House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 54

Edit & Beta: DK

Biện pháp của Tùng Lâm thực sự đơn giản mà thô bạo.

Cậu dùng thuốc mình đã chuẩn bị trước bỏ vào trong rượu của bọn thổ phỉ, cùng bọn họ uống ăn mừng, rồi đến bên góc phun sạch sành sanh, trở về nhìn thấy, người đã say đến không còn sức phản kháng.

Dắt một con ngựa, Tùng Lâm giương cây đuốc cùng Hứa Hàng xuống núi. Cậu dẫn Hứa Hàng đi đến một con đường nhỏ, đi gần nửa canh giờ mới dừng lại.

“Được rồi, tới đây anh tự mình đi, bọn họ có đuổi cũng không kịp.” Tùng Lâm thả lỏng dây cương, “Tôi sẽ không mở trói cho anh, dù sao tôi vẫn phải lưu lại đường lui cho mình.”

Hai tay Hứa Hàng bị buộc lại với nhau, như vậy đã có thể nắm được dây cương rồi. Cậu thoáng nhìn quanh hai bên, dọc theo đường đi lỗ tai cũng không nhàn rỗi, vẫn luôn chú ý lắng nghe, chỉ lo phía sau có thổ phỉ đuổi tới.

Bây giờ nhìn lại, bốn phía yên tĩnh, xác thực không có quỷ.

“Cậu không sợ thổ phỉ phát hiện cậu là người phá rối sao? Hiện tại cùng tôi đi tự thú, còn có thể lưu lại tính mạng.” Hứa Hàng hỏi.

Tuy nhiên trong lòng cậu biết rõ, Tùng Lâm sẽ không đáp ứng. Cậu ta đã có bản lĩnh làm, thì sẽ có bản lĩnh giải vây cho bản thân, mấy trăm cái đầu của bọn thổ phỉ gộp lại, chỉ sợ không hơn được cậu.

Quả nhiên, Tùng Lâm thâm trầm cười một tiếng: “Hứa thiếu gia, anh chỉ hơn tôi một quân cờ, đã muốn bắt tôi chịu thua, vẫn còn quá sớm đi.”

Sát thủ như cậu, lưỡi dao liếm máu, niềm tin chính là đòn phản kích mạnh nhất, sao có thể dễ dàng chịu thua?

Hứa Hàng cụp mắt nhìn cậu, trong mắt lãnh đạm: “Sợ cậu thua quá khó nhìn.”

“Nếu như anh có thể an toàn xuống núi, tôi sẽ cân nhắc lời anh nói.”

Hứa Hàng quay đầu ngựa, đang chuẩn bị rời đi thì bị Tùng Lâm kéo lại.

“Thuốc giải.” Cậu nhắc nhở Hứa Hàng.

Hứa Hàng từ cao nhìn xuống, lôi kéo dây cương: “Trước tiên buông tôi ra đã.”

Ánh mắt hai người chạm nhau, Tùng Lâm buông từng ngón tay ra, mãi đến tận khi toàn bộ ngón tay đều rời đi, Hứa Hàng mới nói: “Bây giờ cậu cúi đầu nhìn tay mình đi.”

Theo tiếng cúi đầu, xốc lên ống tay áo, lúc này Tùng Lâm mới phát hiện, những nốt đỏ giống như bệnh sởi đã có chút mờ đi, đột nhiên ngẩng đầu, Hứa Hàng đã thúc ngựa, chạy về phía trước mấy trượng.

Trong đêm tối, giọng nói thanh lãnh lại càng đặc biệt trở nên trào phúng, từ đàng xa truyền tới trong tai Tùng Lâm.

“Cái gọi là cỏ độc, cũng chỉ là cây thùa mà thôi, trở về dùng xà phòng rửa thật sạch là không sao, sẽ không mất mạng.”

Khi ấy ngã tại dòng suối đúng là Hứa Hàng không có kế sách nào, nhìn thấy ven đường có đám cây thùa mới đột nhiên nảy sinh hạ sách này, vội vàng chuẩn bị, chỉ chờ thời cơ thích hợp có thể dùng tới, có lẽ còn có thể chiếm được tiên cơ.

Cây thùa không có độc tính quá lớn, chỉ là đụng vào da thịt có hơi sưng tấy, rửa tay sạch sẽ là không sao.

Nếu như không phải Tùng Lâm quá thông minh, có lẽ sẽ không dễ dàng bị lừa như vậy. Cái này gọi là người thông minh tính toán mọi chuyện quá kỹ càng, lại rơi vào tương kế tựu kế.

Không kịp nghĩ nhiều, Hứa Hàng ép chặt hông ngựa, nhanh chóng hướng bên dưới ngọn núi mà đi. Tùng Lâm biết mình bị lừa tất sẽ có chiêu khác, lúc này đương nhiên là cách càng xa càng tốt.

Nhìn ánh trăng trên bầu trời, tính toán thời gian, bây giờ chắc hẳn Đoạn Diệp Lâm đã biết tin tức về mình. Nếu như không muốn để cho kế hoạch của quân thống thực hiện được, cậu nhất định phải cản được Đoạn Diệp Lâm ngay trước khi xuất binh.

Nghĩ như vậy, cậu càng thúc ngựa nhanh hơn.

Đường đi trên núi đều là đá vụn, móng ngựa lộc cộc đạp lên trên, vang lên những tiếng nhỏ vụn. Đột nhiên xen lẫn tiếng vó ngựa có những âm thanh khác lạ, tuy rằng không phải rất to khiến người chú ý, thế nhưng vẫn bị Hứa Hàng kịp thời phát hiện, dừng ngựa lại.

Tung người xuống ngựa nhìn xem, hai móng trước của ngựa đều đã bị người động tay động chân!

Nếu như chạy một lúc nữa, nhất định ngựa sẽ té xuống —— nhẹ thì trọng thương, nặng thì có thể ngã xuống vách núi mà chết!

Tùng Lâm này, thực sự không thể khinh thường.

Tình thế bây giờ, đằng sau có thú dữ chẳng biết khi nào sẽ đuổi tới, con đường phía trước lại không biết bao xa, vết thương trên người Hứa Hàng chưa được chữa trị, hoàn cảnh này thật không nghĩ ra được biện pháp nào nữa, đầu gối mềm nhũn, ngồi bệt xuống dưới đất.

Gió thổi ác liệt mà tàn nhẫn, chỉ trực thổi tắt cây đuốc trong tay. Hứa Hàng thấy thế dứt khoát tắt luôn lửa, miễn cho bại lộ.

Tuy là như vậy, nhưng một khi lửa tắt, sơn đạo càng thêm khó đi.

Cậu chỉ có thể đi bộ xuống dưới núi, càng đi càng cảm thấy vết thương trên người đau đớn. Mãi đến tận khi nhìn thấy một tảng đá tương đối sắc bén, Hứa Hàng mới dừng lại ngồi nghỉ, mài dây thừng buộc cổ tay mình lên tảng đá.

“A…”

Cục đá thô ráp, động tác Hứa Hàng không cẩn thận khiến da bị trầy xước, cổ tay ghìm lên những dấu vết đỏ hồng. Khoảng chừng thời gian một chén trà, mới rốt cục giải phóng hai tay.

“Phù…” Hứa Hàng sức cùng lực kiệt ngồi dưới đất từ từ hít thở, rồi mới chống thân cây bên cạnh tự mình đứng lên.

Đường chính không thể đi, Hứa Hàng chỉ có thể đổi sang một con đường nhỏ hơn. Cậu đỡ cánh tay bị thương, lảo đảo, gắng sức đi về phía trước.

Không thể ngã, không thể ngã, không thể ngã.

Cậu là Hứa Thiếu Đường, quá khứ trải qua đủ gian nan hiểm trở cậu vẫn có thể sống, số mệnh dù cho bao thăng trầm, há có thể ngã xuống ở nơi như thế này?

Càng tự nói với mình như thế, trước mắt lại càng tối dần.

Trong lúc mơ mơ màng màng, Hứa Hàng phảng phất nghe được một loạt tiếng bước chân, trong lòng không khỏi sợ hãi.

Là thổ phỉ? Tùng Lâm? Người của quân thống?

Hay là… ?

Ngay lúc cậu còn đang hỗn loạn, một âm thanh quen thuộc tới tận xương tủy vang lên như ánh lửa trại trong đêm đông, nháy mắt rọi sáng hết thảy thê lương.

“Thiếu Đường!”

Vừa ngẩng đầu, như thấy hàng vạn vì sao. Một thân quân trang đứng ở dưới tán cây khô già, trên đường hẹp quanh co, hiển hách chẳng khác nào chiến thần.

Đoạn Diệp Lâm mở ra lối riêng từ đường nhỏ lên núi, không nghĩ tới lại chó ngáp phải ruồi gặp được Hứa Hàng.

Nhưng trong nháy mắt khi vừa nhìn rõ Hứa Hàng, máu trong người Đoạn Diệp Lâm như chảy ngược! Chỉ vì Hứa Hàng lúc này tựa như xác chết di động, đứng không vững, người đầy máu tươi, quần áo rách nát, thậm chí khi nghe đến tiếng gọi của Đoạn Diệp Lâm, ánh mắt cũng không có ánh sáng.

Đoạn Diệp Lâm xông lên, Hứa Hàng giống như đã tiêu hao hết khí lực, ngã nhào vào trong lòng Đoạn Diệp Lâm.

*Chú thích của tác giả: Cây thùa – độc có trong nhựa cây, da dẻ tiếp xúc với nhựa cây, sẽ khiến bị bỏng, ngứa, hiện lên mẩn đỏ, thậm chí còn nổi mụn nước.

Next: Chương 55

Next: Chương 55

Gửi phản hồi