Chương 45

Edit & Beta: DK

Trong hội trường hỗn loạn bất kham, không biết là ai đóng cửa, mọi người bắt đầu hoài nghi đấu đá nhau.

“A! Đừng giẫm tôi!”

“Mở cửa! Cứu mạng…”

Đoạn Diệp Lâm lắng tai nghe, cầm súng men theo vách tường tránh nơi nhiều người đi, lỗ tai mẫn cảm nghe được tiếng kéo chốt rất khẽ trong âm thanh hỗn loạn, hắn lăn một vòng trên đất, nơi vừa nãy đứng có hai viên đạn từ hai hướng bắn tới!

Sát thủ không chỉ có một!

Đoạn Diệp Lâm không dám đứng lại lâu, nhanh chóng chạy lên bậc thang, sau đó trốn sau một chiếc cột trụ hành lang, hắn nằm trên mặt đất, lỗ tai dán lên sàn nhà nghe tiếng bước chân.

Cộc cộc, lộc cộc, cộc cộc cộc…

Ngoại trừ tiếng bước chân trốn chạy ngổn ngang ở bên ngoài, có tiếng bước chân của vài người đặc biệt bình tĩnh. Trong lòng hắn ước lượng phút chốc, sát thủ có ít nhất ba người.

Hắn đứng lên, chậm rãi mở mắt ra, hai mắt đã có chút quen với bóng tối, mơ hồ có thể thấy rõ bóng người. Hắn nhìn thấy xa xa có một người đang hốt hoảng chạy trốn thì chiếc áo choàng kiểu Nhật rơi xuống đất, hắn nằm xuống bò tới đó lấy áo mặc vào, tùy thời phản kích.

Đám sát thủ này vì hắn mà tới, từ lúc bắt đầu, bọn chúng tổng cộng chỉ bắn ba phát súng, ba phát đều nhắm vào đầu của hắn. Những người này không phải người Nhật Bản, người Nhật Bản sẽ không ngu đến mức xuống tay ở chính buổi đấu giá của mình, huống hồ hắn cũng nghe được Keimiya Keiko hạ lệnh cho thủ hạ đi tìm binh lính quân đội đến bảo vệ.

Xem ra, đêm nay là đêm lành ít dữ nhiều.

Thay đổi quần áo xong, Đoạn Diệp Lâm ngồi dậy thử tiến lên phía trước thăm dò, từng tế bào thần kinh đều căng thẳng, đột nhiên thân thể cứng lại, bởi vì hắn cảm nhận được chỗ ngoặt phía trước có người đang tới gần.

Cầm chặt súng, hắn thả bước chậm lại, đáng sợ chính là, người đối diện cũng bước chân chậm lại.

Ngàn cân treo sợi tóc, ai nhanh người đó thắng.

Đoạn Diệp Lâm cấp tốc dán tường, ngồi xuống, dọc theo chân tường dịch chuyển từng chút một, mãi cho đến khi tới chỗ ngoặt, súng đặt ở trước người, đôi mắt hướng lên trên nhìn, quả nhiên chỉ thấy đầu súng nho nhỏ, người kia không thấy đâu.

Chính là lúc này!

Đầu súng đang hướng lên trên của hắn đột nhiên nổ súng, cây súng kia bị đánh bay! Lực tác động mạnh lên tay khiến tên sát thủ theo quán tính đổ về phía sau, nhưng là kẻ được huấn luyện nghiêm chỉnh hắn lập tức quay người chạy đi!

Đoạn Diệp Lâm theo sát nã một phát súng, chỉ nghe thấy a một tiếng, thân ảnh kia vội chạy đến cuối hành lang rồi biến mất. Tiếp tục đuổi tới, đã không thấy tăm hơi đâu nữa.

Chạy trốn thật nhanh, Đoạn Diệp Lâm nghĩ thầm.

Ở một tầng lầu khác, Kiều Tùng mang theo Hứa Hàng đi vào một gian phòng không người, căn phòng được ánh trăng chiếu rọi, có thể miễn cưỡng thấy được cảnh vật xung quanh.

Nhưng Hứa Hàng vừa đi vào được hai bước, liền xoay người lại, nói: “Căn phòng này thoạt nhìn rất đáng sợ, chúng ta vẫn nên đổi một gian phòng khác đi.”

“Hứa thiếu gia, tình huống bây giờ rất khẩn cấp, cậu đành phải oan ức ở đây một lát vậy.”

“Tôi không muốn tránh.” Trong thời khắc nguy hiểm thế này mà Hứa Hàng cư nhiên lại nói lời khó nghe, Kiều Tùng có chút bất đắc dĩ.

Vừa định khuyên nhủ vài câu, Kiều Tùng phát hiện có gì đó không bình thường. Hứa Hàng đang đứng quay lưng với cửa, đối diện Kiều Tùng, nương theo ánh trăng, Kiều Tùng nhìn thấy miệng Hứa Hàng mở ra đóng lại, dường như muốn nói gì đó, thế nhưng lại không phát ra âm thanh.

Hắn mở to hai mắt nhìn kỹ, đọc khẩu hình trên môi Hứa Hàng.

Sau, màn, có, người.

Cả người hắn bỗng chốc cứng đờ, Kiều Tùng như bị người ta dùng định thân thuật, theo ánh mắt Hứa Hàng nhìn về phía phía cửa sổ, quả nhiên nhìn thấy một bóng đen, giống như quỷ mỵ đứng im không nhúc nhích, dưới ánh trăng có một vật nhỏ bằng kim loại khẽ lóe sáng —— hình như là súng, nòng súng ngắm thẳng về phía bọn họ.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, một tay Kiều Tùng lặng lẽ sờ tới khẩu súng bên eo, ngoài miệng bình tĩnh nói: “… Thôi vậy, nếu cậu thật sự sợ như thế. Tôi đành phải dẫn cậu đi tìm tư lệnh.”

“Được.” Hứa Hàng cũng bình tĩnh đáp, sau đó lững thững đi ra khỏi phòng, thuận tiện đóng cửa lại.

Hai người họ mò mẫm trong bóng tối đi hồi lâu, Kiều Tùng mới thở mạnh một hơi: “Hô… Hứa thiếu gia thật tinh mắt, vừa nãy thực sự là tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc!”

“Bây giờ tính mạng cũng như ngàn cân treo sợi tóc mà thôi. Vừa nãy là may mắn, khi chúng ta rời đi tên sát thủ ắt đã nghĩ lại cảm thấy giết chúng ta vẫn là tốt nhất, đi mau!”

Như muốn xác minh lời Hứa Hàng nói, trong bóng tối nghe được tiếng cửa mở khe khẽ, Hứa Hàng đột nhiên bổ nhào về phía Kiều Tùng, đầu óc Kiều Tùng quay cuồng, đầu đập xuống đất, hai tiếng đoàng đoàng phát ra, viên đạn xẹt qua đầu họ ghim trên tường.

Nơi này thậm chí có hai tên sát thủ!

Nhưng không đợi Kiều Tùng phản ứng lại, bên hông bỗng buông lỏng, chẳng biết lúc nào Hứa Hàng đã đoạt lấy cây súng của hắn, dùng tốc độ mắt thường khó thấy, cùng sự quyết đoán cao độ, nhắm thẳng về phía trước, bắn một phát súng!

“A!” Một tiếng kêu đau đớn nặng nề vang lên.

Sau đó, là tiếng máu phun ra, thân thể đập xuống mặt đất tạo nên tiếng vang trầm đục, loại cảm giác tính mạng bị đe dọa trong đêm đen càng bị khuếch đại vô tận, khiến người sởn cả tóc gáy.

Bọn họ vẫn giữ nguyên động tác không dám cử động, mãi đến khi phía đối diện triệt để an tĩnh.

Nếu như bây giờ đèn đuốc sáng choang, có thể thấy được trên mặt Kiều Tùng viết đầy ba chữ không tin nổi. Kỹ thuật bắn súng tinh chuẩn như vậy, quen thuộc như vậy, trong bóng tối, cầm súng bắn, một mũi tên hạ hai con chim, đối phương thậm chí là sát thủ chuyên nghiệp! Hứa Hàng, Hứa thiếu gia, đến tột cùng làm sao có thể làm được?

Không thể nào là may mắn, động tác ban nãy vững như bàn thạch, vừa nhìn đã biết là người có thực lực. Kiều Tùng tự hỏi nếu như ở trong tình huống đó, chính hắn cũng không dám chắc có thể đạt đến trình độ như vậy!

Nói cách khác, bàn luận về kỹ năng bắn súng, Hứa Hàng khả năng còn ở trên hắn.

Hứa Hàng thu súng, vứt trở về cho Kiều Tùng, bình tĩnh đứng lên: “Đi thôi.”

Lúc này, lại nghe thấy tiếng bước chân đến gần, Hứa Hàng và Kiều Tùng đồng loạt nhô cao bả vai chẳng khác nào mèo bị giẫm phải đuôi! Hai đôi mắt tựa như dao găm, vèo vèo hướng về phía tiếng bước chân, chỉ thấy một thân ảnh cao to mơ hồ.

“Viên Dã?” Hứa Hàng là người đầu tiên nhận ra, quả nhiên bước chân người kia dừng một chút, sau đó bước nhanh về phía trước thân thiết hỏi: “Đúng thế, là Hứa Hàng sao?”

Thật sự là Viên Dã.

Hứa Hàng gật đầu một cái, thế nhưng chợt nhớ ra đang ở trong bóng tối, vì vậy mở miệng: “Anh sao lại ở đây?”

“Tôi…” Viên Dã cảm thấy cảm thấy không nên nói ý đồ mình đến đây làm gì, “Tôi đến xem bán đấu giá, nhưng mà tới trễ, anh không gặp được.”

“Anh tới đây quả thực không đúng lúc.”

“Đúng vậy…”

Hứa Hàng đang định nói cùng nhau tìm một chỗ tránh đi, bỗng nhìn thấy phía sau lưng Viên Dã, một tên sát thủ đang nằm trong vũng máu, run run giơ tay lên, ý đồ muốn động thủ. Nói thì chậm nhưng xảy ra lại nhanh, Hứa Hàng nhanh chóng kéo cà vạt của Viên Dã, Viên Dã bị kéo sang bên cạnh, nên may mắn tránh thoát được viên đạn!

“Khụ khụ khụ!” Viên Dã bị kéo có chút không nói nên lời.

“Kiều Tùng! Nổ súng!” Hứa Hàng không dám trì hoãn, lập tức nhắc nhở Kiều Tùng.

Nhưng Kiều Tùng còn chưa kịp cầm súng lên, một tiếng súng đã vang lên trực tiếp nhắm thẳng vào đầu sát thủ!

Tiếng bước chân lộc cộc mạnh mẽ của người nổ súng tới gần, chạy đến bên sát thủ, vươn tay thăm dò, xác nhận người đã chết rồi mới đi tới: “Không sao chứ? Yên tâm, hắn ta đã chết rồi.”

Là Đoạn Diệp Lâm!

Hứa Hàng, Kiều Tùng, Viên Dã đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Ngày thường, sống trong yên bình, chỉ có giờ khắc này, mọi người mới chân thực cảm nhận được, nam nhân bảo vệ thành Hạ Châu này, đến tột cùng mạnh mẽ đáng tin cậy đến cỡ nào.

Đoạn Diệp Lâm như trước không hề buông lỏng cảnh giác: “Trên đường tới đây, tôi đã bắn chết hai người, nơi này có thêm hai người nữa, tôi nghĩ… Chắc hẳn còn có một kẻ nữa.

“Làm sao anh biết?”

“Tiếng bước chân không giống nhau. Ban đầu có một tên bị tôi bắn trọng thương chạy trốn, đêm nay bọn chúng hành động thất bại, sự việc nơi này chấn động như vậy, rất nhanh viện quân của ta sẽ tới, cho nên bọn chúng sẽ rút lui.”

“Chúng ta xuống lầu thử xem.”

Bốn người phối hợp với nhau, cẩn thận đi xuống lầu dưới. Giờ khắc này trong đại sảnh, Keimiya Keiko đứng ở trong góc nhỏ, sắc mặt âm trầm, đứng trước bảo vệ là nam nhân tên Kenji lần trước.

“Người đi ra ngoài báo cảnh sát còn chưa trở lại sao?” Nàng hỏi.

Kenji đáp: “Còn phải dẫn người tới đây nữa.”

Đang yên đang lành lại xuất hiện chuyện như vậy ở buổi đấu giá, trong lòng Keimiya Keiko đương nhiên tức giận.

Nàng đỡ trán xoa bóp đầu, bỗng một bàn tay từ sau lưng tới gần, lặng yên không một tiếng động tiếp cận cổ nàng.

Bàn tay kia nhanh đến mức giống như tay quỷ, Keimiya Keiko cảm giác cổ mình bị ghìm xuống, sau đó là tiếng tiếng gãy của móc khóa dây chuyền, cổ chợt nhẹ đi, nàng sờ soạng một chút, mặt dây chuyền đã không cánh mà bay!

Vừa định quay đầu liền bị người đẩy một cái, cả người nhào lên người Kenji.

Kenji đỡ lấy nàng: “Làm sao vậy?”

“Có trộm! Hắn đoạt dây chuyền của tôi rồi!”

Ầm một tiếng! Cửa lớn bị người phá nát từ bên ngoài, một loạt binh sĩ cầm đuốc rầm rầm chạy vào, chiếu sáng lãnh sự quán Nhật Bản. Ban đầu mọi người thất kinh rít gào, khi thấy rõ là ai tới mới có cảm giác sống sót sau tai nạn.

Quân cứu viện đến rồi!

Next: Chương 46