Chương 46

Edit & Beta: DK

Khua chiêng gõ trống sắp xếp, kiểm tra, cứu viện, động viên, mãi cho đến canh ba mới dọn dẹp xong tàn cuộc ở lãnh sự quán Nhật Bản.

Hết thảy quan to quý nhân ngồi thành vòng tròn trong đại sảnh, tổng cộng có ba thi thể được mang ra khỏi lãnh sứ quán, trên người không có bất cứ hình xăm hay dấu vết của tổ chức nào.

Mang binh tới đây là Đoạn Chiến Chu và một nam nhân mặc đường trang, để râu dài, bộ dáng có mấy phần tiên phong đạo cốt, thế nhưng nhìn vào vết chai ở trên tay, biết ngay là người luyện võ.

Đoạn Diệp Lâm vừa nhìn thấy người này liền bày ra bộ dạng cung kính: “Kiều Tứ Thúc.”

Người tên Kiều Tứ Thúc này, tên đầy đủ là Kiều Đạo Tang, anh em kết nghĩa lúc sinh thời của phụ thân Đoạn Diệp Lâm. Sau khi cha Đoạn Diệp Lâm qua đời, Kiều Đạo Tang tựa như nghiêm phụ, dạy dỗ Đoạn Diệp Lâm một thân bản lĩnh như ngày hôm nay, có thể nói là một người thầy hà khắc, thế nhưng ai cũng biết, ông yêu thương Đoạn Diệp Lâm hết mực.

Đoạn Chiến Chu nói: “Người bên lãnh sự quán không kịp đến Tiểu Đồng Quan cầu cứu, đành phải đi đến chỗ Kiều Tứ Thúc, Tứ Thúc liền dẫn theo một nhóm lính tuần tra gần đấy đến đây trước, rồi phái người tới tìm tôi sau, như thế nào, không ai bị thương chứ?”

Kiều Tùng đi tới, đáp lời: “Đã kiểm tra hết người nơi đây, không có sát thủ trà trộn bên trong, có cần để cho các huynh đệ đưa bọn họ trở về không?”

Đoạn Diệp Lâm vừa định gật đầu thì bị người đánh gãy.

“Không thể!”

Lên tiếng chính là Keimiya Keiko, nàng nghiêm mặt đi tới, lặp lại lần nữa: “Không thể thả.”

” Keimiya tiểu thư có ý kiến gì không?”

“Sát thủ chạy được, việc này tôi không quản, nhưng kẻ trộm vẫn chưa có chạy, nhất định còn ở nơi này.”

“Trộm?” Mọi người nghe được như rơi vào trong sương mù.

Kenji đứng phía sau Keimiya Keiko đi ra giải thích nói: “Vừa nãy trong bóng tối, có người nhân cơ hội trộm đi dây chuyền của Keiko.”

Mọi người đồng loạt nhìn về phía cổ Keimiya Keiko, mặt dây chuyền hoa cỏ hồ điệp quả nhiên không còn nữa. Thế nhưng tối nay trải qua một hồi sinh tử, ai còn để ý đến những món đồ ngoại thân như vậy nữa.

Đoạn Chiến Chu có chút xem thường: “Chắc hẳn trong lúc hỗn loạn rơi mất tìm không ra thôi?”

Keimiya Keiko rất nghiêm túc đáp lại: “Có người cướp dây chuyền từ trên cổ tôi, cảm giác kia rất rõ ràng. Tôi hi vọng mọi người không nên hiểu lầm, tôi không phải là người hẹp hòi, nếu có vị tiên sinh hoặc tiểu thư nào đó yêu thích sợi dây chuyền này, tôi có thể chắp tay đưa lễ, thế nhưng, đồ vật của Keimiya Keiko tôi, chỉ có thể để tôi tặng, tuyệt đối không thể bị cướp đi.”

Mấy lời này, nói ra có chút khí phách của hoàng thất.

Thời điểm mạng người ngàn cân treo sợi tóc, thực sự không ai để ý tới việc trộm cắp nhỏ nhặt này, Đoạn Diệp Lâm liền hỏi: “Vậy bây giờ cô muốn gì?”

“Lục soát người.”

Nói cho cùng, mục đích rất rõ ràng.

Keimiya Keiko hiển nhiên không tin tưởng bọn họ kiểm tra, thậm chí nàng còn hoài nghi chuyện tối nay là do những tên lính này tự biên đạo, cho nên nàng muốn tự mình động thủ đi điều tra, xem xem những sát thủ kia có ở trong đám người hay không.

Mặt dây chuyền mất hay còn không quan trọng, nhưng đây là chuyện bọn họ có thể vin vào để tìm lý do lục soát người.

Thậm chí nếu có thể tìm được luôn sợi dây chuyền thì càng tốt, ở đây đều là người trong giới chính trị, kinh doanh, người của quân đội, chẳng khác nào cho người Nhật Bản một cớ tốt để gây nên sóng gió. Thế nhưng, biết rõ Keimiya Keiko có dã tâm khác, lại không tìm ra được lý do nào để từ chối, việc này là bọn họ đuối lý.

Kiều Đạo Tang có thân phận lớn nhất nơi này, khuôn mặt ông chẳng khác nào tượng phật không bày ra bất kỳ biểu tình gì, nói rằng: “Vậy thì cứ soát người đi cho yên tâm.”

Keimiya Keiko hơi gật đầu biểu thị lòng biết ơn, ngón tay ngoắc một cái, đám người Nhật Bản liền phân công nhau đi lục soát.

Đoạn Diệp Lâm không có hứng thú dính líu tới chuyện này, muốn cùng Hứa Hàng trở về trước, liền nắm tay phải của cậu chen ra khỏi đám người, ai biết hắn vừa chạm vào tay cậu, liền cảm nhận được tay Hứa Hàng đang nắm chặt thứ gì đó, hình như cố che giấu đồ vật gì.

Tâm lý cả kinh, hắn dùng thân thể ngăn trở tầm mắt người khác, cúi đầu nhìn, thật sự là mặt dây chuyền hồ điệp!

“Em!” Đoạn Diệp Lâm nhìn thật kỹ, sau đó khó mà tin nổi, vội vàng kéo người đến đằng sau một chiếc xe, dùng âm thanh chỉ hai người nghe thấy được, “… Là em lấy?”

Hứa Hàng nắm chặt tay, giấu trước ngực, miệng mím lại, ánh mắt thản nhiên, gật gật đầu.

“Em điên rồi?” Đoạn Diệp Lâm không dám lớn tiếng chất vấn.

Hắn nhìn bộ dạng Hứa Hàng lúc này liền rõ ràng, cậu sẽ không giao ra thứ này, thế nhưng giờ khắc này không phải là lúc để tra hỏi, người Nhật Bản sắp tới lục soát.

Đoạn Diệp Lâm bẻ tay Hứa Hàng, muốn cầm lấy sợi dây chuyền, tay Hứa Hàng lại nắm chặt như tượng đồng, không mở ra, Đoạn Diệp Lâm tức giận ghé vào tai cậu nghiêm túc nói: “Nếu muốn giữ lại vật này thì nhanh đưa cho tôi!”

Bàn tay Hứa Hàng khẽ run lên, do do dự dự, vẫn chậm rãi mở ra. Đoạn Diệp Lâm đoạt lấy, nhét vào trong túi của mình.

Lúc này, hai tên Nhật Bản và Kenji đi tới trước mặt bọn họ, đôi mắt gian tà không có hảo ý nhìn Hứa Hàng, rồi ra lệnh: “Cậu ta, lục soát cho kỹ vào.”

Hai tên Nhật Bản đến gần, Hứa Hàng không nhúc nhích, mặc cho bọn họ ở trên người giở trò. Bọn chúng tỉ mỉ tìm trong phút chốc, rồi quay sang lắc đầu với Kenji, Kenji hình như có hơi thất vọng, căm giận trừng mắt một cái, sau đó nhìn về phía Đoạn Diệp Lâm.

Đoạn Diệp Lâm khoanh hai tay trước ngực: “Làm sao, muốn lục soát tôi?”

Hai tên Nhật Bản có chút do dự, Kenji rất ngông cuồng tự đại: “Nếu đã lục soát, đương nhiên ai cũng phải, biết đâu có phát hiện bất ngờ?”

Ha ha cười lạnh hai tiếng, Đoạn Diệp Lâm cũng xem thường nói: “Vậy tôi làm sao biết các người không phải là vừa ăn cướp vừa la làng?”

Kenji dang hai tay ra thoải mái nói: “Thế thì tư lệnh cũng có thể đến lục soát tôi nha?”

“Kỹ nữ muốn lập đền thờ, chẳng lẽ còn để cho người nhìn thấy gian phu sao? Nực cười!” Đoạn Chiến Chu đứng ở một bên, rất phối hợp trào phúng.

“Mày!” Kenji tức giận muốn động thủ.

Đoạn Chiến Chu không cam lòng yếu thế: “Làm sao? Kỹ nữ muốn đánh người?”

Đoạn Diệp Lâm giả vờ giả vịt quát lớn đường đệ của mình, sau đó nói: “Các người kiểm tra thì kiểm tra, tìm thấy được thì tùy người xử trí, còn nếu không được, a… Đừng nói tôi không cho người Nhật Bản mặt mũi.”

Kenji chịu không nổi loại kích thích này, xắn ống tay áo lên muốn động thủ.

“Kenji!” Keimiya Keiko lên tiếng ngăn cản hắn, người đi kiểm tra đã trở về báo cáo với nàng, vừa không phát hiện được sát thủ, cũng không phát hiện được tung tích mặt dây chuyền, nàng chỉ có thể thu tay đúng lúc, “Đoạn tư lệnh, xin lỗi, chúng tôi không có ý hoài nghi ngài.” Nàng áp sát tới, hạ thấp giọng, “Xem ra đêm nay đều là hiểu lầm.”

Đoạn Diệp Lâm thay đổi tư thế đứng, ra chiều không kiên nhẫn: “Vậy các người tính nháo đủ chưa?”

Keimiya Keiko đoan trang gật đầu, có vẻ hiểu lễ nghi: “Mong ngài thông cảm.”

Đoạn Diệp Lâm vỗ tay ra lệnh, Kiều Tùng liền hô to: “Thu đội!”

Một hồi huyên náo cuối cùng cũng kết thúc, tuy nhiên đêm nay đối với ai mà nói cũng là thất bại. Vô luận là người Nhật Bản muốn mượn buổi đấu giá lung lạc lòng người, sát thủ bí ẩn muốn thừa cơ ám sát, người muốn tra xét chân tướng, cuối cùng đều thất bại.

Quân đội từng nhóm rời đi, hộ tống khách khứa trở về, nhìn Hứa Hàng lên xe Ford, Tiểu Tỉnh mới quay đầu hỏi Viên Dã: “Sao thiếu gia không hỏi?”

Viên Dã bình tĩnh đứng ở đó, ánh mắt thâm trầm, bỗng dưng nghĩ đến thời khắc sống còn Hứa Hàng không hề do dự cứu hắn, những hoài nghi cùng hàng tá câu hỏi đã chuẩn bị sẵn, không cách nào nói ra được.

Luôn có cảm giác lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, rõ ràng người mở miệng trước nói muốn làm bằng hữu là mình, nhưng người nghi thần nghi quỷ cũng chính là mình, trái lại Hứa Hàng xưa nay lạnh nhạt, thời khắc mấu chốt lại không chút do dự cứu hắn.

“Thôi không hỏi nữa.” Viên Dã quyết định không lấn sâu vào, muốn buông tha mọi chuyện, “Bất kể là phải hay không, tôi vẫn cảm thấy có người bạn này thực sự rất tốt, không đáng vì một đô đốc đã chết, mà cùng bằng hữu nổi lên hiềm khích.”

Tiểu Tỉnh nhìn sầu ý giữa chân mày Viên Dã mấy ngày nay đã tiêu tan không ít, đáy lòng cũng cao hứng thay cho hắn.

Một nơi khác, Kiều Đạo Tang đi cùng xe với Đoạn Diệp Lâm và Hứa Hàng tới trước Kim Yến Đường, sau khi Hứa Hàng đi xuống, Kiều Đạo Tang mới mở miệng nói chuyện: “Diệp Lâm, con đến chỗ ta một lát, ta có lời muốn nói.”

Hứa Hàng liếc mắt nhìn Kiểu Tứ Thúc, phật tướng đạo cốt, nhưng động tác vuốt râu của ông lại âm thầm dùng sức, tầm mắt ẩn chứa sự tức giận cùng cảm giác uy nghiêm, nhìn là biết muốn làm khó dễ.

Đoạn Diệp Lâm dặn dò Hứa Hàng nghỉ sớm một chút, rồi khởi động xe, lập tức phóng đi. Ánh mắt Hứa Hàng đuổi theo chiếc xe mãi đến tận khi nó biến thành hạt đậu, vẫn không có thu hồi.

Next: Chương 46