House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 51

Edit & Beta: DK

Tiệc rượu xua đi phân nửa sự bực dọc, không ít thương nhân đều uống đến chóng mặt.

Hứa Hàng đề phòng, không có uống quá nhiều, chỉ động đũa làm chút tượng trưng, thậm chí đồ ăn cũng không có ăn. Thế nhưng vẫn trốn không thoát.

Cậu chú ý thấy quân thống giống như đang liếc mắt ra hiệu với một người uống rượu đến đỏ cả mặt, người kia bưng chén rượu đến bên Hứa Hàng, ngồi xuống cạnh cậu: “Vị tiên sinh này làm sao không uống? Đến, tôi mời cậu một chén!”

Hứa Hàng từ chối: “Gần đây thân thể không tốt, trong lúc uống thuốc đông y để điều trị, không thể uống rượu.”

Viên Sâm trầm thấp nở nụ cười, nói với người kia: “Thôi nào, Vương Kích, Hứa thiếu gia không phải người bình thường, chút rượu này của cậu quá nhẹ, làm sao kính nổi tâm phúc bên cạnh Đoạn tư lệnh!”

Hai người đưa mắt nhìn nhau, có chút ý tứ hàm xúc rõ ràng.

Vương kích vỗ đầu: “Ồ —- thì ra là người của…ợ…Đoạn tư lệnh, thất kính thất kính!” Tiếng nấc này ngắt đúng chỗ, khiến cho lời nói trở nên ám muội, “Là mắt tôi kém cỏi, này không phải bởi vì thoạt nhìn Hứa thiếu gia ăn mặc quần áo chỉnh tề, khiến tôi tưởng là quý nhân nào đó sao… A ha ha ha…”

Trong bữa tiệc đã có người phát ra tiếng cười nhạo.

Lần này Hứa Hàng xem như nghe rõ, Viên Sâm rõ ràng đang muốn nhục nhã cậu, chỉ là mục đích đằng sau chuyện này là gì, cậu hoàn toàn không nhìn ra.

Tuy nhiên mặc dù Hứa Hàng vẫn đang khí định thần nhàn, Viên Dã lại có chút ngồi không yên: “Người đến, Vương tiên sinh uống say rồi, mau dẫn ra sau nhà để cho tỉnh rượu!”

“Tiểu Dã.” Viên Sâm lườm hắn một cái, “Mọi người uống rượu vui vẻ, chỉ đùa một chút, con đừng để mất hứng!”

Vương Kích được Viên Sâm bày mưu đặt kế, càng thêm càn rỡ, thậm chí một tay đã khoát lên trên bả vai Hứa Hàng: “Đúng vậy, chỉ đùa giỡn mà thôi. Đến, Hứa thiếu gia, tôi tự mình kính cậu một chén này, cậu sẽ không nể mặt tôi đó chứ?”

Hứa Hàng không khách khí hất tay Vương Kích ra, hai hàng lông mày cau lại, ánh mắt lãnh lệ, lạnh lùng lên tiếng: “Xin lỗi, hôm nay tiệc rượu của quân thống, tửu lượng của tôi kém, rượu phẩm cũng kém, mà do kính trọng quân thống, cho nên sẽ không giống như tiên sinh chẳng để ý đến xung quanh mà say khướt như vậy.”

Ngụ ý, muốn đánh cho Vương Kích một bạt tai, thậm chí khiến cho quân thống cũng không tiện đi mời rượu.

Cạch một tiếng đặt chén rượu xuống, kế này của Vương Kích không thành thì lại bày ra kế mới, lúc này hắn không còn biết xấu hổ nữa, giả ý ghé vào tai Hứa Hàng, thế nhưng âm lượng nói chuyện rất lớn.

“Hứa thiếu gia, cậu nói thật với tôi đi! Có phải cậu cùng Đoạn tư lệnh có tư tình?”

“Cậu cũng đừng nói với tôi cái gì mà tình huynh đệ, tôi không tin ba cái chuyện nhảm nhí đó đâu. Cả thành Hạ Châu này người nào không biết cửa sau nhà Đoạn tư lệnh có bao nhiêu khó khăn để tiến vào, thế nhưng sao cậu lại dễ dàng như vậy?”

“Kỳ thực chuyện này không có gì, thế nhưng Đoạn tư lệnh nổi tiếng là người hung bạo, có phải nhiều lần khiến cậu bị thương?”

“Ôi chao, cậu bị hắn làm những gì rồi? Nói thử cho tôi nghe coi! Chà! Cậu có chán ghét nam nhân không? Chỉ sợ cậu đối với nữ nhân không được đi?”

Càng nói càng hạ lưu, càng nói càng vô liêm sỉ. Viên Sâm vẫn luôn chờ Hứa Hàng nổi giận, nhưng ai biết Hứa Hàng không nhúc nhích, giống như một cây bông, biến tất cả những lời nói thương tổn trở thành hư không.

Vương Kích có chút cuống lên, cầm chén rượu lên làm bộ như muốn rót cho Hứa Hàng, nhưng vừa mới nâng bình lên, huyệt vị bên hông đã bị Hứa Hàng âm thầm điểm, ai u một tiếng hạ thân mất cảm giác, ngã sấp xuống đất.

Hứa Hàng phủi vai một cái, giống như vừa đụng phải một thứ bẩn thỉu: “Xem ra Vương tiên sinh thật sự uống say rồi, vẫn nên đi nghỉ ngơi cho tốt đi.”

Vương Kích bị men rượu kích thích, hơn nữa nhìn thấy Viên Sâm sờ sờ râu mép, ám chỉ hắn thêm mắm dặm muối, hắn liền giả dạng say khướt, thanh cổ họng mắng to: “Lẳng lơ! Mà còn giả trang thành thiếu gia tiên sinh! Ai, người nào không biết cậu bán cái gì, ban nãy dưới gầm bàn tay chân còn không an phận, thế nhưng giờ lại không cho đụng vào, làm sao, đã thích lại còn giả bộ? Muốn treo biển hành nghề định giá?”

Trong thành mọi người không biết quan hệ giữa Đoạn Diệp Lâm và Hứa Hàng, hôm nay Viên Sâm an một màn kịch này, dường như có ý định chọc thủng tầng quan hệ đó. Mặc dù chỉ là một tên say rượu ăn nói linh tinh, thế nhưng đầu năm này, lời đồn truyền xa, giả mấy cũng thành sự thật.

Quả nhiên người tham dự tiệc bắt đầu nhìn về phía Hứa Hàng với ánh mắt không mấy thiện chí.

Viên Dã rốt cuộc nghe không nổi nữa, trực tiếp đi lên nắm cổ áo hắn ta ném ra bên ngoài, quát lên: “Mắt tất cả bị mù hả? Say thành bộ dạng này, còn không bịt kín miệng rồi đuổi ra ngoài cho tôi!”

Thấy Viên Dã nổi giận, mấy tên hạ nhân đành phải tiến lên làm theo lời hắn.

Ai biết Hứa Hàng nhìn Vương Kích bị người ta bịt miệng, hờ hững xoay người đi, cố ý giả ngây giả dại thở dài, tiếc nuối nói rằng: “Vương tiên sinh, tôi biết hôm nay ông muốn mượn rượu tiêu sầu, tâm ý của ông đối với tư lệnh… Thôi, không nói nữa. Chỉ là ông yên tâm, tôi sẽ không tính toán với ông. Bảo vật vô giá dễ tìm, tình lang hữu ý có mấy ai, ông hiểu lầm nên giận chó đánh mèo, nếu như thế có thể làm cho trong lòng của ông vơi bớt đau đớn, vậy tôi đây sẽ giúp ông san sẻ.”

Mọi người đều mở lớn miệng, tựa như đang nghe một vở kịch lớn, thì ra náo loạn nửa ngày, người đoạn tụ chi phích chân chính lại là tên Vương Kích này!

Lại nhìn qua Vương Kích, mí mắt đã muốn rách, trong miệng lúng búng như muốn nói lại không được, rất giống như bị thẹn quá hóa giận. Đáng tiếc nửa câu hắn chưa kịp nói đã bị mang xuống, phút cuối cùng còn hung hăng lườm Hứa Hàng, Hứa Hàng đáp lại hắn bằng một nụ cười gằn.

Trong bữa tiệc hôm nay người tức giận nhất là Viên Dã, hắn tóm lấy cánh tay Hứa Hàng, nói với mọi người đang ngồi ở đó: “Hứa tiên sinh hôm nay chịu thất lễ, tôi tự mình đưa tiên sinh trở lại, các vị tiếp tục tự nhiên.”

“Tiểu Dã!” Viên Sâm thấp giọng gọi cậu.

Viên Dã không mảy may nhượng bộ: “Phụ thân, đừng để cho người khác nói Viên gia chúng ta không hiểu lễ nghi!”

Bỏ lại cả đám người, Viên Dã tự mình đưa Hứa Hàng lên xe, hắn đứng ở ngoài xe, mặt đầy áy náy, lại xấu hổ không mở miệng, hoặc là nói, không biết mở miệng từ đâu.

Hứa Hàng nói: “Anh không cần cảm thấy hổ thẹn, đây không phải lỗi của anh.”

Trong lòng Viên Dã rất loạn, hắn nhìn ra phụ thân cố ý, nhưng hắn không hiểu sao phụ thân lại nhằm vào Hứa Hàng, cho nên trả lời: “Chờ tôi biết rõ, sẽ đến nhà anh bồi tội!”

Hứa Hàng gật gật đầu, xe chậm rãi lăn bánh.

Cậu ngồi ở ghế sau, vẫn không hiểu, mục đích của Hồng Môn yến hôm nay là gì.

Chỉ là muốn nhục nhã cậu? Thế thì cậu cũng quá quan trọng rồi.

Hoặc là muốn thăm dò Đoạn Diệp Lâm? Thế cũng quá trẻ con đi.

Mí mắt phải không ngừng nhảy lên, Hứa Hàng càng nghĩ càng cảm thấy không đúng.

Đột nhiên, xe đi qua một con đường đất. Bánh sau xe bị nổ, phát ra một âm thanh trầm thấp, lập tức xe lắc lư trái phải, không chút do dự nào xông về một bên đường khác!

Next: Chương 52

Next: Chương 52

Gửi phản hồi