House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 55

Edit & Beta: DK

“Đoạn… Diệp Lâm?” Giọng nói Hứa Hàng như bị mê hoặc.

“Đúng! Là tôi! Em sao rồi?”

Hứa Hàng nỗ lực mở mắt ra: “Coi như…” Khóe mắt liếc nhìn đoàn người phía sau Đoạn Diệp Lâm, nắm cổ áo hắn kéo, để tai hắn kề sát miệng mình: “Nhanh… Đi… Tùng Lâm, ở phía sau, không đi… Sợ sẽ không kịp…”

Nghe đến cái tên này, quả nhiên Đoạn Diệp Lâm cũng hơi kinh ngạc, chỉ là không kịp nghĩ nhiều, ôm ngang Hứa Hàng lên, nhanh chóng xoay người lên ngựa, cùng đoàn người vội vàng đi xuống núi.

Vó ngựa phi, bụi hồng cuồn cuộn.

Lúc này mới coi như yên lòng, Hứa Hàng rơi vào hôn mê, một tay Đoạn Diệp Lâm ôm cậu, một tay vung lên roi ngựa. Giờ khắc này sự nóng vội của hắn đã vượt xa cả lửa đốt, mà giống như linh hồn lìa khỏi thể xác.

Lửa giận ngập trời xen lẫn sự áy náy, hận không thể cầm đao xông thẳng vào phủ quân thống, chém một nhát lên cổ Viên Sâm!

Hắn nâng người đang nằm trong tay, người hắn yêu thương trân trọng như chim hoàng yến, bốn năm, đã bao giờ bị đối xử như thế?

Ai dám? Ai mẹ nó dám đối xử với Hứa Hàng như thế?

Tuấn mã chạy như bay trên đường núi gồ ghề, mắt thấy cách chân núi càng ngày càng gần, trước mắt xuất hiện một chiếc cầu treo, vượt qua cây cầu treo này, coi như ra khỏi núi, đi tiếp hai canh giờ nữa có thể vào thành.

Cây cầu treo dài chừng năm mươi thước, dưới cầu là lòng sông chảy xiết, bởi vì dùng ván gỗ hợp lại, không có cách nào cưỡi ngựa đi qua, chỉ có thể xuống ngựa dắt bộ. Đặt Hứa Hàng nằm vững trên lưng ngựa, Đoạn Diệp Lâm cùng đoàn người xuống ngựa, khi hắn bước lên cầu, ván gỗ phát ra những tiếng kẽo kẹt khó chịu.

Cầu treo lắc qua lắc lại dữ dội, mọi người chỉ có thể cẩn thận vừa nắm dây thừng vừa đi qua.

Lúc này, ngựa Đoạn Diệp Lâm bỗng dùng sức chà móng, phát ra tiếng thở dốc ồ ồ, bất an dao động. Thậm chí còn sợ hãi lùi về sau.

Tai Đoạn Diệp Lâm hơi động, lông mày nhíu lại, bỗng nhiên hắn quay đầu nhìn lại, sau đó quát lớn với tất cả mọi người: “Quay lại! Mau!”

Mọi người không kịp phản ứng, chỉ biết nghe theo mệnh lệnh, dồn dập kéo ngựa lui về. Nói thì chậm nhưng xảy ra lại nhanh, ngay khi chân Đoạn Diệp Lâm vừa rời khỏi cầu treo, cầu treo rung lắc dữ dội rồi dây thừng đột nhiên đứt đoạn, cả cây cầu sụp đổ!

Từng tấm gỗ giống như phạm nhân bị giam cầm nhiều năm bỗng chốc được tự do, không để ý hết thảy xông ra ngoài, chỉ một thoáng liền rơi hết xuống. Hai binh lính cuối cùng chưa kịp lên bờ chỉ có thể hét thảm một tiếng rồi rơi vào lòng sông chảy xiết, không thấy bóng dáng!

“Phù, thật nguy hiểm!” Một binh sĩ vỗ ngực, lòng vẫn còn sợ hãi.

“Chuyện gì thế này? Ban nãy còn rất vững chắc mà!” Một người lính khác cũng sợ hãi.

Đoạn Diệp Lâm trơ mắt nhìn cầu treo đổ nát, rồi ngồi xuống xem xét chiếc cọc để nối hai đầu cầu, dây thừng trên đó rõ ràng có dấu vết bị cắt, thế nhưng vết cắt không sâu, giống như để che dấu.

Thứ này có thể giải thích vì sao khi đoàn người Đoạn Diệp Lâm đến đây không phát hiện dị dạng, cho tới bây giờ mới phát sinh trục trặc. Xem ra cái bẫy này thực sự được suy tính hoàn hảo, thậm chí ngay cả con đường nhỏ dẫn đến nơi đây đều được chuẩn bị kỹ càng. “Là muốn trừ khử tôi đây mà.” Đoạn Diệp Lâm nở nụ cười gằn.

Binh sĩ hỏi: “Tư lệnh, làm sao bây giờ?”

Suy nghĩ địa hình đất đai thành Hạ Châu, không có cây cầu treo này, phải đi đường vòng tốn thời gian nửa ngày, dù như thế nào cũng không kịp thời gian đã ước định với Kiều Tùng, không thể tránh khỏi một trận chiến chính diện với thổ phỉ.

Về điểm này, mục đích quân thống xem như đã đạt được.

Đoạn Diệp Lâm hạ lệnh: “Tìm ở xung quanh một nơi có thể nghỉ ngơi, chúng ta nghỉ tạm đã.”

Nếu muốn đánh, trước hết phải dưỡng sức cho thật tốt.

————

Buổi sáng trên núi Thượng Cửu không đáng sợ như tối hôm qua, chim sẻ líu ra líu ríu chuyền cành cất cao tiếng hót, xua đuổi hết thảy những tàn khốc đã xảy ra trước đó.

Khi Hứa Hàng tỉnh lại, trên người không còn đau đớn như lúc trước, vết thương to nhỏ đều đã được xử lý qua, trên người bọc một chiếc áo khoác quân đội, người nằm trong một sơn động nhỏ.

Đây là áo khoác của Đoạn Diệp Lâm, cậu nhận ra quân hàm trên đó.

Khoác áo đi ra ngoài, chỉ thấy mười mấy người lính đang tẩy rửa bên bờ sông. Đoạn Diệp Lâm cũng đang để trần, không sợ lạnh chút nào mà lau chùi cơ thể, còn đang cùng các binh sĩ trêu đùa vài câu, không giống như đang chuẩn bị đối đầu với quân địch, mà tựa như đi nấu cơm dã ngoại.

Quay đầu lại nhìn thấy Hứa Hàng, mới đi tới, trong tay còn bưng một chiếc lá cây đựng đầy nước suối.

“Tỉnh rồi? Đến uống chút đi.”

Hứa Hàng quả thực miệng đắng lưỡi khô, uống nước xong, hỏi: “Tại sao còn chưa xuống núi?”

Đoạn Diệp Lâm ngồi trên tảng đá, chờ nước trên người khô hẳn: “Cầu treo bị người phá hủy. Tôi rời khỏi thành Hạ Châu đã hơn một ngày, coi như xuống được dưới núi, chỉ sợ Kiều Tùng lại xuất binh lên đây.”

Một khi cấp trên hạ lệnh xuất binh, vậy thì không thể không lên núi diệt cướp, bằng không chính là sự cố quân sự quan trọng.

Hứa Hàng không khỏi nghĩ đến lời Tùng Lâm nói lúc trước, giờ khắc này mới biết bàn cờ này xác thực không thể xoay chuyển. Đầu tiên là móng ngựa, sau đó là cầu treo, Tùng Lâm quả thật rất có lòng.

Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn, thế cục này đi một nước lại một nước, đều bị phản ngược lại.

Cậu gật đầu: “Bọn chúng muốn cố ý kéo dài thời gian. Tuy rằng tôi không rơi vào trong tay bọn họ, nhưng mục đích vẫn đạt được.”

“Không, không giống nhau, ” Đoạn Diệp Lâm nhìn thẳng vào mắt Hứa Hàng, “Em không ở trong tay bọn họ, tôi sẽ không có nỗi lo về sau, có thể yên tâm đánh trận này.”

Rõ ràng bản thân vẫn ở trong vòng nguy hiểm, thế nhưng Hứa Hàng lại cảm thấy áo khoác trên người vô cùng ấm áp, tựa như đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

Trong sơn động còn có một đống than lửa trại chưa tàn, Đoạn Diệp Lâm cầm một cây gậy, chọc chọc bên trong đống than, moi ra được một bọc hình cầu, sau đó đấm nhẹ một cái, mùi thịt nướng thơm phức từ bên trong truyền đến. Đoạn Diệp Lâm tay chân lanh lẹ bóc lớp bụi bẩn bên ngoài, thì ra là một con chim bồ câu được bọc bởi lá sen, rồi lấy bùn đắp lên.

Hứa Hàng kinh ngạc nhìn hắn, người trong quân ngũ hẳn phải rất am hiểu cách sinh tồn nơi núi rừng, tuy nhiên cậu chưa từng thấy bộ dáng này của Đoạn Diệp Lâm bao giờ. Đoạn Diệp Lâm xé thịt, thả xuống chiếc lá trúc sạch sẽ, gỡ hết xương ra. Vốn là quân nhân, vẻ ngoài anh khí lại cố tình lộ ra chút ôn nhu như vậy, không trách những gia đình giàu có trong thành đều muốn gả nữ nhi cho Đoạn tư lệnh.

Hắn bưng lá trúc đặt ở trước mặt Hứa Hàng: “Ăn một chút đi?”

Xảy ra biến cố cả một ngày một đêm, Hứa Hàng đương nhiên vừa buồn ngủ vừa đói bụng, dùng tay nhón một miếng bỏ vào trong miệng, gật gật đầu: “Rất ngon.”

“Món ăn này là độc nhất, ngay cả Chiến Chu cũng chưa từng nếm thử, em là người duy nhất, ” Đoạn Diệp Lâm nhét toàn bộ vào trong tay cậu: “Đều cho em hết.”

Hứa Hàng không biết Đoạn Diệp Lâm đã ăn cơm chưa, chỉ sợ hỏi hắn, hắn cũng nói mình không đói bụng. Cho nên cậu đành cầm lấy, đưa đến bên môi Đoạn Diệp Lâm.

Hành động này khiến cho Đoạn Diệp Lâm cả kinh, sau khi sững sờ mới chậm rãi hé miệng, nhai nuốt thật lâu, giống như muốn nhấm nuốt hương vị miếng thịt. Sau khi nuốt xuống, hắn nói: “Nguyên liệu trong núi này thực sự không tệ, nhưng bây giờ đối đầu với kẻ địch, có ăn cũng không ngon miệng, chờ việc này qua đi, bẫy ít chim bồ câu ở đây về cho em ăn.”

“Tình thế nghiêm trọng trước mắt mà còn nghĩ đến ăn, cũng chỉ có mình anh.”

Ngồi một lúc lâu, trên người Đoạn Diệp Lâm đã khô, muốn mặc quần áo vào, đúng lúc hắn quay đầu, Hứa Hàng thoáng nhìn sau bả vai hắn có một dấu vết nhợt nhạt.

Vết sẹo hình cung, bốn đoạn ngắn hợp lại, so với vết sẹo giống như con rết ở trên lưng, bỗng trở nên không đáng sợ nữa. Lại có chút…

Giống như… dấu răng.

Next: Chương 56

Next: Chương 56

2 thoughts on “Đồng Tước khóa Kim Trâm – Chương 55

Gửi phản hồi