Chương 43

Edit & Beta: DK

“Che dấu?” Tiểu Tỉnh mơ mơ hồ hồ.

Viên Dã sửa lại dòng suy nghĩ của cậu: “Trước hết chúng ta đặt giả thiết người này chính là hung thủ. Nếu như nói trong khoảng thời gian từ chín giờ đến chín rưỡi, hắn mượn cớ ở trong nhà thợ thủ công sửa dây chuyền, như vậy nếu hắn muốn rời đi, nhất định sẽ gian lận về mặt thời gian, nói cách khác, trước chín giờ hắn nhất định sẽ rời đi.”

“Nhưng mà, nếu như vậy, trừ phi thợ thủ công cũng là đồng lõa?”

“Không, thợ thủ công có thể không phải đồng lõa, thế nhưng thời gian có thể.” Ngón tay phải Viên Dã khẽ gõ lên mu bàn tay trái, “Tôi vẫn luôn quên một chi tiết nhỏ, trong nhà thợ thủ công không có đồng hồ, lúc đó ông ta nói với tôi là canh hai, mà người của Cố gia nói với tôi lại là thời gian phương tây, cho nên, tôi phỏng đoán, nếu gõ mõ cầm canh gian lận, như vậy thợ thủ công cũng sẽ tin là thật.”

Nghe được tiếng mõ, không ai lại suy nghĩ nhiều, thợ thủ công tin thật là chuyện đương nhiên. Nguyên bản khi đến chín rưỡi sẽ đánh canh hai, thế nhưng chỉnh thời gian đến chín giờ, như vậy không có ai để ý.

Tiểu Tỉnh bỗng nhiên tỉnh ngộ, nhưng lại lập tức lâm vào một mớ bòng bong khác: “Nhưng nếu thời gian bị chỉnh đi nửa giờ, thợ thủ công không có một chút cảm giác nào sao? Lại nói, ông ta sửa chữa nhiều đồ vật năm như vậy, một mặt dây chuyền vỡ sửa trong bao lâu, không tính được sao?”

Viên Dã nhếch khóe miệng: “Đây chính là một màn che đậy khác.”

“Hả?”

“Nếu như sợi dây chuyền thợ thủ công sửa, không phải sợi dây chuyền ban đầu thì sao?” Viên Dã gợi ý cho Tiểu Tỉnh. “Cái gì? Em…Em vẫn chưa hiểu.”

“Tôi cũng mới sinh ra ý nghĩ lớn mật này ban nãy mà thôi.” Viên Dã hướng Tiểu Tỉnh tiếp tục nghĩ, “Em nghĩ xem, nếu như buổi tối hôm nay em muốn dùng chiếc xe này đưa tôi đến một nơi, thế nhưng thật không khéo chiếc xe này lại bị người làm hỏng, em lại không muốn tôi phát hiện trách phạt, cũng không thể làm lỡ chuyện của tôi, em sẽ làm thế nào?”

“Vậy em sẽ thuê một chiếc xe giống hệt rồi giấu chiếc xe trước đi là được.”

“Chính là ý này!”

Ví dụ này tương tự như chuyện kia khiến người thập phần dễ hiểu, đại não Tiểu Tỉnh nhanh chóng chuyển động, không phụ sự kỳ vọng của Viên Dã, mở nút thắt: “Ý thiếu gia là, hung thủ mượn cớ đi sửa dây chuyền bị vỡ, thế nhưng trước đó hắn đã chuẩn bị một cái giống y đúc như thế lại không có tổn hại nghiêm trọng mang đi sửa, thế nên sẽ rút ngắn được thời gian tiêu hao ở chỗ thợ thủ công, lại vẫn có thể khiến cho thợ thủ công làm nhân chứng? Trời ạ, chuyện này…Phương pháp này cũng quá tinh vi đi.”

Viên Dã gật gật đầu, giọng nói chìm xuống: “Quả thực tinh vi, nếu như không phải hôm nay ở Cố gia ngoài ý muốn phát hiện được, tôi cũng hoàn toàn không nghĩ tới.”

Tiểu Tỉnh thắng xe lại, quay đầu nhìn: “Vậy chúng ta nhanh chóng trở về Tiểu Đồng Quan, việc này không phải…”

Cậu vừa mở miệng liền hối hận, bởi vì cậu nhớ lại sáng sớm nay tâm tình Viên Dã không tốt cũng bởi vì vụ án đã bị qua loa kết án.

Lúc này Viên Dã chưa nghĩ tới chuyện kết án hay không, hắn lắc đầu, xô ngã kết luận của mình: “Nhưng mà… Tôi không có chứng cứ.”

“Lời thiếu gia vừa mới nói không phải rất hợp tình hợp lý sao? Sao còn phải do dự nữa?” Ngả lưng vào sau thành ghế, Viên Dã xoa xoa huyệt thái dương, giọng nói hơi khàn: “Em quên mất tôi có một tiền đề, điều kiện tiên quyết là giả thiết người kia là hung thủ. Hết thảy suy luận của tôi, đều căn cứ vào vào điều kiện trước tiên suy đoán người kia là hung thủ. Thế nhưng chuyện này không hề khoa học. Tôi không có bất kỳ chứng cớ nào có thể chứng minh người này thật sự như tôi nói có ý định giết đô đốc, nói trắng ra, là tôi trước tiên định tội, sau đó dựa vào suy nghĩ đó, mà vẽ ra sơ đồ gây án cho người này.”

Nếu như dựa theo suy nghĩ, như vậy cho dù Viên Dã có hoài nghi quản gia, thợ thủ công, hay tài xế Cố gia thậm chí là Cố Phương Phỉ, cũng có thể vẽ ra một sơ đồ gây án hợp tình hợp lý.

Mà sở dĩ hắn hoài nghi Hứa Hàng, cũng đơn giản chỉ là một loại cảm giác, kỳ thực cảm giác cũng có thể là một loại che dấu. Dù sao, Hứa Hàng có thể bởi vì đồng tình mà trợ giúp Nguyễn Tiểu Điệp, có thể bởi vì sự thiện lương bao che Nguyễn Tiểu Điệp, thế nhưng thực sự không lý do gì để đi giết Uông Vinh Hỏa.

Dùng nhận thức của hắn đối với Hứa Hàng, cậu không phải là người vọng động như vậy.

Tiểu Tỉnh cũng rơi vào trầm tư: “Hiện trường không có một chút chứng cớ nào liên quan đến hung thủ sao?”

“Nếu như có, tôi sẽ không buông tha lâu như vậy.”

Hiện tại trong lòng Viên Dã đang kìm nén một vại cảm xúc cùng bí mật, giống như ủ rượu càng để lâu càng nồng. Bây giờ kết án đã là ván đã đóng thuyền, sau khi Đoạn Diệp Lâm trở lại biết được cũng không có phát tác, chuyện này hiển nhiên sẽ không gây nên sóng lớn gì nữa, hắn dây dưa đến nay, đơn giản là muốn biết chân tướng mà thôi.

Nhưng mà, phụ thân hắn giống như cũng có liên quan trong chuyện này, hắn không có cách nào sung sướng như vậy mà đi lật lại vụ án.

Hắn vẫn muốn tự mình đi hỏi Hứa Hàng, hắn quả thật coi Hứa Hàng là bằng hữu, chỉ cần Hứa Hàng mở miệng, hắn sẽ tin tưởng cậu. “Lái xe, đi lãnh sự quán Nhật Bản.”

——————

Tiệc rượu ở lãnh sự quán Nhật Bản có thể nói là xa hoa cực kỳ, nực cười là, bọn họ dùng chính bạc trắng của Trung Quốc, đồ vật bán đấu giá cũng là từ những món đồ cổ giành được của người Trung Quốc.

Lần này Keimiya Keiko không chỉ chuẩn bị đồ đấu giá, còn dành ra hẳn một khu để những người có tư tàng đồ quý trong nhà mang đến đây giám định, nếu như giám định được đó là đồ quý, lập tức gia nhập hàng ngũ bán đấu giá.

Thời điểm Hứa Hàng và Đoạn Diệp Lâm đến nơi, Keimiya Keiko vừa mới biểu diễn xong.

Tối nay nàng đặc biệt đẹp, một thân váy đuôi cá màu đen, tay áo rộng rủ xuống, khuyên tai ngọc trai đen, đôi môi đỏ mọng, thướt tha đi từ trên cầu thang xuống.

Nổi bật nhất chính là mặt dây chuyền tráng men vẽ hình bướm trắng quyến luyến hoa cỏ, nghe nói đó cũng đồ vật đêm nay muốn bán đấu giá.

Nàng vừa đi ra giống như cây bông ngấm nước ấm, mềm mại ấm áp như muốn hòa tan tất thảy những đám đàn ông đang nhìn nàng mê luyến. Bất kể là phú hộ một phương hay hội trưởng thương hội, cục trưởng cảnh sát thân mang cảnh phục hay là đặc phái viên hào hoa phong nhã, một khi đã ở đây, lập tức biến thành chim nhỏ, vây quanh bên người nàng tranh sủng.

Keimiya Keiko tựa hồ được một tên đặc phái viên chọc cho bật cười, hơi nâng cằm, che miệng cười đến cực kỳ chói mắt: “Lời này của đặc phái viên đúng là đang cười nhạo tôi, thành Hạ Châu nhiều quý phụ như vậy, nơi nào lại bị tôi hạ thấp đi chứ.” Sau khi nói xong còn nhẹ nhàng dán lên, tới gần hắn, hơi thở mềm mại, đôi mắt giảo hoạt như mèo: “Tuy nhiên ngài nói như vậy, tôi rất vui.”

Cách thật xa cũng có thể cảm nhận được, tên đặc phái viên kia nổi lên phản ứng, không được tự nhiên ho khan một tiếng, lùi ra sau hai bước.

Lập tức Keimiya Keiko liền bưng rượu đi chỗ khác, nhìn một nam nhân mặc âu phục nãy giờ vẫn yên lặng yêu kiều cười khẽ: “Giày tôi có chút không vừa chân, có thể cho tôi ngồi xuống bên cạnh ngài được không?”

Nam nhân kia đỏ mặt, nhanh chóng đứng lên, kéo ghế làm một động tác mời ngồi, Keimiya Keiko nâng váy ngồi xuống.

Keimiya Keiko ổn định, thuận thế cầm tay nam nhân kia. Nếu như từ cao nhìn xuống, có thể nhìn thấy bộ ngực mềm mại của nàng lấp ló sau lớp vải mỏng manh, mặt nam nhân mặc âu phục càng đỏ hơn, Keimiya Keiko cắn cắn môi dưới: “Cám ơn ngài, ngài thật tốt, lát nữa nhớ phải mời tôi khiêu vũ, đừng quên ~ “

Nam nhân kia lúc này đã giống hệt con tôm luộc, vội vã gật đầu.

Mới vào cửa chưa tới mười phút, Hứa Hàng đã nhìn thấy nữ nhân này như hoa hồ điệp, không ngừng hớp hồn nam nhân, chỉ một vài câu đã có thể thu gặt linh hồn của bọn họ. Gặp phải người hay ngại ngùng, nàng liền khéo léo chủ động, gặp phải người lớn mật, nàng lại dục cự còn nghênh, gặp phải người nghiêm túc, nàng sẽ đoan trang tao nhã, gặp phải người nhiệt tình, nàng lại hoạt bát hào phóng.

Một người ngàn mặt, thay đổi thất thường, hạ bút thành văn.

Nếu như nói kỹ nữ ở thanh lâu có bản lĩnh gặp người nói tiếng người gặp quỷ nói chuyện ma quỷ, như vậy nếu so sánh nàng với kĩ nữ, thật sự là một sự sỉ nhục. Nàng nghiễm nhiên là một đóa hoa hồng có gai ở thành Hạ Châu, cơ trí thông minh, kiêu ngạo khí chất, cho dù nàng bày ra tư thái câu dẫn cũng sẽ không hiện ra vẻ phóng đãng.

Đương nhiên, nàng là mật đường trong mắt nam nhân, là thạch tín nữ trong mắt nữ nhân.

Hứa Hàng nghiêng mặt sang bên nói với Đoạn Diệp Lâm: “Nàng rất thú vị.”

Đoạn Diệp Lâm: “Gặp qua?”

“Ừ, mỗi lần gặp lại không giống nhau.”

Đoạn Diệp Lâm quay người nói nhỏ với Kiều Tùng: “Ở đây ngư long hỗn tạp, nếu như tôi không có ở đây, cậu nhất định phải bảo vệ Hứa Hàng.”

Kiều Tùng gật đầu: “Rõ!”

Keimiya Keiko vừa mới cùng một người nước Pháp kề mặt chào hỏi, xoay người đã rời đến trước mặt Đoạn Diệp Lâm và Hứa Hàng. Hứa Hàng vốn cũng hiếu kì, đến tột cùng nàng sẽ lấy dạng thủ đoạn gì để đối phó với Đoạn tư lệnh nổi danh nhất thành Hạ Châu, thế nhưng khiến cậu bất ngờ nhất chính là, Keimiya Keiko gặp hai người thì lập tức thu lại khí chất gợi cảm quyến rũ, đứng đắn đưa tay ra: “Rốt cục cũng may mắn gặp được Đoạn tư lệnh, ngài có thể quang lâm tới đây tôi đặc biệt vinh hạnh.”

Ngữ khí bình thản như nước lạnh.

Đoạn Diệp Lâm bắt lấy tay nàng như một nghi thức: “Hân hạnh.”

Chào hỏi xong nàng quay người đi, không có ý muốn dừng lại, mãi cho đến khi gặp được một phú thương đi đến muốn bắt chuyện.

“Thấy chưa, đây chính là yêu tinh tu luyện thành người.” Đoạn Diệp Lâm ghé vào bên tai Hứa Hàng bình luận.

Hứa Hàng cũng nhìn ra được, Keimiya Keiko không có hứng thú với Đoạn Diệp Lâm, bởi vì nàng liếc mắt đã nhìn ra, Đoạn Diệp Lâm không có chút dao động nào đối với lời nịnh nọt của nàng. Nên sẽ không uổng phí thời gian của mình, chỉ muốn sử dụng khí lực của mình cho những người chắc chắn thành công, quả là một người thông minh.

Lúc này cách buổi đấu giá chính thức còn 15 phút nữa, mọi ngươi tranh thủ ăn uống linh đình, bỗng có người thở hồng hộc từ ngoài cửa xông vào, sắc mặt không đúng, trong tay còn ôm một hộp gấm, vừa nhìn thấy Keimiya Keiko đã vọt tới.

Next: Chương 44