House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 50

Edit & Beta: DK

Sau hạ chí, thành Hạ Châu đặc biệt nóng.

Cố Phương Phỉ đổi một thân quần áo tơ tằm, trang điểm xinh đẹp, lần đầu đi đến Kim Yến Đường làm khách.

Hứa Hàng đang thay Đoạn Diệp Lâm vẽ bản đồ đường nước ngầm thành Hạ Châu và vị trí nhà kho dự trữ quân trang, vừa nhìn Cố Phương Phỉ đến thì dừng bút.

“Đây là bộ nam trang đang thịnh hành nhất trong thành hiện nay, tôi thấy tiên sinh chưa bao giờ mặc loại quần áo này, đoán chắc cũng không có, cho nên vẫn muốn tặng tiên sinh làm quà, chỉ cần chờ thời điểm.” Cố Phương Phỉ đưa lên kèm tay lễ.

Thế nhưng Hứa Hàng tinh mắt phát hiện, Cố Phương Phỉ mang những hai hộp quà tới, liền hỏi: “Xem ra lát nữa cô nương còn muốn đi tới nơi khác bái phỏng?”

Nói đến đây Cố Phương Phỉ hiếm khi lại đỏ mặt: “Đúng vậy, là… muốn đến thăm Viên Dã.”

Viên Dã? Gọi cả họ và tên như vậy, hơn nữa hai gò má đỏ ửng như hoa ngày hè thế kia, Hứa Hàng minh bạch: “Không nghĩ tới, hai người…”

“Không có không có, Hứa tiên sinh không nên nói lung tung, chúng tôi vẫn chỉ là bằng hữu…” Cố Phương Phỉ vung tay, càng lúc càng trở nên bối rối, nàng luôn là người hiểu rõ đạo lý khuê tú, làm ra loại tư thái xấu hổ này, hẳn đã động tâm.

Hứa Hàng khẽ cười một tiếng: “Chiếc bút gài trên túi áo mà cô nương định tặng, hình như là chiếc bút Viên Dã thích nhất?”

Cố Phương Phỉ vội vã che lại, giấu đầu lòi đuôi.

Hứa Hàng còn nói: “Anh ta rất tốt, cô nương cũng rất tốt, nếu thật sự thuận buồm xuôi gió thì trực tiếp đi thẳng, là việc tốt.”

Cố Phương Phỉ nghe vậy không xấu hổ nữa: “Vậy tôi xin nhận lời chúc phúc của tiên sinh.”

Đang khi nói chuyện, Thiền Y đi vào đốt đàn hương, mấy ngày trước trời mưa to, nàng muốn xua đi không khí ẩm mốc.

Cố Phương Phỉ ngửi thấy mùi đàn hương này, cánh mũi hơi động, cảm thấy mùi này thực quen thuộc: “Hương này, thật giống ở Pháp Hỉ Tự.”

“Không hổ là người chuyên làm mỹ phẩm, đây là đàn hương Trường Lăng đại sư đưa cho tôi.” Hứa Hàng trả lời.

“Trường Lăng đại sư…” Không biết có phải ảo giác Hứa Hàng hay không, nói đến bốn chữ này, ánh mắt Cố Phương Phỉ tan rã một chút, đôi môi khẽ run lên, dường như muốn nói lại thôi.

Cậu bèn kêu Thiền Y lui ra ngoài, thử dò xét hỏi: “Cô nương cũng nhận thức Trường Lăng đại sư?”

Kỳ thực hôm qua Cố Phương Phỉ mới đi đến Pháp Hỉ Tự thắp hương, bây giờ bị Hứa Hàng hỏi như vậy, thực sự là nói cũng không được, không nói cũng không xong, nội tâm giãy dụa một lúc cuối cùng vẫn mở miệng: “Kỳ thực hôm qua tôi có nhìn thấy được chút chuyện không nên nhìn…”

“Xuỵt…” Hứa Hàng ngắt lời nàng, đóng cửa lại mới nói tiếp, “Hiện tại cô có thể yên tâm nói.”

“Anh có biết Keimiya Keiko không? Chính là người phụ nữ họ Ái Tân Giác La, sau này đi theo người Nhật Bản.”

“Tôi biết.” Hứa Hàng không chỉ biết, còn từng đụng độ không ít lần.

Biểu tình Hứa Hàng đột nhiên trở nên khiếp sợ giống như Cố Phương Phỉ, Cố Phương Phỉ cố gắng bình tĩnh hít sâu một hơi nói tiếp: “Lúc đó quả thực khiến tôi giật mình! Tuy nhiên bình tĩnh nhìn kỹ một chút, Trường Lăng đại sư mặc kệ mọi chuyện vẫn cứ bất động như núi, nàng ôm một lát, không biết nói chuyện gì, tôi cách xa không nghe rõ, sau đó chỉ thấy nàng bất mãn buông tay. Tôi sợ bị phát hiện, vội vàng bỏ đi nơi khác.”

Biểu tình của Cố Phương Phỉ rất nghiêm túc: “Tôi đã từng thấy nàng trên báo, lại nghe phụ thân nói qua không ít chuyện về nàng. Hôm qua tôi đi chùa, kết quả… Kết quả đi ngang qua thiện phòng của Trường Lăng đại sư, tôi nhìn thấy, nàng, nàng, nàng ôm Trường Lăng đại sư!”

Nói đến đây nàng vẫn còn cảm thấy như đang nằm mơ.

“Nàng thích Trường Lăng.” Hứa Hàng trực tiếp có kết luận.

Cố Phương Phỉ không dám gan to nói một câu như vậy giống Hứa Hàng, chỉ có thể im lặng lắc đầu một cái, rồi lại gật gật đầu.

Nếu là thật, đây chính là chuyện lớn khiến người vừa nghe đã kinh hãi. Phật gia thanh tịnh, bất luận là bắt đầu từ bên nào, chỉ cần để người biết, sẽ bị lọc da tróc thịt.

Giống như Cao Dương công chúa và Biện Cơ của triều Đường, cuối cùng phải chịu tội chết chém ngang lưng, mặc dù bây giờ thời đại đã thay đổi, nhưng chuyện này vẫn không cho phép tồn tại trên đời.

“Chắc hẳn là do nàng đơn phương đi, từ khi ra đời Trường Lăng là người lục căn thanh tịnh, bây giờ phật pháp tu thân, sẽ không động phàm niệm.” Hứa Hàng thay Trường Lăng giải vây, “Việc này nói ra thực sự bất nhã, chúng ta đều là người bên ngoài, không biết rõ mọi chuyện thì vẫn nên im lặng.”

Cố Phương Phỉ hiểu ý Hứa Hàng: “Tôi hiểu rồi, ra khỏi cánh cổng này, sẽ không có thêm bất cứ ai biết chuyện nữa.”

Cố Phương Phỉ tặng món lễ vật này thật sự quá đúng lúc, Quân thống Viên Sâm đã tuyên bố với bên ngoài, nói bởi vì bản thân chưa quen thuộc thành Hạ Châu khiến cho những thương nhân quyên tiền thêm phiền phức, bởi vậy muốn thiết yến khoản đãi tại quý phủ, bày tỏ áy náy.

Thú vị chính là, lão không có đưa thiệp mời cho Đoạn Diệp Lâm, thế nhưng lại dành cho Hứa Hàng một tấm.

Khi không mà tỏ ra ân cần, không phải chuyện gian trá thì cũng là chuyện trộm cắp.

Hứa Hàng đoán được quân thống hẳn đã tra được quan hệ của cậu và Đoạn Diệp Lâm, chuyến này đi hoặc là hồng môn yến hoặc là thu mua yến, nói chung là ý của Tuý Ông không phải ở rượu.

Thế thì cứ dứt khoát thay đổi xiêm y đi thăm dò một lần xem sao, chính diện đối mặt, dù sao vẫn còn hơn là phải đề phòng sau lưng.

Tiệc rượu ở nhà quân thống không khác mọi nơi là mấy, chỉ mời hai mươi, ba mươi người, lại đặt ba, bốn bàn, khiêm tốn đến bất ngờ. Viên Dã cũng bị phụ thân hắn gọi trở về, đứng ở cửa nghênh tiếp khách mời.

Từ xa hắn đã thấy Hứa Hàng, chỉ là chưa từng thấy cậu mặc âu phục bao giờ, nhìn thật lâu mới kinh hỉ nhận ra, vội vàng tiến lên: “Hứa Hàng? Thật sự là anh? Ha ha, thiếu chút nữa tôi đã không nhận ra được! Hừm… Anh mặc như vậy rất đẹp, giống như người vừa mới đi du học trở về.”

Hứa Hàng đáp lại nói: “Chuyện này còn phải cảm ơn anh.”

“Cảm ơn tôi?”

“Đúng vậy, cám ơn anh tìm được người có ánh mắt độc đáo như Cố tiểu thư.” Trong lời nói của Hứa Hàng cố ý có mấy phần đùa giỡn.

Viên Dã quả nhiên không chống đỡ được, ho nhẹ hai tiếng, thay đổi chủ đề: “Ai nha… Khụ khụ! Đến đến đến, vào trong ngồi, vào trong ngồi.”

Sau khi vào cửa, nhìn thấy một quản gia đang sắp xếp phòng ốc, Hứa Hàng dừng chân đưa mắt nhìn một lúc lâu. Viên Dã thấy lạ hỏi: “Làm sao vậy?”

“Người này… Có chút quen mắt.” Hứa Hàng chỉ chỉ.

Viên Dã định thần nhìn lại, nói rằng: “Lão Dương, quản gia của nhà chúng tôi, lần này đến đây với phụ thân tôi. À đúng, tôi nhớ ra rồi, trước đây lão Dương cũng là người Thục Thành, nói không chừng trước đây hai người còn gặp nhau rồi cũng nên! Lát nữa tiệc rượu kết thúc, hai người có thể ở lại tâm sự.”

Lời nói của hắn để lộ ra quá nhiều tin tức, Hứa Hàng không có khả năng tiếp thu ngay lập tức, hồi lâu mới phản ứng lại.

“Anh… Nhà các anh?”

“Đúng vậy.”

Sắc mặt Hứa Hàng bỗng chốc trắng nhợt như bức tường bên cạnh, màu sắc trên môi cũng mất dần, run rẩy nói: “Anh là… Con trai quân thống?”

“Ôi chao, hóa ra anh không biết sao?” Viên Dã bày ra vẻ mặt vô tội, nhìn sang thì thấy sắc mặt Hứa Hàng không được tốt, quan tâm hỏi, “Anh không sao chứ?”

Hứa Hàng cúi đầu, điều chỉnh lại sắc mặt, hồi lâu mới ngẩng lên, thế nhưng lại gượng ép hơn lúc trước nhiều: “Không có chuyện gì… Chỉ là tôi không ngờ tới, hóa ra tôi lại kết giao bằng hữu với con trai quân thống.”

Không biết có phải do ảo giác hay không, lời nói này của Hứa Hàng đặc biệt trào phúng, khiến người nghe được cảm thấy không thoải mái.

Khi Hứa Hàng nghiêng người vào nhà, lão Dương vừa vặn xoay người lại, thoáng nhìn thấy thân ảnh Hứa Hàng chợt lóe lên, nhất thời nhìn đến sửng sốt, mãi cho đến khi bị tên hạ nhân gọi lão mới hoàn hồn.

“Ai u, Dương thúc, chú đang ngủ ngày hả? !”

“Làm việc không nhanh, mà miệng lưỡi thì sắc sảo gớm! Mau xuống!” Lão Dương mắng hai câu, quay đầu muốn nhìn người ban nãy nhưng tìm không thấy.

Lão gãi đầu một cái nghĩ, chắc là do nhìn nhầm thôi.

Next: Chương 51

Next: Chương 51

Gửi phản hồi