House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 44

Edit & Beta: DK

Người này vừa thấy Keimiya Keiko đã chửi ầm lên: “Loại Nhật Bản không biết nhìn đồ! Thứ này của lão tử là đồ cổ vô giá! Các người mời chuyên gia giả tới đây, nói thứ này của tôi không đáng giá?! Hôm nay nhất định các người phải cho tôi lời giải thích!”

Giọng gã vừa thô lại lớn, như tiếng chiêng vỡ, nghe vào khiến tai người khó chịu, bên trong Lãnh sự quán nhất thời yên tĩnh lại, mấy trăm con mắt đổ dồn về phía nam nhân vừa tiến vào.

Vài tên binh sĩ thấy tình thế không ổn, đang định tới lôi người đi, thì thấy Keimiya Keiko thu lại nụ cười, bày ra một tư thái kiêu ngạo, khoát tay áo, hỏi: “Xin hỏi quý tính của tiên sinh?”

“Không dám tôi họ Bàng!”

Keimiya Keiko chân thành đi về phía trước: “Bàng tiên sinh, Trung Quốc có câu nói dĩ lễ tương đãi (lấy lễ để tiếp đón). Nhưng ngài dùng lễ nghi như vậy, mặc dù đồ vật của ngài có quý trọng thế nào, tôi vẫn phải cho người đuổi ngài ra ngoài. Nhưng nếu như ngài không phục, hiện tại có tất cả mọi người ở đây, ngài không ngại lấy đồ của ngài ra cho chúng tôi nhìn, nếu quả thật là do giám định sai lầm…”

Nàng vỗ tay cái độp, một người phục vụ cầm bình rượu đi ra, “Tôi xin dâng tặng bình rượu này bồi tội với ngài.”

Bàng tiên sinh thật là một tên quê mùa, nghe được nàng nói như vậy, thập phần phấn khích: “Được! Một lời đã định! Nếu tôi sai, cô cứ rót bình rượu này lên đầu lão tử!”

Lời vừa ra, Bàng tiên sinh lập tức mở hộp gấm mình mang tới, cẩn thận đặt bảo bối ở trên tay, cho mọi người cùng nhìn xem, đó là một chiếc gối làm bằng ngọc màu xanh, mặt trên có họa hàn sơn và đề một bài thơ cuồng thảo. Gã còn đang ở đàng kia khoe khoang: “Nhìn đi, đều mở mắt ra mà nhìn! Đây chính chiếc gối chôn cất cùng Từ Hi lão phật gia, sau khi bị đạo tặc Đông Lăng đào trộm thì lưu lạc đến nơi này. Đây chính là chiếc gối ngọc tốt nhất, tuy rằng bị năm tháng mài mòn, nhưng là vật được thánh thượng ngự ban lại được người sử dụng qua, không là bảo vật vô giá thì là gì chứ?”

Gã nói đến hợp tình hợp lý, không ít người mang theo sự hoài nghi châu đầu ghé tai nhau thảo luận. Sự việc đạo tặc Đông Lăng khiến quốc nội khiếp sợ, kho báu bên trong quan tài của Từ Hi lão phật gia cũng thật sự làm người khiếp sợ, thế nhưng những bảo vật kia hiện giờ không ai biết lưu lạc nơi đâu, nếu như vật này là thật, thì quả thực là đồ vật vô giá.

Ai biết Keimiya Keiko nghe xong thì phụt một tiếng, không khách khí bật cười.

Bàng tiên sinh bị nàng cười cảm thấy nhục nhã, cả giận nói: “Cười cái gì, cô không tin sao?”

Keimiya Keiko đi lên phía trước, đoạt lấy gối trong tay Bàng tiên sinh, thả ở trong tay, vừa quan sát vừa nói: “Nếu như là gối ngọc, thứ này của tiên sinh xác thực không tệ lắm, chắc được lấy ra từ trong kỹ viện nào đó. Thế nhưng trước kia ở triều Thanh, có không ít nương nương cũng dùng gối ngọc để gối đầu, huống chi ngài nói lão phật gia?”

Nàng đi quanh Bàng tiên sinh nhìn một vòng, khóe miệng tràn đầy châm chọc: “Lại nói thêm, nếu ngài muốn cải biên cố sự cũng nên cải biên cho giống một chút, chưa từng đọc qua ghi chép của Đại thái giám Lý Liên Anh sao? Lão phật gia chôn cất, trên đầu gối lá sen bằng phỉ thúy, dưới chân đặt hoa sen bằng ngọc hồng, gối này của ngài, ai biết là của cô hồn dã quỷ nào dùng?”

Bàng tiên sinh bị nàng nói tới ấp úng, gã biết đến những chuyện này đều từ tên thương gia bán đồ cổ kể cho, gã vốn là một kẻ quê mùa không có ăn học, làm sao biết nhiều chuyện như vậy, chỉ có thể thẹn quá hóa giận: “Cô cô cô, cô muốn thế nào thì là thế đó?”

Keimiya Keiko một tay nâng gối, tay còn lại chỉ cần hơi lơi lỏng đồ vật sẽ bị rơi ra, “Đọc hiểu thơ trên mặt gối này không? Bên gối núi tranh che sóng biếc, trâm cài gối ngọc, thanh thúy reo vang. Đây là bài thơ của Âu Dương Tu, kể lại thời điểm ngài ấy mây mưa với kỹ nữ, trâm cài và gối sứ va chạm phát ra tiếng vang thanh thúy, ngài nói xem, người nào không biết xấu hổ lại mang theo chiếc gối đầy dâm từ diễm ngữ này bỏ vào bên trong quan tài chôn cùng? Bàng tiên sinh, xin lỗi, món đồ chơi này của ngài, nhiều lắm cũng chỉ là từ vị quan to hiển quý nào đó vụng trộm đưa cho tình nhân của ông ta, thực sự thứ cho chúng tôi không chấp nhận được.”

“Ha ha ha! Ha ha ha ha!” Mọi người nhìn nhau cười vang.

Nói hết một lần xong, tay Keimiya Keiko khẽ run một cái, gối ngọc rơi xuống mặt đất, trong nháy vỡ tan thành từng mảnh. Nàng giả bộ kinh hoàng che miệng, sau đó quay người nói: “Ai nha, thật ngại quá tôi lỡ tay, Kenji, mau vào trong nhà kho lấy chiếc gối sứ hồi nhỏ ta dùng mang cho Bàng tiên sinh, thứ đó còn quý giá hơn nhiều, Bàng tiên sinh sẽ không tức giận đâu.”

Công phu vũ nhục này quả thực chí mạng, Bàng tiên sinh mắt thấy mình sắp bị đuổi ra ngoài, không thèm để ý gì nữa, mắng to: “Mày dẫu sao cũng chỉ là một ả đàn bà Nhật Bản! Mày thì biết cái gì! Mọi người đừng nghe ả ta ăn nói bừa bãi!”

Keimiya Keiko lười biếng ngáp một cái, nghe gã nói xong, sống lưng thẳng tắp, nhấc lên con ngươi, ánh mắt lạnh băng triệt để khiến Bàng tiên sinh bị dọa sợ.

Nàng nhấc đầu ngón tay, lắc qua lắc lại: “Vậy tôi sẽ để cho tiên sinh cơ hội cuối cùng. Keimiya Keiko là tên gọi của tôi sau khi đến Nhật Bản, tôi vốn tên là Văn Huệ, họ là —— “

Dường như nàng muốn nói ra từ gì đó kinh thế hãi tục, cổ nàng kéo dài, giống như nữ thần không người có thể xâm phạm, nàng nhấc bình rượu lên, đi tới trước mặt Bàng tiên sinh, cầm bình rượu đổ từ trên đỉnh đầu gã xuống, không thừa một giọt, cuối cùng nói rõ ràng từng chữ: “Họ là Ái Tân Giác La(1).”

(1) Ái Tân Giác La là họ của các hoàng đế nhà Thanh và của các thành viên hoàng tộc trực hệ

Bàng tiên sinh triệt để ngậm miệng, thời điểm bị người kéo ra ngoài vẫn còn đang há hốc miệng.

Một trò khôi hài chỉ càng làm tăng thêm nhã hứng của mọi người, rất nhanh hiện trường được dọn dẹp, nàng lại giống như hồ điệp tiếp tục cần mẫn thụ phấn bốn phía.

Hứa Hàng cũng bị câu nói này của nàng làm cho kinh sợ, thì ra nàng không phải người Nhật Bản, mà là hậu duệ Mãn tộc của triều Thanh.

Ái Tân Giác La, từng là họ hiển quý, thế nhưng đại hoàng đế cũng trở thành con rối của người Nhật Bản, nàng là nữ nhi của vương công quý tộc, nương nhờ vào người Nhật Bản, không tính là kỳ quái.

Tiếng nhạc thay đổi nhịp điệu, dãy đèn trần vốn đang tắt bỗng sáng bừng lên, báo hiệu buổi đấu giá đến lúc bắt đầu.

Đoạn Diệp Lâm dẫn Hứa Hàng đến đây là muốn cho cậu xem cặp sừng tê giác, nếu như cậu thích, hắn sẽ mua lại, nhưng không nghĩ tới, từ lúc buổi đấu giá bắt đầu, đôi mắt Hứa Hàng vẫn luôn đặt trên người Keimiya Keiko, thật giống như trên người nàng có thứ gì đó mê hoặc cậu.

Đoạn Diệp Lâm nhìn thấy thì lên cơn giận giữ, đánh đổ bình dấm chua.

Hắn vươn tay dài, nhấn giữ vai Hứa Hàng: “Nhìn gì mà chuyên tâm như thế?”

Hứa Hàng quay mặt lại: “Không có gì.” Trả lời cực kỳ qua loa.

Lúc này người chủ trì trên đài để tăng hiệu quả hình ảnh, trước khi công bố sản phẩm mới đều ra hiệu tắt hết đèn đi, mười giây sau mới bật sáng lên, cứ như thế giới thiệu từng đồ vật một.

Đoạn Diệp Lâm tranh thủ khi đèn tắt, bàn tay không an phận mò đến bên eo Hứa Hàng, Hứa Hàng giật mình kêu nhẹ, sau đó liền bị một đôi môi lấp kín.

Xung quanh nơi này đều là người, đèn thì không biết lúc nào sẽ bật, toàn thân Hứa Hàng cảnh giác, âm thầm dùng sức đẩy hắn, thế nhưng Đoạn Diệp Lâm lại cảm thấy cực kỳ hưng phấn, hôn đến khi khóe miệng Hứa Hàng có chút đau, dường như hắn cũng muốn để Hứa Hàng biết hắn ghen tuông sẽ như thế nào.

Thời gian càng trôi qua Hứa Hàng càng hoảng loạn, Đoạn Diệp Lâm thì không có chút ý tứ buông tay nào, vẫn quấn lấy đầu lưỡi cậu, qua lại liếm láp.

Đèn bỗng chốc sáng lên, một giây trước khi đèn sáng Đoạn Diệp Lâm phản ứng lại tách ra khỏi Hứa Hàng, quy củ ngồi.

Hứa Hàng cúi đầu lau nước miếng chảy ra, Đoạn Diệp Lâm hài lòng, hạ thấp giọng nói: “Đừng nhìn người khác như vậy, tôi sẽ…”

“Đoàng”!

Tiếng súng vang lên, viên đạn bắn trúng sàn nhà nơi Đoạn Diệp Lâm đang ngồi.

“A a a!” Tiếng la hét thất thanh của mọi người.

Đoạn Diệp Lâm lanh tay lẹ mắt mắt ôm Hứa Hàng tránh sang bên cạnh!

Lại “Ầm” một tiếng! Lúc này bắn trúng đèn treo, toàn bộ hội trường rơi vào trong bóng tối!

“Giết người! Cứu mạng!”

“Chạy mau! Cửa ở nơi nào?!”

Hiện trường bắt đầu hỗn loạn, người chen người, xô đẩy nhau, chỉ nghe thấy tiếng gốm sứ vỡ vụn, bước chân ngổn ngang, bàn ghế bị xô đổ.

Đoạn Diệp Lâm giống như cảnh khuyển lên tinh thần, đôi mắt thoáng chốc trở nên hung ác, trong bóng tối ôm Hứa Hàng trốn đằng đông nấp đằng tây, lên tiếng gọi: “Kiều Tùng!”

Kiều Tùng ở trong màn đêm nghe tiếng tìm tới: “Tư lệnh! Tôi ở đây!”

“Cậu đi cùng em ấy, bảo vệ cho thật tốt, dẫn đến chỗ an toàn trốn! Tôi đi bắt sát thủ!”

Đoạn Diệp Lâm giao phó xong, rút súng bên hông ra rồi vọt vào trong bóng tối.

Next: Chương 45

Gửi phản hồi