Chương 62

Edit & Beta: DK

Một màn diệt cướp này cuối cùng kết thúc trong vội vàng, ngay khi tin chiến thắng truyền tới thành Hạ Châu, quân thống bị giam giữ trá hình trong Lãnh sự quán Nhật Bản cuối cùng cũng được thả về phủ.

Viên gia khắp nơi bừa bộn, Viên Sâm trút giận xuống cấp dưới, gầm hét lên: “Sao lại thắng trận? Tên tiểu tử họ Đoàn kia sao có thể thắng được! Thổ phỉ đâu? Đám thổ phỉ kia… Toàn bộ, toàn quân bị diệt?! Các ngươi có biết làm chuyện không!”

Tên thuộc hạ bên cạnh bị đánh đến sưng hết mặt mũi giận mà không dám nói, cuối cùng chỉ có thể khúm núm: “Quân Thống… Ngài, ngài không ra lệnh, chúng tôi không dám tự ý hành động …”

“Cậu!” Viên Sâm ôm ngực, tức giận đến nỗi lòng mề như muốn đảo lộn.

Muốn nói oan ức, đứng mũi chịu sào chính là Viên Sâm.

Lão suy nghĩ nát óc cũng nghĩ không thông, Keimiya Keiko tại sao lại vô duyên vô cớ hoài nghi lão là chủ mưu của vụ mưu sát kia, rồi cố tình lấy cớ ép lão ở lại Lãnh sứ quán trọn vẹn ba ngày! Nếu như nói là trùng hợp, không khỏi quá trùng hợp đi!

Lẽ nào thật sự là do trời không muốn giết Đoạn Diệp Lâm?

Bây giờ Đoạn Diệp Lâm sống sót trở về, phiền phức càng lớn hơn. Viên Sâm vỗ bàn: “Được rồi, tôi hỏi cậu, đã lau sạch mọi dấu vết chưa?”

Tên thuộc hạ lo lắng đề phòng: “Chuyện này… Tất cả thổ phỉ đều bị giam giữ ở chỗ Đoạn tư lệnh, nghe nói, hắn đã viết báo cáo nộp lên cấp trên, đám sơn thôn dã phu kia, nhất định chưa chịu được hai gậy sẽ khai ra, quân thống, chúng ta phải nhanh chóng thừa dịp đặc phái viên còn chưa tới điều tra, mau xóa sạch mọi dấu vết!”

“Mẹ nó chuyện này còn cần cậu nói!” Viên Sâm đứng lên, chắp tay sau lưng đi tới đi lui trong phòng, cau mày, thật lâu mới dừng lại, chỉ vào thuộc hạ hỏi: “Đúng rồi, tên người câm gọi là Tùng Lâm còn sống không?”

“Còn sống, nghe nói bị Đoạn Chiến Chu trói lại giam giữ.”

Viên Sâm đột nhiên trở nên hưng phấn: “Được, được, được, mau đi, thừa dịp bọn chúng mới xuống núi sơ tẩy chưa kịp chuẩn bị gì, đi làm cho tôi vài chuyện!” Lão kề sát vào tai thuộc hạ, nói tới mặt mày hớn hở, thuộc hạ gật đầu liên tục, biểu tình nghiêm túc.

Mà lúc này, binh lính bị thương và thổ phỉ đang được thu xếp ở Hạc Minh dược đường. Đoạn Diệp Lâm và Đoạn Chiến Chu thì thương lượng chuyện kế tiếp.

Lần diệt cướp này thương vong cũng không phải lớn, đầu lĩnh thổ phỉ thấy đã không thể cứu vãn được, liền giơ tay chịu trói tự mình nói sạch sành sanh những chuyện gã biết. Đoạn Diệp Lâm dùng sự bảo đảm tính mạng cho gã để trao đổi thông tin, gã cũng cam kết nguyện ý tự mình đứng ra vạch mặt quân thống.

Đoạn Chiến Chu suy tư hồi lâu mới mở miệng: “Anh, Tùng Lâm… Có thể không giao ra được không?”

Đoạn Diệp Lâm liếc mắt nhìn thoáng qua, động tác quấn băng vải chậm đi một nhịp: “Cậu ta là người nắm giữ tin tức quan trọng nhất, chú cảm thấy có khả năng không? Làm sao, không phải chú luôn hận không thể giết chết cậu ta mới vui vẻ sao, bây giờ lại không đành lòng?”

“Không phải như vậy!” Dưới tình thế cấp bách giọng nói Đoạn Chiến Chu vang dội rất nhiều, “Em… chính là muốn tự mình xử lý cậu ta. Nếu giao cậu ta ra, ai biết tham mưu trưởng có thể đứng ra che chở hay không!”

Khẽ cười một tiếng, Đoạn Diệp Lâm dùng răng cắn băng vải, phá vỡ cuộc nói chuyện bế tắc, đứng lên vỗ vỗ vai hắn: “Nếu lời này chú nói để tự chấn an bản thân mình, anh đương nhiên sẽ không nói thêm gì. Chuyện đến bước này, nếu có thể bảo vệ anh sẽ tận lực.”

Bọn họ ở đây trò chuyện, Hứa Hàng đeo theo túi băng gạc đi tới, nói rằng: “Thương binh và thổ phỉ đều đã được xử lý vết thương, anh tìm một nơi khác điều bọn họ đi, nhiều người chen chúc trong dược đường nhỏ này của tôi cũng kỳ.”

Nghe nói tới nơi giam giữ thổ phỉ, phụ cận có mấy con phố bách tính đều không buôn bán, đóng kín cửa, người người cảm thấy bất an, chuyện này thực sự phiền phức. Đoạn Diệp Lâm dặn Kiều Tùng đến nhà giam Tiểu Đồng Quan nói chuyện với giám lý trước, lát nữa bọn họ sẽ đem người đến đó.

Vì không muốn quấy rầy Đoạn Diệp Lâm và Hứa Hàng ôn chuyện, Đoạn Chiến Chu cũng đi theo. Vừa đóng cửa, Đoạn Diệp Lâm kéo Hứa Hàng vào trong lồng ngực, chiếc cằm lún phún râu cọ lên cổ cậu, khiến Hứa Hàng ngứa muốn tránh ra.

Hắn ở trên núi Thượng Cửu, một khắc đều chưa từng an tâm. Sợ quân thống sẽ không chừa thủ đoạn nào, sợ Hứa Hàng làm xằng bậy, sợ cái này sợ cái kia, cuối cùng cả một bầu nóng lòng đều phát tiết trên chiến trường diệt cướp.

Càng chậm chạp không có viện quân, hắn càng vui mừng cùng tiêu sầu, mãi đến tận khi Đoạn Chiến Chu lên núi nói cho hắn biết mọi chuyện, hắn mới biết ba chữ không lo lắng viết như thế nào.

Ôm Hứa Hàng, vuốt ve sau gáy của cậu, Đoạn Diệp Lâm ngửi được trên người cậu có mùi thuốc, thở dài nói: “Thiếu Đường của chúng ta lớn rồi. Lần đầu tiên nhìn thấy em, em mới mười tám, vóc dáng nho nhỏ giống một cậu nhóc. Tuy nhiên tôi lại quên mất, em đã sớm trở thành đại đương gia, đã rất tài giỏi.”

Hứa Hàng không nhúc nhích, chờ Đoạn Diệp Lâm nói xong mới vỗ vỗ lưng hắn: “Nếu anh thật sự coi tôi là đứa nhỏ, anh sẽ không đem tôi vào Tiểu Đồng Quan.”

Đoạn Diệp Lâm buông tay, ánh mắt khóa chặt lấy khuôn mặt Hứa Hàng: “Là tôi bá đạo. Nhưng khi nhìn thấy người mà tôi yêu thích, sẽ không nhịn được cưỡng đoạt, khóa lại, không cho người khác nhìn cũng không thể để em ấy chạy được.”

Mỗi khi nói đến đề tài như vậy, bầu không sẽ trở nên xơ cứng.

“Cho nên, anh và đám thổ phỉ cách vách cũng chỉ khác nhau ở một thân quân trang mà thôi.” Hứa Hàng đẩy hắn ra, làm bộ đi ra ngoài, Đoạn Diệp Lâm kéo cậu lại từ phía sau, tay vòng ra đằng trước, nắm cằm của cậu xoay lại rồi cưỡng ép hôn môi.

Túi thuốc trong tay Hứa Hàng rơi trên mặt đất, lăn đi rất xa.

Đầu lưỡi tiến vào, lướt qua từng chiếc răng một, cuốn lấy đầu lưỡi cậu, trêu trọc hàm trên, lướt qua liền thôi, lại lui ra ngoài gặm cắn đôi môi ướt át, rồi lại tiếp tục xông vào, thâm nhập khoang miệng.

Phương thức này khiến cho Hứa Hàng có cảm giác không kịp nuốt nước bọt xuống, hoảng loạn phản kháng, ngón tay vô ý thức ngắt lấy mu bàn tay Đoạn Diệp Lâm, hơi nhíu mày.

Một lát sau Đoạn Diệp Lâm mới buông ra, thở gấp nói: “Tôi chỉ làm thổ phỉ với mình em thôi, tuy nhiên… Tôi tin tưởng một ngày nào đó em sẽ cam tâm tình nguyện bị tôi cướp.”

Hứa Hàng cúi thấp đầu, phía sau lưng truyền đến nhiệt độ nóng hổi của người khác, sưởi ấm toàn thân cậu.

Cậu thấy trên mặt đất tán loạn băng gạc, ánh mắt khẽ chuyển, không có điểm dừng, dần dần chuyển qua ngoài cửa sổ, nhìn tấm mạng nhện trên xà nhà, nói: “Đoạn Diệp Lâm, anh luôn tự tin như thế. Chỉ mong, anh mãi mãi có thể tự tin như vậy.”

Đoạn Diệp Lâm chợt nhớ ra gì đó, lấy một đồ vật trong túi ra, nhét vào trong tay Hứa Hàng, Hứa Hàng cúi đầu nhìn, đồng tử khuếch đại.

Đó là túi thơm từng bị Tùng Lâm ném đi.

“Bây giờ, đừng làm mất nữa.” Đoạn Diệp Lâm hôn lên tóc cậu, giống như đang nói với túi thơm, lại như đang nói với chính mình.

Hai người lúc này đang yên lặng nhìn nhau, khung cảnh hòa thuận hiếm thấy, lại bị một trận gay mũi mùi thuốc cắt đứt.

Mùi này không giống như thuốc bên trong lò, cũng không giống như mùi cháy do ai nấu nướng quá lửa, mang theo chút nồng nặc dầu hỏa, càng ngày càng đậm đặc, dần dần sặc lên mũi.

Hứa Hàng cau mày, không nhịn được ho khan hai tiếng, bỗng nghe thấy bên ngoài có tiếng người kêu gào loạn xạ.

“Đi lấy nước! Nhanh! Cứu hoả!”

Cơ hồ là trong chốc lát, tiếng kêu khóc, tiếng mắng chửi, tiếng giội nước, liên tiếp. Đoạn Diệp Lâm và Hứa Hàng không yên, vừa vọt tới Hạc Minh dược đường, nhất thời trợn mắt.

Nhà kho giam giữ thổ phỉ cùng thương binh, cánh cửa bị người khóa lại, ánh lửa như quái vật, hơi nóng bức ra tứ phía, giống như lửa trận thiêu rụi tất cả mọi thứ!

Next: Chương 62