House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 47

Edit & Beta: DK

Đèn trong Kim Yến Đường vẫn luôn sáng đến tận sớm.

Thời điểm Thiền Y vào cửa đưa nước rửa mặt, phát hiện Hứa Hàng đang ngồi bên cạnh bàn ngủ, quần áo vẫn mặc y nguyên như ngày hôm qua, cây nến trên bàn đã cháy hết.

“Đương gia?” Nàng khẽ gọi một tiếng, Hứa Hàng thức dậy.

Cậu vội vàng ngẩng đầu, vuốt mắt hỏi: “Hắn trở về rồi sao?”

“Ai? Đoạn tư lệnh sao?” Thiền Y thả chậu xuống, “Không có, đêm qua không có tới đây.”

Hứa Hàng nghiêng đầu nhìn, mặt trời đã lên cao, trong lòng cậu luôn cảm thấy có chút không ổn, liền đi ra ngoài, Thiền Y kêu to: “Đương gia, mặt còn chưa có rửa sạch sẽ, ngài đi đâu vậy!”

Ai ngờ Hứa Hàng quay lại thật, thế nhưng Hứa Hàng trở về, cầm túi thuốc treo trên móc, kiểm tra xem trong đó có những thuốc gì, sau đó mặc cho Thiền Y gọi thế nào cũng không quay đầu lại.

Hứa Hàng gọi một chiếc xe kéo chạy tới Tiểu Đồng Quan, người trông coi thấy cậu đến thì để cho vào, cậu chạy đến gian phòng Đoạn Diệp Lâm, thậm chí không gõ cửa đã định đẩy cửa ra đi vào, nhưng cửa phòng lại khóa.

Đoạn Diệp Lâm chưa bao giờ khóa cửa.

Cậu chỉ có thể gõ cửa, gõ một lát mới thấy tiếng lạch cạch mở khóa bên trong, cửa dần dần mở ra, Đoạn Diệp Lâm mặc quần áo chỉnh tề, nhìn thấy Hứa Hàng thì hơi kinh ngạc mà nhíu mày: “Sao em lại tới đây?”

Hứa Hàng nghiêng người vào nhà, cầm lấy tay áo Đoạn Diệp Lâm muốn kéo lên, Đoạn Diệp Lâm liên tiếp lui về phía sau, nhấn giữ tay Hứa Hàng, cười nói: “Em làm cái gì vậy? Sáng sớm đến đây muốn đánh nhau với tôi sao?”

“Tối hôm qua anh làm gì?”

“Đi đến chỗ của Kiều Tứ Thúc, sau đó trở về thì quá muộn rồi, sợ đánh thức em ngủ nên không tới Kim Yến Đường.” Đoạn Diệp Lâm vừa nói vừa lấy ra sợi dây chuyền, “Em tới lấy thứ này hả? Cầm lấy, đừng để người khác nhìn thấy.”

Mặt dây chuyền hồ điệp kia đúng là Hứa Hàng rất muốn, nhưng giờ khắc này mục đích cậu tới đây không phải vì nó. Cậu giả bộ nhận lấy, nhưng ngay khi chạm vào thì xoay chuyển phương hướng, bắt được áo lót của Đoạn Diệp Lâm, lập tức mạnh mẽ kéo một cái!

Roẹt ——!

Áo lót bị xé rách, để lộ làn da bên trong bị băng bó lung tung, vải băng còn có thể nhìn ra được vết máu, hiển nhiên là vết thương mới. Đồng tử Hứa Hàng khẽ co rút, y như trong dự liệu: “Quả nhiên tôi đoán không lầm…”

Đoạn Diệp Lâm bị cậu nhìn thấu ngụy trang, khá là kinh ngạc, hoảng loạn vội vàng lấy tay che, Hứa Hàng đẩy vai hắn một cái, nhấn người lên ghế dài, lấy ra túi thuốc trong lồng ngực: “Cởi ra, tôi thay anh băng bó cái mới.”

Thở dài một hơi, Đoạn Diệp Lâm ngoan ngoãn cởi áo trong ra, Hứa Hàng cẩn thận cởi bỏ lớp vải băng cũ. Đoạn Diệp Lâm đưa lưng về phía cậu, hỏi: “Làm sao em biết?”

“Trước kia anh đã nói về Kiều Tứ Thúc với tôi.” Hứa Hàng cắt lớp vải băng ra, nhìn thấy những vết thương kia đều giống như bị roi mây quật, to to nhỏ nhỏ phải đến hai mươi, ba mươi vết, tuy rằng không tổn thương gân cốt nhưng lại da tróc thịt bong.

“Anh nói Tứ Thúc anh thuở nhỏ ngụp lặn chốn giang hồ, lừa bịp, trộm cắp trò nào cũng từng làm, sau đó mới tiến vào quân đội. Phụ thân anh trước khi chết đã uỷ thác, ông ấy nghĩa khí, luôn luôn nghiêm ngặt quản giáo anh, nếu như có phạm phải sai lầm, sẽ dùng cách xử phạt về thể xác.”

Việc này vốn Đoạn Diệp Lâm chỉ nói qua loa với Hứa Hàng, nếu không phải đêm qua gương mặt Kiều Đạo Tang quá mức hù người, Hứa Hàng cũng không nhớ ra được chuyện này.

Với sự từng trải trong trốn giang hồ của lão gia tử, thủ đoạn nhỏ kia của Đoạn Diệp Lâm sao có thể qua mắt được? Không đâm thủng ngay tại đó thứ nhất là bao che khuyết điểm, thứ hai là muốn đóng cửa kín đáo giáo huấn.

Tuy nhiên xuống tay nặng như vậy, Hứa Hàng vẫn có chút bất ngờ.

Đoạn Diệp Lâm cười cười: “Tứ Thúc sợ tôi quá mức bao che khuyết điểm không phân biệt rõ công tư, cho nên dạy bảo tôi chút thôi. Em đừng thấy vết thương này hù người, kỳ thực thúc ấy ra tay có chừng mực, tôi không đau, không quá đáng lo đâu.”

Hứa Hàng bôi thuốc lên miệng vết thương, nói một cách lạnh lùng: “Tôi là đại phu, vết thương có nặng hay không tôi hiểu.”

Đoạn Diệp Lâm cứng miệng, im lặng không nói lời nào, tùy ý để Hứa Hàng xử lý vết thương, lại dùng vải băng mới quấn cẩn thận. Vì muốn cột chắc vải băng, cậu kêu Đoạn Diệp Lâm mở hai tay ra, vòng từ sau lưng ra đằng trước, ngồi xuống trước mặt hắn, bàn tay để sau thắt lưng.

Tư thế này khiến cho cằm Hứa Hàng nhẹ nhàng đặt trên vai Đoạn Diệp Lâm, cậu dùng âm thanh nhỏ như muỗi kêu thì thầm bên tai Đoạn Diệp Lâm: “… Thật xin lỗi.”

Miệng vết thương bị chạm vào nên ngứa ngáy, ba chữ này lại tựa như con kiến, dọc theo tai bò vào trong thân thể Đoạn Diệp Lâm, nội tâm hắn chấn động. Đây là lần đầu tiên Hứa Hàng nói xin lỗi với hắn, một lát sau hắn mới mới tin đây không phải là nghe nhầm.

Đoạn Diệp Lâm thu tay lại, tư thế này khiến hắn ôm trọn Hứa Hàng vào trong lồng ngực, hai người dính sát vào nhau, có thể nghe thấy cả nhịp tim của đối phương.

“Bởi vì em lo lắng cho tôi nên mới đến sao?” Đoạn Diệp Lâm kề sát đầu vào cổ Hứa Hàng, hít một hơi thật sâu, như một con mèo.

“Là tôi khiến anh thêm phiền phức, anh vốn không cần chịu tội.”

“Bởi vì em yêu thích, ” Đoạn Diệp Lâm nhìn cổ cậu, chốc chốc lại hôn một cái, “Em muốn, tôi sẽ dùng hết sức để mang về cho em.”

Hứa Hàng ở trong ngực hắn ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào mắt hắn: “Anh cũng không biết vì sao tôi lại làm như vậy, không nghi ngờ gì sao?”

Đoạn Diệp Lâm vuốt ve mặt cậu, đôi mắt sạch sẽ có thể khiến cho người đối diện nhìn thấy nội tâm, không chút nào ngăn cản, hắn thẳng thắn nói: “Không phải em nói, hi vọng tôi sẽ không hỏi sao? Tôi không nghi ngờ em.”

Trong lòng Hứa Hàng như bị người ta gõ một tiếng chuông, vang vọng không ngừng, thật lâu không tiêu tan. Ánh mắt cậu nhìn về phía Đoạn Diệp Lâm có một ít tìm tòi nghiên cứu, muốn dò xét xem Đoạn Diệp Lâm có chút dối trá nào không, nhưng mà… không có.

Cậu cúi đầu, nắm tay Đoạn Diệp Lâm, hơi có chút phát run, dường như nội tâm cậu đang đấu tranh gì đó, chờ lần thứ hai cậu ngẩng đầu lên, tay liền buông lỏng ra.

Cậu nói: “Đó là món đồ trang sức mẫu thân quá cố của tôi từng đeo, bà mang từ nhà mẹ đẻ tới. Thời điểm Thục Thành đại loạn, trong nhà bị bọn quân phiệt cướp bóc thiêu rụi, có lẽ bọn chúng đã dâng tặng lễ vật này cho người Nhật Bản.”

“Cho nên, tối hôm qua em cứ nhìn Keimiya Keiko mãi?”

“Ừm.”

Đoạn Diệp Lâm bật cười, thì ra hắn ăn dấm chua với một sợi dây chuyền, tuy nhiên điều khiến hắn càng vui vẻ hơn chính là lần đầu tiên Hứa Hàng kể với hắn chuyện quá khứ của cậu, mặc dù chỉ như muối bỏ bể, hắn vẫn cảm thấy như trời hạn gặp mưa rào.

Hắn ôm lấy Hứa Hàng: “Em có thể nói với tôi, tôi sẽ thay em nghĩ biện pháp cầm về.”

Hứa Hàng hồi: “Tôi không muốn người khác biết, cho nên nghĩ biện pháp này là tốt nhất.”

Đoạn Diệp Lâm đặt Hứa Hàng nằm ngang trên chân mình, Hứa Hàng vùng vẫy một hồi: “Vết thương…”

“Không sao.” Đoạn Diệp Lâm ôm thật chặt cậu, đêm qua Kiều Đạo Tang nổi điên mà đánh, hắn một chút cũng không cảm thấy mình sai lầm, bây giờ có thể khiến cho Hứa Hàng mở rộng nội tâm, đây là khoảnh khắc hắn đã chờ đợi bốn năm.

Hứa Hàng nhận ra tâm tình của Đoạn Diệp Lâm, liền an phận mà bất động, hồi lâu sau mới nhớ tới một chuyện khác: “Tối hôm qua kẻ muốn giết anh là ai? Bắt được chưa?”

“Vẫn không biết, đang điều tra, sẽ lộ ra sơ sót thôi.”

Trong loạn thế, đâu đâu cũng có nguy hiểm, ai là người cầm đao không quan trọng, quan trọng là… Có thể ngăn cản được hết mũi tên bắn lén hay không. Bây giờ có nhiều kẻ uy hiếp tới Đoạn Diệp Lâm, hắn càng phải cẩn thận không được lộ ra bất cứ sơ xót nào.

Tuy nhiên Hứa Hàng vẫn còn giấu kín một chuyện chưa nói, tối hôm qua… Có một sát thủ, cậu nhận ra là ai.

Next: Chương 48

3 thoughts on “Đồng Tước khóa Kim Trâm – Chương 47

  1. Thích quá :((( 1 chương ngắn quá cảm giác đọc 2 chương chẳng đủ tý nào :((( Ở chương này Hứa Hàng ít nhiều bộc lộ cảm xúc với anh Lâm rồi :(( Chẳng qua bắt đầu của cả 2 quá tréo ngoe nên Hứa Hàng mới khép lòng lâu đến vậy, nhưng giờ dù có ít hay nhiều thì sự cố gắng của Đoạn tư lệnh cũng đc bù đắp rồi. Hóng yêu nhau quá :(((

  2. Hic yêu bộ này của chị lâu quá mà giờ em mới comt được ở nhà chị ấy. Em chỉ muốn nói là em thích chị editor và cách chị edit rất nhiềuuuu, vừa mượt vừa rõ nghĩa ấy. Em cũng thích cả bộ truyện này cực kỳ luôn ạ owo nhưng mà hiện tại máy em vẫn không comt được cho chị, nên em sẽ để lại nhưng cái like cho chị nha. Yêu chị mơ mơ tah

    1. Ui, không hiểu sao lại miss cmt của bạn. Cảm ơn bạn nhiều lắm, mình lại có thêm động lực để edit em nó rồi :3. Bạn không cmt được cũng không sao cả đâu, biết có nhiều người ủng hộ truyện là mình vui rồi <3

Gửi phản hồi