House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 48

Edit & Beta: DK

Những ngày gần đây Đoạn Chiến Chu ở trong thành công khai điều tra tung tích của những sát thủ kia, bận rộn đến đầu óc quay mòng mòng. Có lẽ bởi vì quá bận rộn, Đoạn Chiến Chu không thể nhớ được một số chuyện nhỏ.

Thí dụ như buổi sáng lúc hắn tỉnh lại, phát hiện mình không ngủ ở trong phòng của mình.

Đỡ đầu, hắn nhớ tối hôm qua có uống mấy chén cùng Kiều Tứ Thúc, chuyện sau đó thì không nhớ rõ lắm.

Trong phòng tắm vang lên tiếng nước, sau đó cửa mở ra, Tùng Lâm trên người chỉ mặc một chiếc áo lót rộng thùng thình đi ra, mặt cậu còn có nước chảy xuống, hiển nhiên vừa mới tắm rửa sạch sẽ, ngay cả quần cũng không kịp mặc, cẳng chân lộ ra bên ngoài.

Đoạn Chiến Chu lập tức nhăn mày, giọng nói không vui: “Đây là phòng của cậu? Sao tôi lại ở đây?!”

Tùng Lâm đứng tại chỗ, nơm nớp lo sợ, lắc đầu.

“Tên nhãi nhà cậu, có phải thừa dịp tôi uống say muốn làm gì đó?” Đoạn Chiến Chu tiến tới bóp lấy cổ Tùng Lâm, coi cậu chẳng khác nào con gà mà nhấc cả người lên, “Cũng may cái miệng này không nói được, nếu không lại phải nghe những lời khiến người ta chán ngán!”

Tùng Lâm nín đến mặt đỏ bừng, miệng hết há ra lại ngậm lại, dường như rất khó chịu, Đoạn Chiến Chu nhìn phiền lòng, vứt cậu đánh thịch xuống mặt đất.

Tư thế ngã xuống đất khiến cẳng chân Tùng Lâm lộ ra càng nhiều, Đoạn Chiến Chu nổi lòng ác độc, ngồi xuống, cười lạnh nói: “Sáng sớm đã mặc thành bộ dạng như này, làm sao, muốn mặc vậy cho người ta xem hả, thế thì tôi sẽ thành toàn cho cậu, kêu người ném ra đường để người qua lại chứng kiến?”

Hắn không phải đang nói đùa, dứt lời liền tiến lên một bước nắm lấy cổ Tùng Lâm, cưỡng bách kéo cậu ra ngoài, Tùng Lâm kinh hãi, đạp cả hai chân, tay gắt gao vịn lấy cánh tay Đoạn Chiến Chu, liều mạng lắc đầu!

Khi kéo tới cạnh cửa, Tùng Lâm vội bám lấy cánh cửa như bám lấy ngọn cỏ cứu mạng, ngón tay khảm sâu không buông.

Đoạn Chiến Chu không khỏi tức giận, hung dữ đạp cậu: “Hiện tại đã biết sợ? Ha… Thời điểm cậu giết Tùng Vi, sao lá gan không nhỏ như vậy? Hả?!”

Tùng Lâm chỉ biết nhẫn nhịn, mãi đến tận khi Đoạn Chiến Chu nói câu này mới ngẩng đầu lên, trong ánh mắt hiện lên sự ngột ngạt khó có thể nói thành lời, mà chút tình cảm kia bị Đoạn Chiến Chu bắt được, càng khiến trong lòng hắn nổi lên chút xúc động.

Hắn đột nhiên nhớ tới, thiếu niên mà hắn chán ghét đến cực điểm kia, năm nay chỉ mới mười bảy tuổi.

Mười bảy tuổi, còn ở độ tuổi dễ dàng sợ sệt, dễ dàng bị tổn thương.

Đúng lúc này, cửa bị người bên ngoài gõ.

Tùng Lâm vội vàng vung tay, cả người bò đến góc tường. Đoạn Chiến Chu mở cửa, bên ngoài là Hứa Hàng.

Hứa Hàng không đi vào, chỉ ở ngoài cửa thoáng nhìn đã biết bên trong xảy ra chuyện gì: “Sáng sớm đã nghe tiếng ồn ào, cho nên tới nhìn.”

Đoạn Chiến Chu đút tay vào túi: “Nơi này là Tiểu Đồng Quan, không phải Kim Yến Đường của cậu, tôi muốn giáo huấn người lúc nào không phải cậu cũng quản đó chứ?”

“Vốn là không có quan hệ gì với tôi,” Hứa Hàng nhìn Tùng Lâm đang ngồi ở góc tường, Tùng Lâm cũng ngẩng đầu nhìn cậu, “Tuy nhiên nếu anh không ưa cậu ấy như thế, vậy cho tôi mượn một lát, đi chuyển thảo dược cho dược đường, anh không có ý kiến gì chứ?”

“Chuyện này…” Đoạn Chiến Chu hơi chần chờ, hiển nhiên có chút không vui.

“Làm sao? Không nỡ?” Hứa Hàng cố ý khích hắn.

Đoạn Chiến Chu quả nhiên xù lông: “Nói hươu nói vượn! Cậu cứ kéo đi là được rồi, tôi ước gì không cần nhìn thấy cậu ta nữa!” Như là để chứng minh lời mình nói, hắn túm lấy Tùng Lâm ném vào trong lồng ngực Hứa Hàng, rầm một tiếng đóng cửa lại.

Thật sự là tên nóng nảy không chịu nổi một chút kích thích.

Hứa Hàng đỡ Tùng Lâm, ngồi lên xe kéo.

Tùng Lâm vốn chờ Hứa Hàng mở miệng trước, nhưng Hứa Hàng vẫn khí định thần nhàn, cho nên cậu phá vỡ cục diện bế tắc: “Anh cố ý tới tìm tôi?”

Hứa Hàng cười không đáp, mãi đến tận khi trở về Hạc Minh dược đường, cầm thuốc cầm máu và bông băng đến trước mặt Tùng Lâm, nói rằng: “Cầm lấy trị vết thương do súng gây ra đi.”

Đàn chim sẻ trên nóc nhà như nghe thấy âm thanh đáng sợ gì đó chấn kinh giật mình bay đi.

Ánh mắt Tùng Lâm híp lại: “Có ý gì?”

“Vết sẹo trên khuỷu tay cậu, là khi còn ở Kim Yến Đường, Đoạn Chiến Chu đẩy cậu vào bên trong chậu than nóng, vết thương hình bán nguyệt. Đúng dịp, ở lãnh sứ quán Nhật Bản đêm đó, có tên sát thủ, khi đi ngang qua cửa sổ tôi nhìn thấy cùi chỏ của hắn cũng có vết sẹo như thế. Tùng Lâm, cậu là người thông minh, chúng ta không cần phải mệt mỏi như vậy.”

Hai người thăm dò mà nhìn lẫn nhau, Tùng Lâm khẽ cười thành tiếng, thẳng thắn thoải mái thoát áo ngoài, lộ ra vết thương ở vai do súng gây ra, dùng miệng mở nắp bình, rắc thuốc bột vào. Thủ pháp thô lỗ như thế hẳn là rất đau, đầu Tùng Lâm chảy đầy mồ hôi, nhưng lại không hé răng nói một lời.

Thật là một người tàn nhẫn.

Cậu bôi thuốc xong, liếm môi dưới của mình: “Sao anh không nói cho Đoạn tư lệnh, để hắn tới bắt tôi?”

“Bắt cậu chẳng khác nào đánh rắn động cỏ, tôi càng muốn biết, cậu đang bán mạng vì ai.”

“Lẽ nào anh như bây giờ không phải đang đánh rắn động cỏ sao? Tôi đã bại lộ trước mặt anh, như vậy… Hoặc là tôi giết anh, hoặc là anh giết tôi, chẳng lẽ còn có khả năng khác?”

“Đương nhiên là có.” Hứa Hàng đứng lên, lấy một bộ y phục cũ của mình cho Tùng Lâm thay, để cậu không mặc lại bộ quần áo dính máu kia nữa.

“Bất kể người đứng sau cậu là ai, hiển nhiên cùng người nhà họ Đoàn đối địch, nhưng cậu lại thích Đoạn Chiến Chu. Cho nên, mặc dù cậu bị nhìn thấu, cậu cũng sẽ không trở lại bẩm báo cho chủ nhân của mình. Tôi nói có đúng không?”

Cổ Tùng Lâm căng cứng, như bị người ta bóp chặt.

Hứa Hàng hiểu rõ trong lòng, ngón tay gõ nhẹ mặt bàn: “Cho nên tôi mới không nói cho Đoạn Diệp Lâm, tấm da dê này của cậu đã không giấu được, giữ lại cậu còn hữu dụng hơn so với đẩy ngã.”

“Ha ha… Ha ha ha…” Tùng Lâm nghe đến đây thì bật cười, đương nhiên không phải giọng cười sung sướng gì cho cam, mà ẩn chứ sự châm chọc.

Cậu cười đủ mới ngẩng đầu lên, “Hứa thiếu gia, anh không nói cho Đoạn tư lệnh, thật ra là xuất phát từ tư tâm đi? Tôi biết, anh bị hắn cưỡng đoạt, từ lần đầu tiên tôi thấy anh đã rõ ràng, so với tôi anh còn thâm sâu hơn nhiều. Tôi ra tay với người nhà họ Đoàn là bởi vì mệnh lệnh cấp trên, còn anh… Anh muốn làm gì với người nhà họ Đoàn?”

“Chuyện này không cần cậu quan tâm.”

Tùng Lâm ngoẹo cổ, dù bị người đe dọa vẫn ung dung: “Đương nhiên không tới lượt tôi quản, nhưng tôi dựa vào gì để nói cho anh bí mật của tôi đây? Anh có thể giao tôi ra, nhưng chừng ấy hình phạt ở Tiểu Đồng Quan, chẳng thể moi được nửa chữ từ tôi.”

Thân thể Hứa Hàng hơi nghiêng về phía trước: “Cậu là một sát thủ chuyên nghiệp, hình phạt tra tấn đối với cậu đương nhiên vô dụng, nhưng cậu có nghĩ tới, một khi cậu không còn, cấp trên cậu lại phái một nhóm người mới để đối phó với nhà họ Đoàn. Đến lúc đó, cậu sẽ làm gì để bảo vệ Đoạn Chiến Chu?”

Đạo lý này kỳ thực Tùng Lâm hiểu, ban nãy cậu tỏ ra cứng rắn là muốn làm cho Hứa Hàng dao động, nhưng không nghĩ tới Hứa Hàng đã nhìn thấu mình.

“Anh muốn biết chuyện gì?”

“Tôi nói rồi, tôi chỉ muốn biết cậu vì ai bán mạng.”

“Nói cho anh tôi được gì?”

“Ra khỏi dược đường này, tất cả mọi chuyện ngày hôm nay coi như chưa từng xảy ra, tôi sẽ không vạch trần, cũng sẽ không dùng chuyện này để áp chế cậu, sau này ai muốn làm chuyện gì phải dựa vào bản lãnh của người đó.”

Hứa Hàng nói xong tự pha cho mình một ấm trà, cậu không lo lắng Tùng Lâm có trả lời hay không, bởi vì cậu có đầy đủ tự tin, Tùng Lâm không có lý do từ chối mình.

Bị đẩy tới chân tường Tùng Lâm đột nhiên ra tay, móng vuốt đặt lên cổ Hứa Hàng dùng sức, Hứa Hàng cầm tách trà bất động, môi mỏng nhẹ nhàng mở ra: “Dùng thuốc của tôi, còn muốn giết tôi, không sợ trúng độc mà chết sao?”

Tứ lạng bạt thiên cân, bàn tay cách yết hầu ba thước miễn cưỡng dừng lại, cực kỳ không cam lòng.

Thấy cậu sốt sắng như vậy, Hứa Hàng khẽ cười, chẳng khác nào đùa giỡn nói một câu: “Chỉ đùa cậu chút thôi.”

Chỉ bằng hai câu, đã khiến cho Tùng Lâm chưa lâm trận đã bại. Phen này giao chiến thua thiệt quá nhiều, hiện tại không thể không chịu làm kẻ dưới.

Ngượng ngùng thu tay về, cúi đầu suy tư rất lâu, bàn tay Tùng Lâm bấu chặt lấy cạnh bàn, một lúc lâu sau ngẩng đầu, trong kẽ răng khẽ nói ra ba chữ.

“Tham mưu trưởng.”

Next: Chương 49

Gửi phản hồi