn toàn không thể…” Viên Dã càng nghĩ càng cảm thấy bản thân mình quá để tâm vào chuyện vụn vặt, “Không thể không thể, ai… Gần đây quá nhiều chuyện xảy ra, tôi càng ngày càng đoán mò rồi.”

Tiểu Tỉnh vội vàng nói: “Thế thiếu gia đừng suy nghĩ nữa, chúng ta đi làm chút chuyện vui được không? Thiếu gia có thể đến nhà bằng hữu chơi, hoặc đi xem phim điện ảnh, đọc một quyển sách?”

Bằng hữu.

Cố Phương Phỉ.

Trong đầu không tự chủ nghĩ đến cái tên này, tựa như một ngọn đèn sáng trong màn sương mờ mịt.

————

Pháp Hỉ Tự, một gian nhà nhỏ trong thiện phòng.

Hứa Hàng đang chuyên tâm ngồi chép tâm kinh, mỗi một bản chép xong ngay lập tức thả vào trong chậu than thiêu hủy. Cậu không ngồi chép như bình thường, thậm chí không có quỳ gối trên bồ đoàn, mà quỳ gối trên mặt đất cứng rắn.

Trường Lăng tiến vào, nhìn thấy cây nến sắp cháy hết mà Hứa Hàng vẫn đang ngồi chép.

“Sao hôm nay Hứa thí chủ lại tự khổ phạt mình như vậy?”

Hứa Hàng không dừng bút: “Bởi vì tôi không thể khắc chế chính mình.” Cậu nhớ tới chuyện ở hắc võ đài ngày ấy cùng người Nhật Bản tên Kenji: “Tôi vốn cho rằng mình sẽ không bao giờ bởi vì loại người như vậy cùng câu nói như thế mà đánh mất lý trí, bây giờ nghĩ lại, tôi còn tu luyện không đủ.”

Trường Lăng cầm lấy cây bút của cậu: “Vậy chép thứ này hồi lâu, thí chủ cảm tâm tình an tĩnh? Cảm nhận được tu vi tăng lên?”

Hứa Hàng chớp chớp lông mi, đáp: “… Ít nhất có thể tự giáo huấn bản thân.”

Trường Lăng cầm lên một tờ giấy mới, đặt bút phiêu dật, viết ra một hàng chữ: “Kỳ thực thí chủ là người rõ ràng, cho nên tôi luôn cảm thấy phương thức trừng phạt của mình không thích hợp với thí chủ. Những người khác có lẽ không tự nhận thức được, thế nhưng thí chủ lại biết, chỉ là thiếu một chút thông suốt thôi.”

Thầy đưa tờ giấy viết xong giao cho Hứa Hàng, Hứa Hàng nhìn sang, nội dung cũng là tâm kinh, chỉ có điều khi nhìn vào chữ viết của Trường Lăng có thể thấy được người viết là người thấu rõ sự đời, không giống chữ cậu, ngay ngắn chỉnh tề, nhưng lại giống như bị gò bó trong tù.

Bởi vì Trường Lăng đưa tờ giấy cho cậu, Hứa Hàng có thể ngửi được ống tay áo của thầy có một mùi hương, không phải mùi nhang khí trong thiền viện, cũng không hẳn là mùi huân hương quen thuộc, mà có chút giống mùi son phấn dung tục của nữ nhân.

“Trên người đại sư, giống như… Dính chút mùi khác.” Hứa Hàng nói.

Trường Lăng rất bình tĩnh: “Gần đây luôn có một vị nữ thí chủ tới nghe tôi tụng kinh, trên người luôn có mùi thơm nồng nặc, mùi đàn hương trong tự viện cũng không át được.”

Nữ nhân? Hứa Hàng thử thăm dò: “Có phải là một nữ nhân Nhật Bản mặc áo choàng đen?”

Trường Lăng hơi vặn lông mày: “Quả đúng là có mặc áo choàng đen, nhưng tôi không nghe ra được khẩu âm của nàng giống với người Nhật Bản.”

Vậy hẳn là không sai rồi, chính là nàng.

“Không nghĩ tới người Nhật Bản lại có hứng thú với phật pháp, phật gia nhân từ, tối kỵ giết chóc, nàng thân là người chấp đao, lại muốn hiểu sự phổ độ chúng sinh, đúng là mỉa mai.”

Trường Lăng nghe ra được trong lời nói của Hứa Hàng chứa đầy sự căm ghét với người Nhật Bản, cũng không tiện nói lời nào, đưa cho cậu một hộp trà mới, rồi tiễn cậu đến cửa tự viện.

Xe của Đoạn Diệp Lâm đỗ ở dưới chân núi, hắn đứng trên một bãi cỏ, cầm súng trong tay, nhìn thấy một con chuột đồng đang chạy ở đằng xa liền bóp cò, thân thể chuột đồng văng ra xa, rồi đập xuống đất.

“Kỹ thuật bắn súng của anh rất tốt.” Hứa Hàng rất ít khi khen Đoạn Diệp Lâm.

Đoạn Diệp Lâm đưa khẩu súng cho Hứa Hàng: “Có muốn thử không?”

Hứa Hàng cầm lấy súng, nặng trình trịch, cậu giống như người chưa từng nhìn qua súng quan sát một hồi, sau đó hướng nòng súng về phía ngực Đoạn Diệp Lâm: “Anh không sợ tôi sẽ ra tay với anh sao?”

Đoạn Diệp Lâm dang hai tay ra: “Không sợ.”

Đối thủ càng bình tĩnh, càng khiến người mất đi hứng thú. Hứa Hàng dời súng, nhìn gốc cây phía xa, híp mắt ngắm bắn, Đoạn Diệp Lâm thấy tay cậu có chút bất ổn, liền chỉ đạo nói: “Hô hấp ổn định một chút, khuỷu tay hơi mở, nhắm chuẩn lập tức bắn.”

Chữ bắn vừa dứt lời, đạn liền ra khỏi súng. Nhưng trong nháy mắt đó, Hứa Hàng dùng sức hất súng lên, tay trái nhấn giữ cánh tay phải, hơi nhướng mày, thật giống như bị điện giật.

Bởi vậy, phát đạn kia cũng mất đi tính chính xác, bắn vào bờ ruộng bên cạnh.

“Làm sao vậy?” Đoạn Diệp Lâm sốt sắng kiểm tra cho cậu, xoa cánh tay, “Chưa bao giờ sử dụng súng, sợ là bị súng giật làm tổn thương.”

Hứa Hàng giật giật cánh tay, không có gì đáng ngại, liền nói: “Tôi không am hiểu thứ này, vẫn là không nên dùng.”

Sau khi hai người ngồi vào xe, Đoạn Diệp Lâm nói: “Tối nay có một bữa tiệc tối, em có muốn đi cùng tôi không?”

Về cơ bản, Hứa Hàng không thích náo nhiệt là chuyện hiển nhiên, Đoạn Diệp Lâm hẳn nên biết điều này mới đúng, sao lại chủ động đề nghị chuyện như vậy?

“Những yến hội tầm thường đương nhiên sẽ không cho em tới, chỉ là hôm nay còn có một buổi bán đấu giá, bán đấu giá đều toàn những thứ hiếm gặp, tôi nghe Kiều Tùng nói, có một chiếc sừng tê giác quý giá, chắc hẳn em sẽ thích.”

Tê giác, trong sách thảo mộc có ghi chép, mài ra uống rất tốt. Tỷ như tán nhỏ rồi cho vào canh, là dược liệu cực kỳ khó kiếm.

Nếu thật sự như lời Đoạn Diệp Lâm nói, quả thực cũng đáng giá để đi. Hứa Hàng thuận tiện hỏi một câu: “Tổ chức ở đâu?”

“Lãnh sứ quán Nhật Bản.”

“Tại sao lại ở đó?”

“Bởi vì người đứng ra tổ chức là người Nhật Bản, tên là Keimiya Keiko.”

Có câu tục ngữ nói, cái gì đến sẽ đến, xem giữa bọn họ và Keimiya Keiko sẽ có không ít sự tình phát sinh sau này.

Next: Chương 42

Gửi phản hồi