House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 52

Edit & Beta: DK

Người ta nói nạn nhân sống sót sau tai nạn xe cộ sẽ hồi tưởng lại những chuyện xảy ra trong lúc ấy, mà chỉ có trải qua thực tế mới biết, tất cả phát sinh quá nhanh, cho nên căn bản không kịp nhớ gì cả.

Một tiếng nổ vang lên, lần thứ hai Hứa Hàng mở mắt ra, xe đã lộn vài vòng vọt vào trong suối nước ven đường, mà cậu thì bị văng ra khỏi xe, ngã xuống nước.

Cậu thở ra một hơi, mang theo huyết tinh, mang theo bùn đất, mang theo hơi nước. Cậu nhắm hai mắt lại, nỗ lực để cho bản thân bình tĩnh, sau đó mở mắt ra, thấy rõ tình hình bốn phía.

Duỗi tay xem xét bản thân, trên đỉnh đầu có hai vết rách, trên người có những vết thương nhỏ bé khác nhau, đều đang chảy máu, tươi mới vô cùng.

Xe hoàn toàn lật nghiêng, bánh xe trước còn đang không ngừng quay, đầu xe đã bị biến hình, tài xế thì vẫn còn kẹt trong đó, thân thể hoàn toàn vặn vẹo, dường như đã không còn dấu hiệu của sự sống.

Phút chốc, âm dương xa cách.

Nếu như không phải ở tình thế ngàn cân treo sợi tóc Hứa Hàng đạp cửa xe rồi lao ra ngoài, chỉ sợ người gặp Diêm Vương là cậu.

Đáng sợ nhất chính là, trên bánh xe có cắm một phiến gỗ dài, dưới phiến gỗ là chi chít đinh sắt, thứ này không thể vô ý cán trên đường đi được, nói cách khác, đây là có người cố tình sử dụng để gây tai nạn!

Lại nhìn kỹ bốn phía một chút, căn bản không phải đường trở về Kim Yến Đường!

Vừa nãy ở trong xe suy nghĩ quá nhiều, không có chú ý tới, đây là đường ra khỏi thành.

Thì ra là như vậy.

Việc nhục nhã cậu trong yến hội chỉ để nhằm tung hỏa mù, cái chính là muốn ép cậu phải phẫn nộ mà trở về, rồi để cho người mai phục, chở cậu đi nơi khác, dù sao thì chính Hứa Hàng là người bỏ đi trước, có xảy ra chuyện gì cũng không quan hệ tới quân thống.

Sự việc tới đây nhất định vẫn chưa kết thúc, tai nạn xe cộ không thể chắc chắn khiến người tử vong được, quân thống một khi đã động thủ, sao có thể lưu lại mầm họa? Hiện tại cậu đại nạn không chết, tất có chuyện khác xảy ra.

Nghĩ thông suốt điểm này, cậu nhịn đau muốn mau chóng rời khỏi hiện trường.

Nhúc nhích một chút, cánh tay kịch liệt đau đớn, Hứa Hàng xem xét thì biết là bị trật khớp. Cậu nhấc vạt áo nhét vào trong miệng, tay dùng sức vặn một cái, tiếng xương cốt vang lên răng rắc hai tiếng, tức khắc trở lại vị trí cũ.

Thời điểm nhả ra, đầu đã đầy mồ hôi. Đây là lần đầu cậu tự nắn xương cho mình, tuy nói đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, thế nhưng thời điểm đau đớn kéo đến, vẫn là một trận dằn vặt.

Cậu muốn đứng dậy rời đi, nhưng đáng tiếc không kịp nữa rồi, một trận tiếng vó ngựa pha lẫn tiếng huýt gió của nam nhân từ đàng xa truyền đến.

“Các huynh đệ, có món hời lớn rồi!”

“Ai u, lâu quá không cưỡi ngựa xuống núi, ngựa hoang điên đến mức tao đau cả trứng”

“Ngươi đó, tối hôm qua bị lão bà chỉnh đi, ha ha ha!”

“Đừng lắm lời, không lão tử dùng súng bắt nát món đồ chơi trong đũng quần mày đó, để sau này các ngươi không cần đau nữa, ha ha.”

“Thôi đi lão đại, chúng ta đi bắt tên thiếu niên kia, đừng phí sức vào những trò vô bổ này.”

“Chỉ có mày hiểu chuyện, đi thôi ~ “

……

Xen lẫn trong cuộc trò chuyện là những từ ngữ thô bỉ, vừa nghe những người này nói chuyện, liền có cảm giác như là đám người buôn bán nhỏ hoặc sơn tặc du côn.

Hứa Hàng đứng ở bên khe suối, nước suối không quá mắt cá chân, thế nhưng cảm giác lạnh lẽo không hạ mà lan tràn ra toàn thân.

Cậu nắm chặt tay, đôi mắt giống như tẩm độc —— lần này, cậu thật sự bị trúng kế!

————

Bên trong Tiểu Đồng Quan mây đen giăng đầy, nhiệt độ hạ xuống mức thấp nhất.

Đoạn Diệp Lâm vỗ bàn phẫn nộ gầm thét, toàn bộ Tiểu Đồng Quan run rẩy: “Cậu nói cái gì?!”

Kiều Tùng nhanh chóng lặp lại lần nữa: “Bên kia quân thống truyền đến tin tức, nói thổ phỉ vào thành, cướp… cướp mất Hứa thiếu gia trên…trên đường trở về nhà……” Hắn càng nói âm thanh càng nhỏ.

“Cướp cái rắm! Thổ phỉ bao nhiêu năm rồi chưa vào thành? Cướp gì không cướp, lại cướp mỗi Hứa Hàng?”

“Nhưng… Bên phía quân thống truyền đến tin tức nói, Hứa thiếu gia một mình rời đi, gặp thổ phỉ đánh cướp, sau khi lão biết tin đã dẫn người giao đấu với thổ phỉ, nhưng đáng tiếc đối phương người đông thế mạnh, khiến lão bị thương không nhẹ, lại còn bị thổ phỉ cướp không ít tiền, nên đành phải chạy…”

Ha, nếu cướp tiền tài, tại sao còn mang Hứa Hàng đi?

Thổ phỉ nếu thật có gan xuống núi, không cướp thương hộ, không cướp bách tính, mắt bị mù đi cướp chưởng quỹ của một hiệu thuôc? Lời nói dối này biên soạn cũng quá nực cười.

“Viên Sâm đâu?”

“Mời một đống bác sĩ tới nhà trị thương, nói là nửa tháng không xuống giường được, cũng đóng cửa từ chối tiếp khách.”

Đoạn Diệp Lâm vỗ cái rầm xuống bàn, mặt bàn lung lay, giọng nói tức giận: “Rất tốt, Viên Sâm diễn cũng thật giỏi!”

“Tư lệnh, làm sao bây giờ?”

“Lão là muốn ép tôi xuất binh, lên núi diệt thổ phỉ.” Mặc dù Đoạn Diệp Lâm tức giận, nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo.

“Diệt cướp? Thổ phỉ trên núi cũng không đáng sợ lắm.”

Bàn tay Đoạn Diệp Lâm vuốt ve tay vịn ghế tựa, giống như muốn bẻ gãy: “Lão là muốn mượn đao giết người, thổ phỉ chỉ là cờ hiệu, còn Hứa Hàng là mồi nhử, lão muốn vây tôi ở trong núi, hai mặt giáp địch, một lần hành động tiêu diệt.”

“Chiêu này cũng quá độc đi…” Đầu Kiều Tùng giật giật, “Lại nói thêm nếu như ngài muốn xuất binh, ít nhất phải mang ba đại đội trở lên, nhưng theo biên chế chỉ cần điều động một đại đội đã phải báo cáo, một khi yêu cầu được chấp thuận, ngài không thể không diệt sạch bọn chúng!”

Đoạn Diệp Lâm nắm tay thật chặt: “Lão ta và thổ phỉ cấu kết với nhau làm việc xấu, muốn tôi chui đầu vào lưới! Nhưng cái lưới này, tôi không vào không được.”

“Tư lệnh…”

“Trước tiên tôi sẽ dẫn một đội tiểu binh đi thăm dò thử, nếu như có thể mang được người về là tốt nhất. Kiều Tùng, cậu lập tức phát điện báo đến tổng bộ, vừa đi vừa về chắc mất khoảng hai ngày, nếu như trong vòng hai ngày tôi có thể dẫn người trở về, sẽ phát lệnh hủy bỏ xuất binh, trước khi được truyền lên trên, nếu như tôi không thể mang người ra, cậu hãy dẫn binh lên núi hội hợp, cùng nhau diệt cướp!” Đoạn Diệp Lâm cấp bách, cầm mũ liền đi ra ngoài, Kiều Tùng cũng không ngừng nghỉ, nhanh chóng chuẩn bị.

Kiều Tùng rất không yên lòng, nhiều năm chinh chiến, chưa có trận nào hắn và Đoạn Diệp Lâm xa cách như vậy: “Tư lệnh, vẫn nên để cho tôi đi cùng ngài thì hơn!”

Nhưng mà Đoạn Diệp Lâm có dự định khác: “Cậu lưu lại ở trong thành, trước đi tìm Viên Dã, còn có Cố Phương Phỉ nữa.”

“Tìm bọn họ làm gì?”

Đoạn Diệp Lâm trầm tư một lát: “Viên Dã có giao tình với Hứa Hàng, chắc hẳn sẽ đồng ý giúp đỡ. Chúng ta cùng hắn diễn một màn kịch, để cho quân thống nghĩ rằng mình bị chụp mũ, ít nhất làm cho lão kiêng kỵ chút ít.”

“Thế còn Cố tiểu thư… ?”

“Dốt nát! Cậu cười toe toét đi đến phủ quân thống mời người, Viên Sâm sẽ để cậu vào cửa sao?” Có lúc Đoạn Diệp Lâm không chịu được người đứng đắn như Kiều Tùng, suy nghĩ chuyển quá chậm.

Rốt cục nghe hiểu, Kiều Tùng không dám trì hoãn nữa, lập tức bắt tay chuẩn bị.

Tuy rằng như vậy, nhưng Đoạn Diệp Lâm vẫn cảm giác, lần này hắn không thể không xuất binh, quân thống đã ra tay thì không thể tránh thoát.

Một giây hắn cũng không dám trì hoãn, đám thổ phỉ này nhiều năm không xuống núi, không biết có hung ác giết người không nữa, Hứa Hàng lọt vào trong tay bọn chúng, có thể giữ được mệnh hay không, thật sự khó có thể nói.

Gió to mưa lớn đều đã trải qua, nhưng đây là lần đầu Đoạn Diệp Lâm cảm thấy trong lòng không chắc chắn.

Next: Chương 53

Next: Chương 53

Gửi phản hồi