House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 53

Edit & Beta: DK

Trên núi Thượng Cửu cách thành Hạ Châu, luôn ít dấu chân người lui tới, là nơi trú đóng của thổ phỉ.

Đường đi từ thành Hạ Châu lên núi Thượng Cửu tương đối gồ ghề, nếu đi không ngừng thì ít nhất cũng phải mất một đêm. Bởi vậy giữa sườn núi có một căn nhà lá của thợ săn bỏ hoang, làm nơi nghỉ chân của lữ nhân.

Lúc tỉnh lại Hứa Hàng phát hiện bản thân đang nằm trên chiếc giường nhỏ toàn bụi đất, nước mưa trên mái nhà nhỏ giọt trên người cậu, lành lạnh. Cậu nhớ lại bản thân mình trước khi té xỉu bị một đám thổ phỉ bắt trói lại, hiện tại hai tay vẫn bị trói, ngoài cửa nghe được tiếng bọn thổ phỉ.

“Tỉnh rồi?”

Bên trong nhà lá một thanh âm khác vang lên, Hứa Hàng nheo mắt lại nhìn, người kia ngồi ở góc tường, trong phòng không có đèn nên nhất thời không phát hiện được sự tồn tại của hắn. Hắn tiến lên phía trước vài bước, dáng vẻ dần hiện rõ.

“Hứa thiếu gia, tôi đã nói rồi, anh sẽ hối hận.”

Tùng Lâm mặc quần áo giống hệt thổ phỉ, cười khẩy ngồi xuống đối diện với cậu.

Trong lòng Hứa Hàng lập tức hiểu rõ vài chuyện: “Là cậu làm?”

Tùng Lâm buông xuôi tay: “Tôi chỉ viết thư tiết lộ cho quân thống biết, nhược điểm của Đoạn tư lệnh là gì, thuận tiện ra chủ ý với đám thổ phỉ này thôi. Không nghĩ tới lại thuận lợi như vậy.”

Một thiếu niên mười bảy tuổi lại có một mặt âm u như vậy, phía sau lưng Hứa Hàng rét lạnh, bây giờ cậu đã tin, thiếu niên này thật sự có thể tự tay giết chết chị gái mình. “Quân thống và tham mưu trưởng cùng đứng trên một chiến tuyến?” Hứa Hàng cho ra kết luận như vậy.

“Thông minh.” Tùng Lâm đáp lại.

Kỳ thực không khó đoán, quân thống và Đoạn Diệp Lâm dĩ nhiên đối lập với nhau, Tùng Lâm dựa vào thế chân vạc này, ở giữa đục nước béo cò rất dễ dàng. Chỉ là Hứa Hàng ngu dốt không sớm nghĩ đến lá gan Tùng Lâm lại lớn đến nỗi lợi dụng cả quân thống.

“Để tôi giới thiệu bản thân lần nữa đi.” Tùng Lâm ngồi thẳng lên, ngồi rất đoan chính, “Tôi danh hiệu Huyết Chu Tước, một trong những người đứng đầu của tổ chức sát thủ ngầm dưới trướng tham mưu trưởng, sát thủ số 7. Tiện thể nói một chút, tỷ tỷ tôi Tùng Vi, là sát thủ số 6. Mục đích duy nhất của tôi đến thành Hạ Châu, chính là không tiếc bất cứ giá nào, giết chết Đoạn Diệp Lâm.”

Nửa đêm gió núi rít gào lên những âm thanh khủng bố, vết sẹo trên mặt Tùng Lâm run lên, rõ ràng cặp mắt kia trời sinh ngây thơ vô tội, nhưng lúc nhìn người sát khí một chút không giảm.

Hứa Hàng giật giật dây trói tay, hơi tê: “Cậu ẩn nấp lâu như vậy mới động thủ, xem ra gần đây mới nhận được lệnh ám sát.”

“Đúng, nếu như Đoạn tư lệnh có thể thức thời đứng cùng một chiến tuyến với tham mưu trưởng, vậy tôi cũng không cần phiền toái như vậy.”

“A… Nếu như Đoạn Chiến Chu biết cậu dùng trăm phương ngàn kế để giết ca ca của hắn, không biết tâm tình sẽ ra sao nhỉ?” Hứa Hàng thăm dò.

Khuôn mặt non nớt của Tùng Lâm mặt bày ra biểu tình già dặn, đưa tay lên trước cổ làm thủ thế giết người: “Anh chết, hắn cũng không biết.”

Hứa Hàng một chút sợ sệt cũng không thấy, dòng suy nghĩ rõ ràng nói ra kế hoạch Tùng Lâm: “Chờ tôi tiến vào sơn trại, các người sẽ bắt tôi viết một phong thư cầu cứu, thổ phỉ mang tới giao cho Đoạn Diệp Lâm, sau đó trực tiếp giết con tin. Chờ khi Đoạn Diệp Lâm lên núi, cậu và quân thống trong ứng ngoài hợp, giết chết hắn, tôi nói có đúng không?”

Bốp, bốp, bốp, Tùng Lâm vỗ tay: “Quả nhiên, không tránh được con mắt của anh, tuy nhiên đợi khi hiểu rõ thì đã muộn. Anh còn di ngôn gì có thể nói với tôi, tôi thay anh truyền lại cho Đoạn Diệp Lâm, xem như là báo đáp lọ thuốc mỡ trị thương anh đã tặng tôi.”

Hứa Hàng nhìn cậu một lát, khinh bỉ cười: “Cậu thật sự cho rằng có thể thuận lợi mang tôi vào núi như thế sao?”

Tùng Lâm khoanh hai tay ngực, nghiêng đầu một cái, giống như đã định liệu trước: “Trừ phi linh hồn anh có thể thoát ra ngoài báo tin, bằng không anh không có bất cứ cơ hội nào chạy trốn. Lúc hôn mê, tôi đã điều tra từ sợi tóc đến đế giày, ngay cả túi thơm của anh tôi cũng đã ném đi, bây giờ anh không có bất cứ uy hiếp nào nữa.”

“Cậu ném túi thơm đi?” Ánh mắt Hứa Hàng thay đổi.

Tùng Lâm không trả lời, cũng chính là ngầm thừa nhận.

Trong phòng trầm mặc hồi lâu, khóe mắt Hứa Hàng rốt cục lóe lên chút giảo hoạt: “Tùng Lâm, cậu rất thông minh, nhưng thông minh quá sẽ bị thông minh hại, cậu nghe qua chưa?”

Hai con hồ ly đấu với nhau, không cần phí lời, Tùng Lâm nhíu mày, chờ Hứa Hàng nói câu tiếp theo.

Hứa Hàng thậm chí còn nghiêng người về phía trước: “Cậu quên mất, tôi là đại phu, đại phu am hiểu dùng thuốc cũng am hiểu dùng độc. Những thứ trên người tôi, cậu đã sờ qua chạm qua, không cảm thấy được cơ thể mình lạ ở chỗ nào sao?”

Câu nói này khiến người sợ hãi! Đôi mắt Tùng Lâm khuếch đại, đứng lên lùi lại về phía sau, sau đó như là nghĩ đến gì đó nhấc ống tay lên xem bàn tay của mình, trên da đột nhiên nổi lên những chấm to nhỏ như bệnh sởi, không biết có phải bị Hứa Hàng kích thích hay không, thậm chí có chút ngứa!

Độc!

Vạn lần không nghĩ tới, trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Hứa Hàng còn có thể hạ độc!

“Anh… Không, nếu anh có thể chuẩn bị để hạ độc từ trước, làm sao sẽ ngu đến mức bị tôi bắt được!”

Hứa Hàng cũng đứng lên: “Chuyện này còn phải cảm tạ nơi cậu đặt ván đinh, hai bên đường mọc đầy cỏ độc, trước khi các người đến, tôi đi kịp bôi chất độc bên ngoài túi thơm. Đừng trách tôi không nhắc nhở cậu, biểu hiện đã có, nếu không hốt thuốc đúng bệnh, cậu sẽ chết trước tôi.”

Gân xanh trên trán Tùng Lâm nhảy lên, cơ hội ngàn năm có thể một mũi tên giết chết hai con chim như thế, không nghĩ tới cứ như vậy xảy ra sự cố, trong lòng cậu rất không cam tâm.

“Không phải chỉ là chút cỏ độc sao, trong thành chẳng lẽ chỉ có mình anh là đại phu!”

Hứa Hàng cười lạnh: “Hiện tại là giờ nào rồi, chờ cậu xuống núi vào thành đã là chuyện của nửa ngày sau, đến lúc ấy, độc đã đi vào tim mạch, bệnh tình nguy kịch, cậu cùng lắm cũng chỉ kịp mua cho mình một chiếc quan tài thôi.”

Tùng Lâm lui về phía sau một bước, tự tin của Hứa Hàng khiến cho cậu không thể không tin.

Cậu không thể chết được, không thể chết như vậy được, giờ khắc này Hứa Hàng còn sống, Đoạn Diệp Lâm vẫn chưa tấn công lên núi, chỉ có sống sót mới có thể chậm rãi tính kế chuyện sau này.

Nếu Hứa Hàng là tên dốt nát thì đành thôi, nhưng Hứa Hàng là kẻ thông minh như vậy, lần này thả cậu đi, bản thân khi đó cũng không có cách nào giấu kín trước mặt Đoạn Chiến Chu.

Nghĩ trái nghĩ phải đều không phải thượng sách, Tùng Lâm căng thẳng, thật khó khăn. Hiện tại đến phiên Hứa Hàng định liệu trước, cậu tiếp tục ngồi xuống, ung dung thong thả nói: “Hiện tại Đoạn Diệp Lâm nhất định đã biết tôi bị bắt đi, không phải ở trên sơn trại chính là trên đường chuẩn bị lên núi, cậu cũng không phải không nắm phần thắng, mọi người đều thối lui một bước, thế nào? Giữa cậu và tôi vốn không có oán hận gì, chỉ là cả hai đều muốn một con đường sống thôi, nếu như cậu cảm thấy đem mệnh bồi táng ở đây là đáng, thì tôi không còn gì để nói nữa.”

Bây giờ tình thế như đánh cờ, Hứa Hàng chiếu tướng cậu, là muốn xem cậu vứt xe giữ tốt, hay là muốn đập nồi dìm thuyền liều chết đến cùng.

“Coi như anh thắng…” Đến cùng Tùng Lâm vẫn nhỏ tuổi hơn, cắn răng nói, “Nói đi, anh muốn thế nào?”

“Cho tôi một con ngựa, yểm trợ tôi rời đi, tôi cho cậu biết biện pháp giải độc.” Điều kiện đơn giản mà trực tiếp.

“Bên ngoài mười mấy thổ phỉ, anh muốn tôi yểm trợ? Đừng có nằm mơ.”

“Cậu rồi sẽ có biện pháp.” Hứa Hàng so với cậu bình tĩnh hơn nhiều, “Tôi tin cậu.”

Dùng tâm cơ của Tùng Lâm, cậu không thể không có phương án dự phòng, toàn quyền tín nhiệm đám thổ phỉ không có đầu óc kia được.

Quả nhiên, Tùng Lâm thâm trầm liếc cậu một cái, cắn răng, đi ra cửa.

Hứa Hàng thở phào nhẹ nhõm, ván này, cậu đánh cược thắng.

Next: Chương 54

Next: Chương 54

One thought on “Đồng Tước khóa Kim Trâm – Chương 53

Gửi phản hồi