House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 56

Edit & Beta: DK

Dấu răng này rất nông, tuy rằng Hứa Hàng và Đoạn Diệp Lâm đã từng không ít lần thân cận về mặt thể xác, thế nhưng Hứa Hàng chưa bao giờ sa vào trong đó, đương nhiên cũng sẽ không tỉ mỉ đi xăm soi thân thể Đoạn Diệp Lâm.

Nếu không phải ngồi trước nắng, thân thể Đoạn Diệp Lâm lại để trần, thì vết sẹo kia rất khó phát hiện.

Quỷ thần xui khiến, Hứa Hàng vươn tay sờ thử: “Vết sẹo này… Có lâu rồi.” Cậu là đại phu, quen thuộc với vết sẹo như với người thân.

Đoạn Diệp Lâm nghiêng đầu, từ góc độ của hắn đương nhiên không nhìn thấy, vết sẹo trên người nam nhi đều là huân chương, to to nhỏ nhỏ đếm không xuể.

Nghe thấy Hứa Hàng hỏi hắn mới suy nghĩ một chút: “Ừ, có rất nhiều năm rồi, tôi đoán… Khi đó tôi còn là quân đoàn trưởng, dễ đã hơn mười năm.”

“Có thể lưu lại dấu răng trên người anh, không phải dễ dàng.”

Cười cười giống như tán thành, Đoạn Diệp Lâm nhớ lại chuyện niên thiếu: “Những năm tháng ấy hỗn loạn bất an, khi đó là thời điểm trong thành đại loạn, cứu không ít người bị thương, mà vết sẹo này… không biết là bị tên nhóc nào cắn.”

“Tên nhóc?”

“Đại khái khi đó nó quá sợ hãi.” Đoạn Diệp Lâm đối với nhưng chuyện nhỏ nhặt này không để ý, chỉ mơ hồ có chút ấn tượng, “Những vết sẹo lớn trên người tôi đều nhớ, nhưng sẹo nhỏ thì đa số đã quên mất, chỉ có vết sẹo này là ấn tượng hơn chút, bởi vì tiểu từ kia tuổi còn nhỏ nhưng thật tàn nhẫn.”

Không phải sao, trải qua nhiều năm như vậy, vẫn ngoan cố lưu lại trên người Đoạn Diệp Lâm cùng với nhưng vết thương do súng đạn gây ra, đủ biết người cắn tàn nhẫn đến thế nào.

Hứa Hàng nhìn lập tức cúi đầu xuống, lần nữa cởi xuống áo khoác, đưa lại cho Đoạn Diệp Lâm, nói: “Lát nữa anh cho tôi hai con ngựa, tôi sẽ cố gắng men theo đường nhỏ trở về thành Hạ Châu càng nhanh càng tốt, chờ khi tôi xuống núi, Kiều Tùng cũng đã mang quân lên đây.”

Đoạn Diệp Lâm gật đầu: “Tôi cũng nghĩ như vậy, tôi sẽ phái một người hộ tống em.”

“Ý tôi không phải như vậy.” Ánh mắt Hứa Hàng nhất thời trở nên sắc bén, “Anh ở lại đây chờ viện quân của Kiều Tùng, tôi trở về thành thay anh giải quyết hậu hoạ.”

Lời vừa nói ra chứa đựng biết bao nhiêu nguy hiểm, Đoạn Diệp Lâm ném áo khoác ở một bên, nhấn giữ vai Hứa Hàng, lạnh lùng nói: “Chuyện gì em cũng đừng nghĩ tới, tôi là tư lệnh, dẫn binh đánh giặc tôi hiểu hơn em. Chờ em về thành rồi thì tìm một chỗ nào đó tránh tạm, đừng để Viên Sâm tìm thấy! Chịu bao khổ cực mới trốn ra được, đừng tiếp tục đi gây phiền toái, hiểu không?”

“Anh muốn tôi giống như con rùa rụt đầu sao?”

“Để tôi xử lý là được rồi!”

“Đoạn Diệp Lâm, ” Hứa Hàng lạnh lùng nhìn hắn, nói một câu khiến hắn không thể phản bác, “Tôi không phải là nữ nhân.”

Đoạn Diệp Lâm nhất thời nghẹn lại, mặc dù trong tình thế cấp bách, nhưng sự bảo vệ quá mức này vẫn làm thương tổn tới tự tôn của Hứa Hàng.

Sao hắn lại quên mất, Hứa Hàng hận nhất chính là chuyện như vậy.

Một mặt xuất phát từ lo lắng dày vò, một mặt là lòng tự trọng của Hứa Hàng, mặt nào cũng không thể xem thường. Suy nghĩ một lát, Đoạn Diệp Lâm uyển chuyển khuyên nhủ: “Dù sao em cũng là bách tính mà tôi cần bảo vệ, trốn ở trong thành là chuyện đương nhiên, không nghe tiếng súng, không nhìn máu chảy, để tôi che chở em là được rồi.”

“Không nghe tiếng súng? Không nhìn máu chảy?” Hứa Hàng ý vị thâm trường lắc lắc đầu, khóe miệng tràn đầy vẻ không tin, “Anh hẳn quên mất, con đường mà tôi đã đi để tiến vào Tiểu Đồng Quan, chính anh dùng máu và súng để dẹp.”

“Chuyện này không giống nhau…”

Hứa Hàng không chờ hắn nói xong đã hung hăng: “Trốn ở trong thành không phải bách tính, đó là kẻ nhu nhược. Bách tính chân chính, là người khi gặp nguy hiểm, sẽ cầm vũ khí lên ra thành ứng chiến.”

“Đó là sau khi thành bị thất thủ mới phải đập nồi dìm thuyền liều chết đến cùng. Thiếu Đường, tôi dùng tính mạng để đổi lấy thái bình của Hạ Châu, có một mục đích cá nhân duy nhất, chính là hi vọng em vĩnh viễn sẽ không rơi vào cảnh phải cầm súng tự cứu mình!”

Hai người ai cũng cho là mình phải, mặt đanh lại vì tranh chấp.

Ai cũng không chịu nhường một bước, cho nên hai người đều quay đầu đi, bầu không khí căng cứng, gió thổi lướt qua hai người, lộ ra sự xấu hổ.

Hứa Hàng vuốt ve ống tay áo khoác quân đội, nơi đó có chút tổn hại, ống tay áo đã bị suột chỉ, cậu nhớ lại mấy tháng trước Thiền Y đã từng nhắc Đoạn Diệp Lâm đi sửa, nhưng hắn bận rộn chắc đã quên mất, kéo dài đến tận bây giờ.

Người này… Dường như trời sinh để trở thành quân nhân.

Không quay đầu lại, giọng Hứa Hàng trầm thấp hòa hoãn đi nhiều ——

“Có thể che chở bách tính Hạ Châu, chỉ có các thần linh trong chùa triền mà thôi. Còn anh, Đoạn Diệp Lâm, anh cũng chỉ là con người.”

Con người, thân thể làm bằng máu thịt, mặc cho có kiên cường thế nào đi chăng nữa, làm sao có khả năng, chống lại đao thương đạn lạc uy hiếp đến tính mạng. Đoạn Diệp Lâm đã quá quen, quen làm người bảo vệ, quen chém giết trên chiến trường, quen đứng trước thiên quân vạn mã làm gương cho binh sĩ, cho nên xưa nay hắn chưa hề nghĩ tới, hắn cũng chỉ là một người bình thường.

Hắn càng không nghĩ tới, người luôn luôn điềm tĩnh như Hứa Hàng khi nói chuyện, lại có thể “nói trúng tim đen” như vậy, nhưng câu nào cũng có lý, khiến cho hắn nghẹn lời.

Nhìn ra Đoạn Diệp Lâm do dự, Hứa Hàng thay hắn hạ quyết tâm: “Hoặc là, anh để tôi ở đây với anh cùng nhau đối phó với thổ phỉ, hoặc là anh để tôi trở lại, sau khi trở về tôi làm những gì, anh không được xen vào. Viên Sâm nhất định sẽ tiệt đường lui của anh, nếu như anh chết tại Thượng Cửu, lão sẽ chuyển sang giết tôi mà thôi. Đoạn Diệp Lâm, anh nên rõ ràng, để tôi đi mạo hiểm chuyến này mới là đúng.”

Cậu dừng một chút, liền bỏ thêm một câu, “Không phải vì anh, mà là vì chính tối.”

Rõ ràng, Đoạn Diệp Lâm sao không rõ ràng chứ. Trong binh pháp, cân nhắc thiệt hơn, nặng nhẹ, binh đi nước cờ hiểm… Hắn quá rõ.

Nói tới nói lui cũng chỉ vì không nỡ, nhưng đáng tiếc không có cách nào vẹn cả đôi đường, hắn chỉ có thể hạ quyết tâm.

Dùng sức nắm chặt tay Hứa Hàng, hắn nói: “… Tôi biết rồi, vậy em đi đi. Chỉ là em nhớ kỹ, nếu có chuyện gì xảy ra, em phải tự mình chạy đi, càng xa càng tốt.”

Hứa Hàng nhìn bàn tay hắn nắm đến đầu khớp xương trắng bệch, trong lòng rầu rĩ, muốn nói gì đó, lời đến bên miệng rồi lại không nói ra được, vì vậy chậm rãi rút tay trở về: “Thật sự đến lúc đó, tôi đương nhiên sẽ quản chính mình, anh vẫn nên quan tâm đến bản thân đi.”

Nói tới đây, cảm thấy càng nói càng nặng nề, Đoạn Diệp Lâm đơn giản không trì hoãn, dắt hai con ngựa cho cậu, Hứa Hàng xoay người lên ngựa, dứt khoát vung roi, trong lớp tro bụi cuồn cuộn, biến mất vào núi rừng.

Mắt thấy bóng người đã không còn, Đoạn Diệp Lâm mới thu hồi ánh mắt.

Dưới chân núi, bách tính trong thành an nhàn tự tại, có ai nghĩ được, người bọn họ coi là Chiến Thần tướng quân, lại đang phải trải qua một kiếp sinh tử.

Next: Chương 57

Gửi phản hồi