Chương 58

Edit & Beta: DK

Keimiya Keiko một khi đã ra tay, có thể nói là sấm rền gió cuốn.

Hứa Hàng không có thời gian đi nghiên cứu xem đến tột cùng nàng đã làm thế nào, nói chung cuối cùng nàng truyền tới một lời nhắn, nàng chỉ có thể giúp Hứa Hàng tranh thủ được ba ngày.

Ba ngày, nói đủ cũng đủ, nói không đủ cũng không đủ.

Kiều Tùng đã mang theo quân đội vào núi, Hứa Hàng tự mình đi tìm Đoạn Chiến Chu.

“Cái gì? Tôi đi?” Đoạn Chiến Chu nghe xong kế hoạch của Hứa Hàng, mặt đầy  vẻ khó mà tin nổi, “Cậu không bị hồ đồ đó chứ? Chỉ là một đám thổ phỉ mà thôi, anh tôi đã dẫn người lên đó rồi, cậu cũng chớ xem thường anh ấy!”

Hứa Hàng không có chút tâm tư đùa giỡn nào: “Nếu như cầu treo xuống núi không bị người chặt đứt, bây giờ hắn đã cùng tôi trở về thành rồi, hiện tại anh còn cảm thấy được đây chỉ là diệt cướp thông thường sao?”

Đoạn Chiến Chu đầu đầy dấu chấm hỏi, sự nhạy cảm của quân nhân khiến cho hắn ngửi ra được mùi khác thường. Thứ thổ phỉ cướp là tiền tài, tuyệt đối sẽ không chọc tới quan binh, không dưng gây thêm phiền phức, loại hành vi này giống như là cố ý muốn Đoạn Diệp Lâm lưu lại trên núi.

“Cậu nói tỉ mỉ chút!”

“Tôi không rảnh nói tỉ mỉ với anh, nói chung đây là một cái bẫy, hiện lực cản ở dưới chân núi tôi đã ngăn được, chỉ cần anh đi lên núi chi viện.”

Đoạn Chiến Chu trầm ngâm: “Nhưng binh lính ở thành Hạ Châu đều đã bị Kiều Tùng mang đi, những người còn lại giờ đi nhiều lắm cũng chỉ góp phần trợ giúp, không có tác dụng gì lớn, tôi phải đi Lĩnh Thành điều binh mới được.”

“Không kịp nữa rồi, cũng không cần. Đoạn Chiến Chu, tôi chỉ muốn anh xuất hiện trước mặt thổ phỉ, để cho tất cả mọi người đều biết anh cũng lên núi, vậy là đủ rồi.”

“Đây là đạo lý gì vậy?”

Hứa Hàng thở dài một hơi, lên tiếng: “Bởi vì, trên núi có một người quen cũ của anh.”

“Ai?”

“Tùng Lâm.”

Tiếng đồ vật nào đó đụng phải bàn đánh rầm, đó là bởi vì Đoạn Chiến Chu đứng lên quá nhanh, đầu gối đụng phải bàn. Trong mắt hắn dâng lên nghi hoặc, không hiểu sao lại phẫn nộ, cho nên hắn không cảm nhận được đau đớn.

Sự biến mất mấy ngày nay của tên kia hắn đã biết, hắn cho rằng Tùng Lâm rốt cục không chịu được dằn vặt, lén lút chạy trốn. Đương nhiên hắn sẽ không đi tìm, cậu ta buồn nôn, ác độc lại còn làm càn nữa.

Nhưng trong lòng luôn có cảm giác trống rỗng vắng vẻ, tựa như tim bị khoét ra một khoảng trống, gió thổi vào khiến cho không được thoải mái.

Hiện tại rốt cuộc biết tung tích của cậu, thế nhưng Hứa Hàng lại nói… Nói cậu ở trên núi? Tùng Lâm lại một lần muốn thương tổn người bên cạnh hắn?

Đoạn Chiến Chu cắn răng: “Sao lại ở trên núi?”

Hứa Hàng lắc đầu: “Có một số việc, chờ anh thấy cậu ta rồi tự mình hỏi. Tôi chỉ phụ trách thuật lại mọi chuyện cho anh thôi, anh không cần mang theo ai cả, một mình cưỡi ngựa lên núi sẽ nhanh hơn nhiều.”

“Tôi biết rồi.”

Rời khỏi Tiểu Đồng Quan, Hứa Hàng nhắm mắt lại, lòng trầm xuống.

Đoạn Chiến Chu nhất định sẽ lên núi, chỉ cần Tùng Lâm thấy được hắn, lúc đó thắng bại đã định. Cho dù cậu có âm mưu quỷ kế lớn đến mức nào, cho dù có trí khôn hơn người tâm cơ tính toán tài tình, cho dù bày ra thiên la địa võng khiến người không cách nào chạy trốn, Đoạn Chiến Chu chính là ngọn giáo sẽ phá hủy tất cả.

Chỉ vì, cậu không dám đả thương Đoạn Chiến Chu. Một chữ tình sẽ hủy hoại tất cả.

“Đoạn Diệp Lâm…” Hứa Hàng tự lẩm bẩm, “… Tôi chỉ có thể giúp anh tới đây thôi.”

Trên núi Thượng Cửu, sơn trại thổ phỉ đã hủy hoại trong một ngày, chỉ còn phế tích.

Tùng Lâm cùng đám thổ phỉ ẩn nấp trong một sơn cốc bí mật, trên người đều là vết thương to nhỏ, ai cũng hiện ra dáng vẻ chật vật cùng mệt mỏi.

Sự hung hăng mấy ngày trước đã biến mất không thấy, mặt tên nào tên nấy đều viết hai chữ thất bại. Bọn họ không nghĩ tới, Đoạn tư lệnh danh chấn bốn phương thật sự không phải hư danh, đánh cho bọn họ liên tục bại lui, thậm chí ngay cả sào huyệt đều bị phá hủy.

Quân thống nói, sẽ có viện quân đến tiếp ứng, nhưng đợi đã lâu… Viện quân chưa thấy.

Nếu còn tiếp tục như vậy, bị một lưới bắt hết chỉ còn là vấn đề thời gian.

Đầu lĩnh thổ phỉ là một tên râu quai nón, hắn nhìn Tùng Lâm đang trầm mặt đứng bên cạnh cắn ngón tay, thấp giọng gọi: “Này, tên kia! Làm sao bây giờ? Người quân thống bao giờ mới lên đây! Lão tử sắp bị Đoạn Diệp Lâm đánh chết rồi mà ngay cả mùi rắm của bọn chúng cũng chưa nhìn thấy!”

Tùng Lâm cũng nín giận, chỉ là cậu tuổi còn nhỏ, thoạt nhìn không rõ ràng: “Không cần chờ, muốn tới thì sớm đã tới, nhất định đã bị ngáng chân.”

“Cái gì?! Không đến?”

“Quân thống còn muốn giết Đoạn Diệp Lâm hơn các người nhiều, cơ hội ngàn năm có một như thế, hiện tại chậm chạp không lên núi, nhất định đã bị ngăn chặn, chúng ta sợ là không trông cậy nổi, vẫn nên tìm đường khác thôi.”

“Mẹ nó! Đừng bao giờ tin vào lũ quân nhân! Làm sao đây, chờ chết sao?!” Râu quai nón chửi ầm lên.

Tùng Lâm cắn cắn môi, đứng lên: “Đừng nóng vội, chỉ cần chúng ta còn sống, sẽ không đến nước cùng đường mạt lộ.” Cậu nhìn sắc trời: “Đêm nay Đoạn Diệp Lâm sẽ tìm được sơn cốc này.”

Râu quai nón nhụt chí ngồi xuống: “Không phải chứ! Mẹ nó, nếu hắn tiến vào, lão tử và huynh đệ ở đây đều phải chết!”

“Vậy thì hắn ta phải đi vào được rồi mới tính.” Tùng Lâm cười lạnh.

Râu quai nón ban đầu cũng rất sợ Tùng Lâm, lời nói ra có chút mất mặt, thế nhưng là sự thật. Khi còn bé bị hắn từng bị sói cắn, nhưng đôi mắt Tùng Lâm, so với sói đói còn đáng sợ hơn.

Tuổi tác Tùng Lâm sợ chỉ chỉ bằng con trai hắn, nhưng̀ lời nói ra còn độc hơn, tàn nhẫn hơn cả thạch tín.

“Cậu… cậu có cách gì?”

Tùng Lâm cầm một cành cây vẽ xuống đất: “Ông không nhớ mấy ngày trước tôi bắt thủ hạ ông liều mạng đi vào trong núi bắt rắn độc và bò cạp sao? Hiện tại có chỗ để dùng rồi.”

Cậu chỉ vào một vị trí trong tấm bản đồ mình vừa phác thảo, râu quai nón nhìn sang, đó chính là nơi phải đi qua nếu muốn vào trong sơn cốc. Hắn lập tức hiểu được, lúc trước, Tùng Lâm bắt bọn họ đào một hố lớn ở nơi này, lại dùng lá cây và cát lấp lại.

Sái bồn(1).

(1)  Sái bồn: Trụ Vương muốn lấy lòng Đát Kỷ đã sai người đào cái hào to và sâu, sau đó bắt thật nhiều rắn độc bỏ vào, hành hình bằng cách lột hết y phục của nạn nhân rồi xô vào bồn để lũ rắn thay nhau cắn mổ nạn nhân đến chết. Sái Bồn là nơi ông và Đát Kỷ giải sầu bằng việc bày trò đấu vật, các thái giám và cung nữ sẽ đấu với nhau, kẻ thắng sẽ được ban rượu thịt ở Tửu Trì – Nhục Lâm, ai thua sẽ bị ném xuống Sái Bồn cho rắn ăn thịt.

Vào thời Thương Trụ Vương, từng vì yêu Ðát Kỷ mà bố trí hình phạt như vậy, Râu Quai Nón còn từng cho rằng trong sách chỉ viết chơi, không ngờ có một ngày có thể nhìn thấy tận mắt.

Hắn tuy rằng từng giết người, đều một tay dứt khoát chém xuống, sống nơi núi rừng thoải mái, chỉ cướp tiền tài, chưa bao giờ từng nghĩ lừa gạt người vào hào rắn, để cho hàng trăm con rắn độc cắn chết cả! Nghĩ tới đây, Râu Quai Nón nhìn về phía Tùng Lâm, sống lưng lạnh toát.

Đây tột cùng có phải ma quỷ không?

Lúc này, một tên thổ phỉ ở bên ngoài giám thị hớt hải chạy vào, hô lớn: “Đại ca đại ca! Không không không xong rồi!”

“Có rắm mau thả!”

“Tên họ Đoàn kia, có thêm rất nhiều người trợ giúp!”

Tùng Lâm vừa nghe lời này, vội vã quay đầu lại: “Trợ giúp? Ai?”

“Không, không biết, nhìn như là thân cận của Đoạn tư lệnh, à, lớn lên còn rất giống.”

Chỉ một thoáng máu trên mặt Tùng Lâm như bị rút cạn, chuyện mà cậu ngàn lo vạn lắng cuối cùng vẫn xảy ra.

Hứa Hàng… Nhất định là Hứa Hàng! Hắn quả thật là một cây chủy thủ, chuyên chọn nơi mềm yếu nhất mà đâm xuống!

Tùng Lâm vội đi lên nắm cổ áo của tên thổ phỉ, tàn bạo hỏi: “Bọn họ đến chỗ nào rồi! Lên sơn cốc chưa! Nói mau!”

Thổ phỉ bị cậu ghìm đến không thở được: “Khụ khụ… Còn chưa có… Sắp chuẩn bị tiến vào rồi…”

Nhanh như một tia chớp, Tùng Lâm ném người xuống, chạy như bay về hướng cửa sơn cốc, mặc cho Râu Quai Nón ở phía sau không ngừng gọi lại.

Next: Chương 59