House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 49

Edit & Beta: DK

Có được đáp án này, kỳ thực Hứa Hàng không có chút kinh ngạc nào.

Tham mưu trưởng theo phái thân Nhật, Đoạn Diệp Lâm chưa một ngày đội trời chung với lão, bây giờ bên trong nội các lòng người bất định, tham mưu trưởng đương nhiên muốn bài trừ dị nghị, Đoạn Diệp Lâm cùng người Nhật Bản bất hòa, mượn địa bàn người Nhật Bản ám sát không thể thích hợp hơn.

“Lần này cậu thất thủ, chỉ sợ sự tín nhiệm của tham mưu trưởng đối với cậu giảm bớt nhiều.”

“Tôi không nghe được chút ý tứ tiếc nuối nào trong lời nói của anh.”

Hứa Hàng vung tay, ra hiệu cho Tùng Lâm có thể đi, trước khi Tùng Lâm ra khỏi cửa có quay đầu lại, cười như không cười liếc mắt nhìn Hứa Hàng, nói: “Hi vọng sau này anh không hối hận vì hôm nay đã thả tôi đi, nếu như có cơ hội, tôi sẽ không hạ thủ lưu tình. Hứa thiếu gia, không phải lúc nào anh cũng chiếm được tiên cơ đâu.”

Hứa Hàng bất động, chỉ chờ người đi xa, khuôn mặt không thay đổi đánh giá một câu: “Vẫn còn quá non.”

————

Sau khi sự tình của đô đốc khép lại hoàn toàn, quân thống vẫn không có rời khỏi thành Hạ Châu, thậm chí còn tiếp nhận luôn cả quyền lực và trách nhiệm của đô đốc, địa vị có chút ngang hàng với Đoạn Diệp Lâm.

Những điều này đều được Hứa Hàng đúc rút từ trên người Đoạn Diệp Lâm.

Buổi trưa qua đi, Đoạn Diệp Lâm tức đến nổ phổi quăng một tập văn kiện xuống đất, mắng to: “Lão già Viên Sâm này, muốn vơ vét của cải đến điên rồi!”

Hứa Hàng nhặt lên nhìn, đó là một phần kế hoạch tu sửa đường cống ngầm và nhà kho quân trang lâm thời của thành Hạ Châu, điều đáng nói ở chỗ tiền để thực hiện kế hoạch này không phải do nội các phê chuẩn, mà lấy từ tiền quyên góp của các thương nhân giàu có.

Mà nguyên bản, kế hoạch này do Đoạn Diệp Lâm nghĩ ra, thậm chí giai đoạn đầu đã an bài cấp dưới đi làm, bây giờ lại bị Viên Sâm nẫng tay trên vơ vào.

“Lão muốn làm thì để cho lão làm, chỉ cần kết quả tốt là được rồi.” Hứa Hàng nói.

Đoạn Diệp Lâm ngồi xuống uống một ngụm nước lạnh: “Nếu lão có thể làm tốt, tôi sao phải tức giận? Tôi còn không hiểu rõ lão sao? Nói là quyên góp nhưng không biết có bao nhiêu tiền chui vào túi lão! Lão cầm tiền phủi mông một cái liền đi, còn lại đống đổ nát đều do nhân dân thành Hạ Châu thu thập!”

Hứa Hàng lật qua lật lại phần văn kiện, chớp mắt một cái: “Không quản tiền này là từ phía nội các hay ở đâu ra, tóm lại công trình này vẫn là của quốc gia, nếu xảy ra chuyện cấp trên không khiển trách sao?”

“Có chứ. Nhưng mà Viên Sâm là kẻ già đời, ứng phó với người cấp trên phái tới kiểm tra đối với lão mà nói là chuyện nhỏ.”

“Vậy nếu như làm ra chuyện mà không thể bỏ qua được thì sao?” Ánh mắt sắc bén của Hứa Hàng nhìn thẳng vào Đoạn Diệp Lâm, Đoạn Diệp Lâm cảm giác được chủ ý của cậu, nghiêm túc: “Em nói rõ xem?”

Hứa Hàng để văn kiện lên bàn: “Anh có nhớ đối diện với Hạc Minh dược đường trước kia cũng có một dược đường khác? Anh biết tại sao nó lại đóng cửa không?”

“Chuyện này tôi không rõ lắm.”

“Đương gia của dược đường kia làm người vốn hào phóng, ngoại trừ tiền tiêu hàng tháng, mỗi tháng còn thưởng cho đại phu, dược đồ hồng bao, lâu dần mọi người cũng thành thói quen. Nhưng từ khi lão đương gia mất đi, đương gia mới lo liệu chuyện làm ăn, hồng bao bị rút bỏ. Tất cả mọi người không duyên cớ thiếu mất đi một khoản tiền, trong lòng ai cũng không thoải mái, làm việc qua loa, không phải thu thiếu chút tiền thuốc thì chính là bắt mạch không dụng tâm. Dần dần, thanh danh dược đường liền hỏng.”

Sau khi Hứa Hàng nói xong, nhìn sang Đoạn Diệp Lâm với ánh mắt ý vị thâm trường, “Bất luận người bỏ tiền ra là ai, người làm việc vĩnh viễn là công nhân, con đê ngàn dặm bị hủy bởi một tổ kiến, nếu cấp trên đã bẻ cong, vậy ta rút củi dưới đáy nồi.”

Đoạn Diệp Lâm vuốt cằm, càng nghe ánh mắt càng sáng, cuối cùng vuốt ve mu bàn tay Hứa Hàng: “Xem ra có một số việc, tôi còn nghĩ không thấu bằng em.”

Nói làm liền làm, cùng ngày Đoạn Diệp Lâm đã cử Kiều Tùng bắt đầu phát cho công nhân làm việc mỗi người hơn một đồng bạc, khiến cho các công nhân cao hứng cảm tạ ân đức, mãi đến tận hai mươi ngày sau, toàn bộ công trình giao cho Quân thống tiếp quản, tiền này tự nhiên cũng ngừng.

Lòng tham không đáy, từ xưa đến nay đều như vậy.

Công nhân bởi vì cảm thấy tiền ít đi, thời điểm làm công lười biếng cực kỳ, mỗi người đều tìm cách giảm bớt khối lượng công việc của mình bằng một đồng tiền bạc, không chỉ khiến công trình hoàn thành chậm trễ, hơn nữa thành quả dựng lên chỉ đẹp mắt bên ngoài, bên trong thì rối tinh rối mù.

Quân thống nơi nào quản đến chuyện này, chỉ biết rằng mặt ngoài không có gì sai sót, lại còn bòn rút được không ít tiền. Mấy tháng sau, tất cả công trình đều xây xong.

Nhắc cũng khéo, ngày ấy xây dựng xong, thành Hạ Châu có mưa to đầu hạ, liên tiếp năm ngày, nhà kho và cống thoát nước mới làm vốn là thứ phải vững chắc nhất, không ngờ, đến những ngôi miếu đổ nát nhất trong thành Hạ Châu còn chịu nổi, mà một loạt công trình rót cả đống tiền vào cứ thế bị sụp đổ!

Tạnh mưa mọi người kéo đến xem, gạch đá bị nước mưa cuốn trôi đông một đống tây một khối, có người trong nghề cầm lên xem thử, ghê gớm hơn là, gạch đá đều rỗng ruột!

Chuyện tốt chưa ra khỏi cửa, chuyện xấu đã truyền ngàn dặm, thoáng một cái cả Hạ Châu kêu ca sôi trào lên.

Đoạn Diệp Lâm chỉ chờ dịp này, công trình vừa có tổn hại hắn liền phái người truyền điện báo cho nội các, ngày kế lập tức có nhân viên giám sát phong trần mệt mỏi ngồi tàu hỏa đi xuống. Đến hiện trường điều tra một lượt, tang chứng vật chứng không gạt được người, đành phải viết báo cáo chi tiết.

Phía quân thống hao tổn không biết bao nhiêu nhân lực vật lực để đè chuyện này xuống, chỉ biết là nội các chấn kinh, thư thông báo phê bình liên tiếp gửi xuống, giao trách nhiệm cho quân thống tự bù đắp tổn thất, rồi chuyển giao việc này cho Đoạn Diệp Lâm toàn quyền xử trí.

Náo loạn hơn một tháng, sự tình cuối cùng cũng phát triển theo hướng Đoạn Diệp Lâm kỳ vọng.

Mà tại quý phủ quân thống, Viên Sâm tức đến nổ phổi hét vào trong điện thoại: “Điều tra cho tôi! Có chuyện gì xảy ra!”

Thuộc hạ trán đầy mồ hôi, cẩn thận trả lời: “Chúng tôi đã đi bắt vài tên công nhân, đánh mấy trận thì không chịu được phải khai ra, đều thừa nhận là bản thân cố ý lười biếng…”

Viên Sâm nổi trận lôi đình: “Lười biếng mẹ chúng nó! Một tên công nhân lười biếng còn nghe được, tất cả công nhân đều lười biếng, nực cười? Là xem thường tôi sao?”

“Không đúng không đúng, bọn họ nói, là Đoạn tư lệnh thưởng thêm cho bọn họ rất nhiều tiền, mà… mà quân thống ngài không, không cho, nên bọn họ mới…”

“Đoạn, Diệp, Lâm!” Viên Sâm đạp mạnh vào cái ghế bên cạnh để phát tiết sự tức giận, khuôn mặt dữ tợn, gân xanh nổi lên, giống như một con sư tử muốn ăn thịt người.

Thuộc hạ vội vàng khuyên nhủ: “Quân thống bình tĩnh! Chúng ta từ từ bàn bạc, nhất định còn có thể vãn hồi!”

“Đi! Đi thăm dò! Lão tử phải biết, điểm yếu của Đoạn Diệp Lâm là gì!”

“Vâng! Tôi lập tức đi ngay!”

“Chờ một lát!” Viên Sâm ánh mắt ác độc, “Thuận tiện lên mấy đỉnh núi phụ cận tìm thêm chút tay chân, những tên thổ phỉ trong rừng cũng đã an phận quá lâu, tư lệnh thành Hạ Châu nếu có khả năng như vậy, cũng nên đi ra ngoài làm chút chuyện lớn mới phải.”

Thuộc hạ rõ ràng trong lòng: “Tôi biết nên làm như thế nào.”

Viên Sâm mở tủ rượu, lấy ra một bình rượu đỏ, ùng ục ùng ục uống một hơi, lửa giận trong lòng lại không lắng xuống.

Đoạn Diệp Lâm, hắn dám để cho lão tổn hại hơn nửa gia tài, lão cũng phải để hắn trả giá bằng máu!

Tốt nhất, đền mạng cũng được.

Next: Chương 50

Gửi phản hồi